☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 898: Tiểu Hải Dương giá lâm, xin chỉ giáo nhiều hơn! (6)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Lúc nói câu nói này, Tịch Giản Cận mang theo nồng đậm tiếc nuối.Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng đau nhói."Sủng Nhi...... Em rất muốn một đứa con sao?"Tịch Giản Cận hỏi rất trực tiếp.Anh cũng không biết đáy lòng mình đến cùng tính toán gì.Nếu như cô thật muốn một đứa con, vậy anh thả cô đi sao?Nghĩ tới đây, đáy lòng của anh liền có thất lạc cùng đau đớn, nghĩ tới đây, chính mình tuổi già chỉ có một mình......Thật không muốn mất cô.Bạc Sủng Nhi không có lên tiếng, cả người đều mờ mịt một mảnh, sắc mặt của cô cực kỳ tái nhợt.Cô muốn một đứa con sao?Muốn.Rất muốn một đứa con của Tịch Giản Cận.Thế nhưng nếu như Tịch Giản Cận cả đời không thể mang thai, vậy cô phải làm gì?Đứa con cùng Tịch Giản Cận, cô lựa chọn cái gì?Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trầm mặc, hơi nhíu mày, động tác ôn nhu kéo cô vàotrong ngực của mình, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, vẫn ôn hòa như cũ, bên trong ẩn chứa bá khí nồng đậm, rõ ràng động tác bình tĩnh, lại dự trữ một cỗ nhiệt tình."Sủng Nhi...... Nếu như em bởi vì anh không thể sinh con, không muốn cùng với anh, như vậy anhcó thể tiếp nhận.""Anh cho em biết, chính là vì muốn nghe ý kiến của em.""Chỉ cần em chịu mở miệng, anh liền có biện pháp, giải trừ hôn nhân của chúng ta.""Cái này làm sao có thể!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên như ở trong mộng tỉnh lại, Tiểu Tịch nói cái gì? Cùng anh giải trừ hôn nhân?Anh làm sao có thể như vậy?Anh chẳng lẽ không biết, cô muốn làm cô dâu của anh cỡ nào sao?Anh tại sao có thể nói muốn ly hôn liền ly hôn như vậy?Đáy lòng của cô, nhất thời ủy khuất, cô nắm ống tay áo của anh, "Tịch, ngươi sao anh vì nguyên nhân đó, không cần em nữa đâu? Tại sao anh có thể như vậy? Anh nói, anh nói, anh tại sao có thể như vậy?"Nước mắt Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa ào ào rơi: "Tịch, dù anh không thể sinh con...... Nhưng sao anh có thể không quan tâm em? Em không cần con, em muốn anh......"Tất cả mọi chuyện cô đều không có hoàn toàn tiếp nhận, tại sao anh có thể vội vội vàng vàng bời vì mình không thể sinh con, muốn cùng cô ly hôn?Anh biết cô không có mang thai, anh biết mình không có cách nào sinh đẻ, anh đều cưới cô, tại sao có thể nói lật lọng liền lật lọng nữa!
Lúc nói câu nói này, Tịch Giản Cận mang theo nồng đậm tiếc nuối.
Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng đau nhói.
"Sủng Nhi...... Em rất muốn một đứa con sao?"
Tịch Giản Cận hỏi rất trực tiếp.
Anh cũng không biết đáy lòng mình đến cùng tính toán gì.
Nếu như cô thật muốn một đứa con, vậy anh thả cô đi sao?
Nghĩ tới đây, đáy lòng của anh liền có thất lạc cùng đau đớn, nghĩ tới đây, chính mình tuổi già chỉ có một mình......
Thật không muốn mất cô.
Bạc Sủng Nhi không có lên tiếng, cả người đều mờ mịt một mảnh, sắc mặt của cô cực kỳ tái nhợt.
Cô muốn một đứa con sao?
Muốn.
Rất muốn một đứa con của Tịch Giản Cận.
Thế nhưng nếu như Tịch Giản Cận cả đời không thể mang thai, vậy cô phải làm gì?
Đứa con cùng Tịch Giản Cận, cô lựa chọn cái gì?
Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trầm mặc, hơi nhíu mày, động tác ôn nhu kéo cô vàotrong ngực của mình, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, vẫn ôn hòa như cũ, bên trong ẩn chứa bá khí nồng đậm, rõ ràng động tác bình tĩnh, lại dự trữ một cỗ nhiệt tình.
"Sủng Nhi...... Nếu như em bởi vì anh không thể sinh con, không muốn cùng với anh, như vậy anhcó thể tiếp nhận."
"Anh cho em biết, chính là vì muốn nghe ý kiến của em."
"Chỉ cần em chịu mở miệng, anh liền có biện pháp, giải trừ hôn nhân của chúng ta."
"Cái này làm sao có thể!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên như ở trong mộng tỉnh lại, Tiểu Tịch nói cái gì? Cùng anh giải trừ hôn nhân?
Anh làm sao có thể như vậy?
Anh chẳng lẽ không biết, cô muốn làm cô dâu của anh cỡ nào sao?
Anh tại sao có thể nói muốn ly hôn liền ly hôn như vậy?
Đáy lòng của cô, nhất thời ủy khuất, cô nắm ống tay áo của anh, "Tịch, ngươi sao anh vì nguyên nhân đó, không cần em nữa đâu? Tại sao anh có thể như vậy? Anh nói, anh nói, anh tại sao có thể như vậy?"
Nước mắt Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa ào ào rơi: "Tịch, dù anh không thể sinh con...... Nhưng sao anh có thể không quan tâm em? Em không cần con, em muốn anh......"
Tất cả mọi chuyện cô đều không có hoàn toàn tiếp nhận, tại sao anh có thể vội vội vàng vàng bời vì mình không thể sinh con, muốn cùng cô ly hôn?
Anh biết cô không có mang thai, anh biết mình không có cách nào sinh đẻ, anh đều cưới cô, tại sao có thể nói lật lọng liền lật lọng nữa!
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Lúc nói câu nói này, Tịch Giản Cận mang theo nồng đậm tiếc nuối.Bạc Sủng Nhi nghe mà đáy lòng đau nhói."Sủng Nhi...... Em rất muốn một đứa con sao?"Tịch Giản Cận hỏi rất trực tiếp.Anh cũng không biết đáy lòng mình đến cùng tính toán gì.Nếu như cô thật muốn một đứa con, vậy anh thả cô đi sao?Nghĩ tới đây, đáy lòng của anh liền có thất lạc cùng đau đớn, nghĩ tới đây, chính mình tuổi già chỉ có một mình......Thật không muốn mất cô.Bạc Sủng Nhi không có lên tiếng, cả người đều mờ mịt một mảnh, sắc mặt của cô cực kỳ tái nhợt.Cô muốn một đứa con sao?Muốn.Rất muốn một đứa con của Tịch Giản Cận.Thế nhưng nếu như Tịch Giản Cận cả đời không thể mang thai, vậy cô phải làm gì?Đứa con cùng Tịch Giản Cận, cô lựa chọn cái gì?Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi trầm mặc, hơi nhíu mày, động tác ôn nhu kéo cô vàotrong ngực của mình, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, vẫn ôn hòa như cũ, bên trong ẩn chứa bá khí nồng đậm, rõ ràng động tác bình tĩnh, lại dự trữ một cỗ nhiệt tình."Sủng Nhi...... Nếu như em bởi vì anh không thể sinh con, không muốn cùng với anh, như vậy anhcó thể tiếp nhận.""Anh cho em biết, chính là vì muốn nghe ý kiến của em.""Chỉ cần em chịu mở miệng, anh liền có biện pháp, giải trừ hôn nhân của chúng ta.""Cái này làm sao có thể!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên như ở trong mộng tỉnh lại, Tiểu Tịch nói cái gì? Cùng anh giải trừ hôn nhân?Anh làm sao có thể như vậy?Anh chẳng lẽ không biết, cô muốn làm cô dâu của anh cỡ nào sao?Anh tại sao có thể nói muốn ly hôn liền ly hôn như vậy?Đáy lòng của cô, nhất thời ủy khuất, cô nắm ống tay áo của anh, "Tịch, ngươi sao anh vì nguyên nhân đó, không cần em nữa đâu? Tại sao anh có thể như vậy? Anh nói, anh nói, anh tại sao có thể như vậy?"Nước mắt Bạc Sủng Nhi vừa nói, vừa ào ào rơi: "Tịch, dù anh không thể sinh con...... Nhưng sao anh có thể không quan tâm em? Em không cần con, em muốn anh......"Tất cả mọi chuyện cô đều không có hoàn toàn tiếp nhận, tại sao anh có thể vội vội vàng vàng bời vì mình không thể sinh con, muốn cùng cô ly hôn?Anh biết cô không có mang thai, anh biết mình không có cách nào sinh đẻ, anh đều cưới cô, tại sao có thể nói lật lọng liền lật lọng nữa!