☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 899: Tiểu Hải Dương giá lâm, xin chỉ giáo nhiều hơn! (7)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nghĩ tới đây, nước mắt Bạc Sủng Nhi rơi càng mãnh liệt."Tịch, anh quá xấu rồi...... Rõ ràng là anh không đúng, là lỗi của anh, tại sao phải hủy hôn? Tại sao anh có thể nói ly hôn với em?"Cái mũi nhỏ của Bạc Sủng Nhi, đều đã đỏ lên.Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi, vẻ mặt vốn là sợ hãi, từng chút từng chút diễn biến thành sự kinh ngạc, tròng mắt của anh đen kịt, mơ hồ hiện lên một vết nứt, có dịch thể trong suốt mà sáng long lanh chậm rãi hiện ra, vốn con ngươi anh đen nhánh, càng tối hơn.Đen không cách nào hình dung.Anh nhìn chằm chằm mắt cô, nửa ngày, cánh môi run rẩy gạt ra một câu: "Sủng Nhi, em nói cái gì?""Em không muốn ly hôn, em không muốn ly hôn......" Bạc Sủng Nhi nói lại, cô sống chết nắm lấy cổ áo Tịch Giản Cận, giống như sợ Tịch Giản Cận ly hôn với cô, đáy lòng của cô đau thành một mảnh, vì người đàn ông trước mắt, đau lòng."Đều là em không tốt, khẳng định là em phạm sai quá nhiều ngắm, ông trời mới trừng phạt em đi, trừng phạt thứ em yêu...... Ô ô ô...... Tịch, đều là em không tốt......"Tịch Giản Cận triệt để ngẩn ngơ.Anh quả thực là không dám tin!Cái người nắm quần áo anh, khóc giống như là đứa bé, thế mà căn bản không có nửa điểm tiếc nuối vì không có con, một mực lo âu anh sẽ sẽ cùng cô ly hôn?Cô không ly hôn, làm sao anh có thể ly hôn?Anh cao hứng muốn cô cũng không kịp, làm sao bỏ cô được?Nhất thời Tịch Giản Cận vươn tay, kéo Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, ôm thật chặt: "Được...... Đừng khóc, chúng ta không ly hôn...... trên thế giới này, sẽ không có anh không muốn em, cho tới bây giờ chỉ có em không muốn anh...... Anh chỉ là sợ em tiếc nuối, sợ tương lai anh ủy khuất...... Sợ không công bằng với anh......""Em không ủy khuất, em không tiếc nuối!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên vươn tay, ôm eo Tịch Giản Cận thật chặt, "Tịch, anh không có, em mới ủy khuất mới tiếc nuối......""Tịch, chúng ta chữa bệnh, anh đừng sợ, chúng ta tìm bác sĩ tốt nhất, nếu như trị không tốt, cũng không sao, nhưng anhyên tâm, khẳng định chú Tần Thích có biện pháp, anh tuyệt đối có thể trị hết!"
Nghĩ tới đây, nước mắt Bạc Sủng Nhi rơi càng mãnh liệt.
"Tịch, anh quá xấu rồi...... Rõ ràng là anh không đúng, là lỗi của anh, tại sao phải hủy hôn? Tại sao anh có thể nói ly hôn với em?"
Cái mũi nhỏ của Bạc Sủng Nhi, đều đã đỏ lên.
Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi, vẻ mặt vốn là sợ hãi, từng chút từng chút diễn biến thành sự kinh ngạc, tròng mắt của anh đen kịt, mơ hồ hiện lên một vết nứt, có dịch thể trong suốt mà sáng long lanh chậm rãi hiện ra, vốn con ngươi anh đen nhánh, càng tối hơn.
Đen không cách nào hình dung.
Anh nhìn chằm chằm mắt cô, nửa ngày, cánh môi run rẩy gạt ra một câu: "Sủng Nhi, em nói cái gì?"
"Em không muốn ly hôn, em không muốn ly hôn......" Bạc Sủng Nhi nói lại, cô sống chết nắm lấy cổ áo Tịch Giản Cận, giống như sợ Tịch Giản Cận ly hôn với cô, đáy lòng của cô đau thành một mảnh, vì người đàn ông trước mắt, đau lòng.
"Đều là em không tốt, khẳng định là em phạm sai quá nhiều ngắm, ông trời mới trừng phạt em đi, trừng phạt thứ em yêu...... Ô ô ô...... Tịch, đều là em không tốt......"
Tịch Giản Cận triệt để ngẩn ngơ.
Anh quả thực là không dám tin!
Cái người nắm quần áo anh, khóc giống như là đứa bé, thế mà căn bản không có nửa điểm tiếc nuối vì không có con, một mực lo âu anh sẽ sẽ cùng cô ly hôn?
Cô không ly hôn, làm sao anh có thể ly hôn?
Anh cao hứng muốn cô cũng không kịp, làm sao bỏ cô được?
Nhất thời Tịch Giản Cận vươn tay, kéo Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, ôm thật chặt: "Được...... Đừng khóc, chúng ta không ly hôn...... trên thế giới này, sẽ không có anh không muốn em, cho tới bây giờ chỉ có em không muốn anh...... Anh chỉ là sợ em tiếc nuối, sợ tương lai anh ủy khuất...... Sợ không công bằng với anh......"
"Em không ủy khuất, em không tiếc nuối!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên vươn tay, ôm eo Tịch Giản Cận thật chặt, "Tịch, anh không có, em mới ủy khuất mới tiếc nuối......"
"Tịch, chúng ta chữa bệnh, anh đừng sợ, chúng ta tìm bác sĩ tốt nhất, nếu như trị không tốt, cũng không sao, nhưng anhyên tâm, khẳng định chú Tần Thích có biện pháp, anh tuyệt đối có thể trị hết!"
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Nghĩ tới đây, nước mắt Bạc Sủng Nhi rơi càng mãnh liệt."Tịch, anh quá xấu rồi...... Rõ ràng là anh không đúng, là lỗi của anh, tại sao phải hủy hôn? Tại sao anh có thể nói ly hôn với em?"Cái mũi nhỏ của Bạc Sủng Nhi, đều đã đỏ lên.Tịch Giản Cận nhìn Bạc Sủng Nhi, vẻ mặt vốn là sợ hãi, từng chút từng chút diễn biến thành sự kinh ngạc, tròng mắt của anh đen kịt, mơ hồ hiện lên một vết nứt, có dịch thể trong suốt mà sáng long lanh chậm rãi hiện ra, vốn con ngươi anh đen nhánh, càng tối hơn.Đen không cách nào hình dung.Anh nhìn chằm chằm mắt cô, nửa ngày, cánh môi run rẩy gạt ra một câu: "Sủng Nhi, em nói cái gì?""Em không muốn ly hôn, em không muốn ly hôn......" Bạc Sủng Nhi nói lại, cô sống chết nắm lấy cổ áo Tịch Giản Cận, giống như sợ Tịch Giản Cận ly hôn với cô, đáy lòng của cô đau thành một mảnh, vì người đàn ông trước mắt, đau lòng."Đều là em không tốt, khẳng định là em phạm sai quá nhiều ngắm, ông trời mới trừng phạt em đi, trừng phạt thứ em yêu...... Ô ô ô...... Tịch, đều là em không tốt......"Tịch Giản Cận triệt để ngẩn ngơ.Anh quả thực là không dám tin!Cái người nắm quần áo anh, khóc giống như là đứa bé, thế mà căn bản không có nửa điểm tiếc nuối vì không có con, một mực lo âu anh sẽ sẽ cùng cô ly hôn?Cô không ly hôn, làm sao anh có thể ly hôn?Anh cao hứng muốn cô cũng không kịp, làm sao bỏ cô được?Nhất thời Tịch Giản Cận vươn tay, kéo Bạc Sủng Nhi vào trong ngực, ôm thật chặt: "Được...... Đừng khóc, chúng ta không ly hôn...... trên thế giới này, sẽ không có anh không muốn em, cho tới bây giờ chỉ có em không muốn anh...... Anh chỉ là sợ em tiếc nuối, sợ tương lai anh ủy khuất...... Sợ không công bằng với anh......""Em không ủy khuất, em không tiếc nuối!" Bạc Sủng Nhi đột nhiên vươn tay, ôm eo Tịch Giản Cận thật chặt, "Tịch, anh không có, em mới ủy khuất mới tiếc nuối......""Tịch, chúng ta chữa bệnh, anh đừng sợ, chúng ta tìm bác sĩ tốt nhất, nếu như trị không tốt, cũng không sao, nhưng anhyên tâm, khẳng định chú Tần Thích có biện pháp, anh tuyệt đối có thể trị hết!"