☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 639: Vật nhỏ, sinh nhật vui vẻ! 【16】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Mãnh liệt và trực tiếp.Anh sợ cô bị thương, kiểm tra thân thể của cô, nhưng là vẫn không yên lòng, từ một bên trong tủ đầu giường cầm thuốc mỡ, mềm nhũn bôi ở bên trong thân thể của cô, cô có thể ở trong lúc ngủ say cảm giác được cái gì, thân thể co rúm lại một chút, không cẩn thận đạp đến cái cằm của anh, anh nhẫn đau, nắm hai chân của cô, không nói lời gì bôi cho cô, bôi xong, lúc này mới nhẹ nhàng vỗ lưng của cô, dỗ cô ngủ.Anh dán lên da thịt của cô, nhắm mắt lại, lăn qua lộn lại như thế nào cũng ngủ không được.Trong não, một mảnh hỗn độn.Bảy năm, mỗi lần anh sinh nhật, anh đều là chết đi sống lại vượt qua ngày đó.Năm nay, có lẽ là bởi vì cùng cô ở chung một chỗ, quên hết ngày đó, thời điểm Dịch Thiển nhắc tới, tim của anh đột nhiên đau lên.Nhưng là, đúng là vẫn nhìn không thấy cô mất mác cùng bi ai, tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật vui mừng cho cô.Nhìn cô cao hứng, đáy lòng của anh, cũng thật cao hứng.Chẳng qua là, khẽ có chút khổ sở.Vì mình.chính mình bảy năm trước, chính mình trong bảy năm, chính mình bảy năm sau.Anh mấy ngày qua có đi qua bệnh viện, một lần nữa cho người ta làm kiểm tra, nghĩ biện pháp xem một chút thân thể của anh, có phải còn có cơ hội bổ túc hay không.Kết quả vẫn không lý tưởng, tuy nhiên đã có người nghĩ biện pháp rồi.Đáy lòng của anh, không giây phút nào không cầu nguyện.Ngàn vạn để cho anh có thể dần dần tốt lên.Không cầu khác, chỉ cần anh có thể cho cô một đứa bé, một đứa con hoàn hoàn chỉnh chỉnh, một đứa, là đủ…Như vậy, bọn họ, liền thật không có tiếc nuối.Thật ra thì, anh cũng không biết, đáy lòng chính mình, đối với cô bảy năm trước, đích thân g**t ch*t cậu nhóc Tịch Giản Cận còn trẻ và dương quang kia, rốt cuộc có hận hay không.Nhưng là, anh lại biết, anh khát vọng thời gian hiện tại, khát vọng cùng cô ở chung một chỗ.Anh yêu cô, có thể lừa mọi người, nhưng duy chỉ không thể lừa chính mình.Bảy năm trước, anh quỳ xuống van xin cô trở lại, cô nói anh không xứng, bảy năm sau, anh như Phượng Hoàng niết bàn sống lại trở về, cường đại khôn cùng, trở thành một trong những người đàn ông xuất sắc nhất X thị, anh và cô đứng chung một chỗ, người người đều sẽ nói Kim Đồng Ngọc Nữ, tuyệt đối sẽ không nói anh không xứng với cô.Chỉ cần anh có thể cho cô thêm một đứa bé, vậy anh liền triệt triệt để để có thể cùng cô sóng vai mà đứng rồi.Thật ra thì, bảy năm tới, anh vẫn phấn đấu như vậy, không phải là vì có một ngày, cùng cô cùng nhau đứng ở trên đỉnh cao sao?
Mãnh liệt và trực tiếp.
Anh sợ cô bị thương, kiểm tra thân thể của cô, nhưng là vẫn không yên lòng, từ một bên trong tủ đầu giường cầm thuốc mỡ, mềm nhũn bôi ở bên trong thân thể của cô, cô có thể ở trong lúc ngủ say cảm giác được cái gì, thân thể co rúm lại một chút, không cẩn thận đạp đến cái cằm của anh, anh nhẫn đau, nắm hai chân của cô, không nói lời gì bôi cho cô, bôi xong, lúc này mới nhẹ nhàng vỗ lưng của cô, dỗ cô ngủ.
Anh dán lên da thịt của cô, nhắm mắt lại, lăn qua lộn lại như thế nào cũng ngủ không được.
Trong não, một mảnh hỗn độn.
Bảy năm, mỗi lần anh sinh nhật, anh đều là chết đi sống lại vượt qua ngày đó.
Năm nay, có lẽ là bởi vì cùng cô ở chung một chỗ, quên hết ngày đó, thời điểm Dịch Thiển nhắc tới, tim của anh đột nhiên đau lên.
Nhưng là, đúng là vẫn nhìn không thấy cô mất mác cùng bi ai, tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật vui mừng cho cô.
Nhìn cô cao hứng, đáy lòng của anh, cũng thật cao hứng.
Chẳng qua là, khẽ có chút khổ sở.
Vì mình.
chính mình bảy năm trước, chính mình trong bảy năm, chính mình bảy năm sau.
Anh mấy ngày qua có đi qua bệnh viện, một lần nữa cho người ta làm kiểm tra, nghĩ biện pháp xem một chút thân thể của anh, có phải còn có cơ hội bổ túc hay không.
Kết quả vẫn không lý tưởng, tuy nhiên đã có người nghĩ biện pháp rồi.
Đáy lòng của anh, không giây phút nào không cầu nguyện.
Ngàn vạn để cho anh có thể dần dần tốt lên.
Không cầu khác, chỉ cần anh có thể cho cô một đứa bé, một đứa con hoàn hoàn chỉnh chỉnh, một đứa, là đủ…
Như vậy, bọn họ, liền thật không có tiếc nuối.
Thật ra thì, anh cũng không biết, đáy lòng chính mình, đối với cô bảy năm trước, đích thân g**t ch*t cậu nhóc Tịch Giản Cận còn trẻ và dương quang kia, rốt cuộc có hận hay không.
Nhưng là, anh lại biết, anh khát vọng thời gian hiện tại, khát vọng cùng cô ở chung một chỗ.
Anh yêu cô, có thể lừa mọi người, nhưng duy chỉ không thể lừa chính mình.
Bảy năm trước, anh quỳ xuống van xin cô trở lại, cô nói anh không xứng, bảy năm sau, anh như Phượng Hoàng niết bàn sống lại trở về, cường đại khôn cùng, trở thành một trong những người đàn ông xuất sắc nhất X thị, anh và cô đứng chung một chỗ, người người đều sẽ nói Kim Đồng Ngọc Nữ, tuyệt đối sẽ không nói anh không xứng với cô.
Chỉ cần anh có thể cho cô thêm một đứa bé, vậy anh liền triệt triệt để để có thể cùng cô sóng vai mà đứng rồi.
Thật ra thì, bảy năm tới, anh vẫn phấn đấu như vậy, không phải là vì có một ngày, cùng cô cùng nhau đứng ở trên đỉnh cao sao?
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Mãnh liệt và trực tiếp.Anh sợ cô bị thương, kiểm tra thân thể của cô, nhưng là vẫn không yên lòng, từ một bên trong tủ đầu giường cầm thuốc mỡ, mềm nhũn bôi ở bên trong thân thể của cô, cô có thể ở trong lúc ngủ say cảm giác được cái gì, thân thể co rúm lại một chút, không cẩn thận đạp đến cái cằm của anh, anh nhẫn đau, nắm hai chân của cô, không nói lời gì bôi cho cô, bôi xong, lúc này mới nhẹ nhàng vỗ lưng của cô, dỗ cô ngủ.Anh dán lên da thịt của cô, nhắm mắt lại, lăn qua lộn lại như thế nào cũng ngủ không được.Trong não, một mảnh hỗn độn.Bảy năm, mỗi lần anh sinh nhật, anh đều là chết đi sống lại vượt qua ngày đó.Năm nay, có lẽ là bởi vì cùng cô ở chung một chỗ, quên hết ngày đó, thời điểm Dịch Thiển nhắc tới, tim của anh đột nhiên đau lên.Nhưng là, đúng là vẫn nhìn không thấy cô mất mác cùng bi ai, tỉ mỉ chuẩn bị sinh nhật vui mừng cho cô.Nhìn cô cao hứng, đáy lòng của anh, cũng thật cao hứng.Chẳng qua là, khẽ có chút khổ sở.Vì mình.chính mình bảy năm trước, chính mình trong bảy năm, chính mình bảy năm sau.Anh mấy ngày qua có đi qua bệnh viện, một lần nữa cho người ta làm kiểm tra, nghĩ biện pháp xem một chút thân thể của anh, có phải còn có cơ hội bổ túc hay không.Kết quả vẫn không lý tưởng, tuy nhiên đã có người nghĩ biện pháp rồi.Đáy lòng của anh, không giây phút nào không cầu nguyện.Ngàn vạn để cho anh có thể dần dần tốt lên.Không cầu khác, chỉ cần anh có thể cho cô một đứa bé, một đứa con hoàn hoàn chỉnh chỉnh, một đứa, là đủ…Như vậy, bọn họ, liền thật không có tiếc nuối.Thật ra thì, anh cũng không biết, đáy lòng chính mình, đối với cô bảy năm trước, đích thân g**t ch*t cậu nhóc Tịch Giản Cận còn trẻ và dương quang kia, rốt cuộc có hận hay không.Nhưng là, anh lại biết, anh khát vọng thời gian hiện tại, khát vọng cùng cô ở chung một chỗ.Anh yêu cô, có thể lừa mọi người, nhưng duy chỉ không thể lừa chính mình.Bảy năm trước, anh quỳ xuống van xin cô trở lại, cô nói anh không xứng, bảy năm sau, anh như Phượng Hoàng niết bàn sống lại trở về, cường đại khôn cùng, trở thành một trong những người đàn ông xuất sắc nhất X thị, anh và cô đứng chung một chỗ, người người đều sẽ nói Kim Đồng Ngọc Nữ, tuyệt đối sẽ không nói anh không xứng với cô.Chỉ cần anh có thể cho cô thêm một đứa bé, vậy anh liền triệt triệt để để có thể cùng cô sóng vai mà đứng rồi.Thật ra thì, bảy năm tới, anh vẫn phấn đấu như vậy, không phải là vì có một ngày, cùng cô cùng nhau đứng ở trên đỉnh cao sao?