Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 638: Vật nhỏ, sinh nhật vui vẻ! 【15】

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô hình như cảm thấy anh cao hứng.Có phải không, tối nay cô phục tùng anh như vậy, anh mới cao hứng sao?Bạc Sủng Nhi suy nghĩ một chút, liền vươn tay, ôm cổ của anh, giống như là muốn anh được thỏa mãn tự ái phái nam của anh, cúi đầu mềm nhũn gọi một tiếng: "Tịch, van xin anh, chiếm lấy... Ừ... Nhẹ chút..."Lời của cô, làm thân thể anh cứng đờ, ánh mắt của anh cũng mềm đi rất nhiều, nhìn chằm chằm dung mạo của cô hồi lâu, vươn tay, chậm rãi xoa xoa cái trán mồ hôi của cô, dừng lại một hồi, mới nói: "Ngoan... Cho em..."Cô đỏ mặt, cắn môi không nói.Anh lại cực kỳ hưởng thụ càng Cuồng Chiến hơn.Về sau, thân thể của cô cũng đã cuồng loạn lên, nơi đó không ngừng co rút nhanh, nóng rực vô cùng, anh còn không chịu buông tha cô, giống như ở trên bàn vô tận hưng, đem cô ôm lấy, đem cô chen đến ghế sa lon, hung hăng mà làm khổ.Cô cũng kiệt sức.Không nhịn được mềm nhũn van xin: "Tịch, đừng...""Đừng cái gì?""Đừng đến nữa, không được... " cô cũng không biết rốt cuộc anh đ*t c** tr** mấy lần, cô đ*t c** tr** bao nhiêu lần, chẳng qua là biết, nếu cứ như vậy, chính mình thật sẽ chết đấy!"Ừ " Tịch Giản Cận cắn vành tai của cô, dứt khoát sảng khoái đem cô bế lên, vòng quanh phòng, tới tới lui lui tiêu sái, tới tới lui lui ra vào thân thể cô.Cô chỉ có thể ôm cổ của anh, mềm nhũn tựa vào trong ngực của anh, giống như là một con mèo nhỏ nhu thuận, lẩm bẩm phát ra thanh âm tinh tế.Tịch Giản Cận giống như là muốn trừng phạt cô.Cô biết, anh oán hận, mặc dù cho cô nhiều vui mừng như vậy, nhưng là đáy lòng của anh, có lẽ vẫn đang đau, chuyện bảy năm trước cô bỏ rơi anh, anh hận.Cho nên, anh mới ở chỗ này, làm khổ cô như vậy.Về sau, cô uống hết đi, anh cho cô nước uống, chính mình uống một ngụm, đút cho cô, sau đó thật sâu hôn cô.Ở bên trong phòng, trong khắp ngõ ngách, cũng đem cô làm một lần.Thật vất vả, thời điểm anh yên tĩnh, cô đã mệt mỏi bất tỉnh.Anh ôm thân thể mệt rã rời của cô, đặt ở trên giường, toàn thân anh cũng mệt mỏi, tuy nhiên vẫn cầm khăn lông ướt, thận lau thân thể cho cô cẩn.Chính anh cũng biết, tối nay là anh không có tiết chế.

Cô hình như cảm thấy anh cao hứng.

Có phải không, tối nay cô phục tùng anh như vậy, anh mới cao hứng sao?

Bạc Sủng Nhi suy nghĩ một chút, liền vươn tay, ôm cổ của anh, giống như là muốn anh được thỏa mãn tự ái phái nam của anh, cúi đầu mềm nhũn gọi một tiếng: "Tịch, van xin anh, chiếm lấy... Ừ... Nhẹ chút..."

Lời của cô, làm thân thể anh cứng đờ, ánh mắt của anh cũng mềm đi rất nhiều, nhìn chằm chằm dung mạo của cô hồi lâu, vươn tay, chậm rãi xoa xoa cái trán mồ hôi của cô, dừng lại một hồi, mới nói: "Ngoan... Cho em..."

Cô đỏ mặt, cắn môi không nói.

Anh lại cực kỳ hưởng thụ càng Cuồng Chiến hơn.

Về sau, thân thể của cô cũng đã cuồng loạn lên, nơi đó không ngừng co rút nhanh, nóng rực vô cùng, anh còn không chịu buông tha cô, giống như ở trên bàn vô tận hưng, đem cô ôm lấy, đem cô chen đến ghế sa lon, hung hăng mà làm khổ.

Cô cũng kiệt sức.

Không nhịn được mềm nhũn van xin: "Tịch, đừng..."

"Đừng cái gì?"

"Đừng đến nữa, không được... " cô cũng không biết rốt cuộc anh đ*t c** tr** mấy lần, cô đ*t c** tr** bao nhiêu lần, chẳng qua là biết, nếu cứ như vậy, chính mình thật sẽ chết đấy!

"Ừ " Tịch Giản Cận cắn vành tai của cô, dứt khoát sảng khoái đem cô bế lên, vòng quanh phòng, tới tới lui lui tiêu sái, tới tới lui lui ra vào thân thể cô.

Cô chỉ có thể ôm cổ của anh, mềm nhũn tựa vào trong ngực của anh, giống như là một con mèo nhỏ nhu thuận, lẩm bẩm phát ra thanh âm tinh tế.

Tịch Giản Cận giống như là muốn trừng phạt cô.

Cô biết, anh oán hận, mặc dù cho cô nhiều vui mừng như vậy, nhưng là đáy lòng của anh, có lẽ vẫn đang đau, chuyện bảy năm trước cô bỏ rơi anh, anh hận.

Cho nên, anh mới ở chỗ này, làm khổ cô như vậy.

Về sau, cô uống hết đi, anh cho cô nước uống, chính mình uống một ngụm, đút cho cô, sau đó thật sâu hôn cô.

Ở bên trong phòng, trong khắp ngõ ngách, cũng đem cô làm một lần.

Thật vất vả, thời điểm anh yên tĩnh, cô đã mệt mỏi bất tỉnh.

Anh ôm thân thể mệt rã rời của cô, đặt ở trên giường, toàn thân anh cũng mệt mỏi, tuy nhiên vẫn cầm khăn lông ướt, thận lau thân thể cho cô cẩn.

Chính anh cũng biết, tối nay là anh không có tiết chế.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Cô hình như cảm thấy anh cao hứng.Có phải không, tối nay cô phục tùng anh như vậy, anh mới cao hứng sao?Bạc Sủng Nhi suy nghĩ một chút, liền vươn tay, ôm cổ của anh, giống như là muốn anh được thỏa mãn tự ái phái nam của anh, cúi đầu mềm nhũn gọi một tiếng: "Tịch, van xin anh, chiếm lấy... Ừ... Nhẹ chút..."Lời của cô, làm thân thể anh cứng đờ, ánh mắt của anh cũng mềm đi rất nhiều, nhìn chằm chằm dung mạo của cô hồi lâu, vươn tay, chậm rãi xoa xoa cái trán mồ hôi của cô, dừng lại một hồi, mới nói: "Ngoan... Cho em..."Cô đỏ mặt, cắn môi không nói.Anh lại cực kỳ hưởng thụ càng Cuồng Chiến hơn.Về sau, thân thể của cô cũng đã cuồng loạn lên, nơi đó không ngừng co rút nhanh, nóng rực vô cùng, anh còn không chịu buông tha cô, giống như ở trên bàn vô tận hưng, đem cô ôm lấy, đem cô chen đến ghế sa lon, hung hăng mà làm khổ.Cô cũng kiệt sức.Không nhịn được mềm nhũn van xin: "Tịch, đừng...""Đừng cái gì?""Đừng đến nữa, không được... " cô cũng không biết rốt cuộc anh đ*t c** tr** mấy lần, cô đ*t c** tr** bao nhiêu lần, chẳng qua là biết, nếu cứ như vậy, chính mình thật sẽ chết đấy!"Ừ " Tịch Giản Cận cắn vành tai của cô, dứt khoát sảng khoái đem cô bế lên, vòng quanh phòng, tới tới lui lui tiêu sái, tới tới lui lui ra vào thân thể cô.Cô chỉ có thể ôm cổ của anh, mềm nhũn tựa vào trong ngực của anh, giống như là một con mèo nhỏ nhu thuận, lẩm bẩm phát ra thanh âm tinh tế.Tịch Giản Cận giống như là muốn trừng phạt cô.Cô biết, anh oán hận, mặc dù cho cô nhiều vui mừng như vậy, nhưng là đáy lòng của anh, có lẽ vẫn đang đau, chuyện bảy năm trước cô bỏ rơi anh, anh hận.Cho nên, anh mới ở chỗ này, làm khổ cô như vậy.Về sau, cô uống hết đi, anh cho cô nước uống, chính mình uống một ngụm, đút cho cô, sau đó thật sâu hôn cô.Ở bên trong phòng, trong khắp ngõ ngách, cũng đem cô làm một lần.Thật vất vả, thời điểm anh yên tĩnh, cô đã mệt mỏi bất tỉnh.Anh ôm thân thể mệt rã rời của cô, đặt ở trên giường, toàn thân anh cũng mệt mỏi, tuy nhiên vẫn cầm khăn lông ướt, thận lau thân thể cho cô cẩn.Chính anh cũng biết, tối nay là anh không có tiết chế.

Chương 638: Vật nhỏ, sinh nhật vui vẻ! 【15】