Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 1074: Người phụ nữ, nên được sủng ! (15)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Trong phòng tắm khác.Tiểu Hải Dương cùng Tiểu Bảo đều nhỏ, còn không phân rõ cái gì tình yêu nam nữ, cho nên tr*n tr**ng ở trong bồn tắm.Rất ấm áp.Không lạnh rồi.Bọn họ cầm đồ chơi ở bên trong chơi.Tiểu Hải Dương hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi, Tiểu Bảo tuy nhát gan khiếp sợ, thế nhưng cùng Tiểu Hải Dương chung đụng vẫn có chút không tệ.Hai đứa một hồi liền rất quen, chơi quên cả trời đất.Trẻ con chơi, đều là ba tâm hai ý.Chơi một hôig, tuy nhiên lại không có người đến ôm chúng ra ngoài, Tiểu Hải Dương liền đứng người lên, dự định chính mình bò ra ngoài.Thế nhưng Tiểu Bảo biểu lộ lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Tiểu Hải Dương một chút.Tiểu Hải Dương kỳ quái cau lại lông mày, im ắng hỏi thăm Tiểu Bảo.Tiểu Bảo từ từ bò tới trước mặt Tiểu Hải Dương, nhìn chằm chằm nửa người dưới của Tiểu Hải Dương, phát hiện nơi này có một thứ dài, rất đáng yêu, cô nhất thời không nhịn được vươn tay, tiểu JJ hơi giật giật.Tiểu Hải Dương bị dọa đến toàn thân sợ run cả người, nhất thời vươn tay, bưng kín tiểu bảo bối của mình."Em muốn làm gì?" Tiểu Hải Dương lớn tiếng hô một câu, cực kỳ cảnh giác!"Em cảm thấy anh chơi rất vui, em muốn nhìn!" Tiểu Bảo ngoan ngoãn trả lời."Em chơi của mình ấy!" Tiểu Hải Dương phòng bị nói.Tiểu Bảo đứng lên, nhìn nhìn phía dưới của mình, vô cùng ủy khuất nói: "En không có cái này......"Tiểu Hải Dương lúc này mới mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy Tiểu Bảo quả thật theo không giống mình, thấy Tiểu Bảo ủy khuất, cũng có chút kỳ quái nói ra: "A, tại sao em không có?""Cho nên, anh Tiểu Hải Dương, anh có thể cho em chơi một chút không? Em chỉ động một chút!" Tiểu Bảo tội nghiệp khẩn cầu.Tiểu Hải Dương không nhịn được có chút động tâm, nó suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn cắn răng nói ra: "Được rồi! Chỉ một chút!""Ừm." Tiểu Bảo nín khóc mà cười, đột nhiên gật đầu.Tiểu Hải Dương dịch chuyển tay khỏi, Tiểu Bảo đưa tay tới nửa người dưới của nó một nửa, vừa mới gần chạm, Tiểu Hải Dương tiếp tục nói: "Chỉ một chút!""Ừm!" Tiểu Bảo tiếp tục gật đầu, khẳng định nói: "Chỉ một chút!"

Trong phòng tắm khác.

Tiểu Hải Dương cùng Tiểu Bảo đều nhỏ, còn không phân rõ cái gì tình yêu nam nữ, cho nên tr*n tr**ng ở trong bồn tắm.

Rất ấm áp.

Không lạnh rồi.

Bọn họ cầm đồ chơi ở bên trong chơi.

Tiểu Hải Dương hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi, Tiểu Bảo tuy nhát gan khiếp sợ, thế nhưng cùng Tiểu Hải Dương chung đụng vẫn có chút không tệ.

Hai đứa một hồi liền rất quen, chơi quên cả trời đất.

Trẻ con chơi, đều là ba tâm hai ý.

Chơi một hôig, tuy nhiên lại không có người đến ôm chúng ra ngoài, Tiểu Hải Dương liền đứng người lên, dự định chính mình bò ra ngoài.

Thế nhưng Tiểu Bảo biểu lộ lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Tiểu Hải Dương một chút.

Tiểu Hải Dương kỳ quái cau lại lông mày, im ắng hỏi thăm Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo từ từ bò tới trước mặt Tiểu Hải Dương, nhìn chằm chằm nửa người dưới của Tiểu Hải Dương, phát hiện nơi này có một thứ dài, rất đáng yêu, cô nhất thời không nhịn được vươn tay, tiểu JJ hơi giật giật.

Tiểu Hải Dương bị dọa đến toàn thân sợ run cả người, nhất thời vươn tay, bưng kín tiểu bảo bối của mình.

"Em muốn làm gì?" Tiểu Hải Dương lớn tiếng hô một câu, cực kỳ cảnh giác!

"Em cảm thấy anh chơi rất vui, em muốn nhìn!" Tiểu Bảo ngoan ngoãn trả lời.

"Em chơi của mình ấy!" Tiểu Hải Dương phòng bị nói.

Tiểu Bảo đứng lên, nhìn nhìn phía dưới của mình, vô cùng ủy khuất nói: "En không có cái này......"

Tiểu Hải Dương lúc này mới mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy Tiểu Bảo quả thật theo không giống mình, thấy Tiểu Bảo ủy khuất, cũng có chút kỳ quái nói ra: "A, tại sao em không có?"

"Cho nên, anh Tiểu Hải Dương, anh có thể cho em chơi một chút không? Em chỉ động một chút!" Tiểu Bảo tội nghiệp khẩn cầu.

Tiểu Hải Dương không nhịn được có chút động tâm, nó suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn cắn răng nói ra: "Được rồi! Chỉ một chút!"

"Ừm." Tiểu Bảo nín khóc mà cười, đột nhiên gật đầu.

Tiểu Hải Dương dịch chuyển tay khỏi, Tiểu Bảo đưa tay tới nửa người dưới của nó một nửa, vừa mới gần chạm, Tiểu Hải Dương tiếp tục nói: "Chỉ một chút!"

"Ừm!" Tiểu Bảo tiếp tục gật đầu, khẳng định nói: "Chỉ một chút!"

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Trong phòng tắm khác.Tiểu Hải Dương cùng Tiểu Bảo đều nhỏ, còn không phân rõ cái gì tình yêu nam nữ, cho nên tr*n tr**ng ở trong bồn tắm.Rất ấm áp.Không lạnh rồi.Bọn họ cầm đồ chơi ở bên trong chơi.Tiểu Hải Dương hoạt bát đáng yêu, thông minh lanh lợi, Tiểu Bảo tuy nhát gan khiếp sợ, thế nhưng cùng Tiểu Hải Dương chung đụng vẫn có chút không tệ.Hai đứa một hồi liền rất quen, chơi quên cả trời đất.Trẻ con chơi, đều là ba tâm hai ý.Chơi một hôig, tuy nhiên lại không có người đến ôm chúng ra ngoài, Tiểu Hải Dương liền đứng người lên, dự định chính mình bò ra ngoài.Thế nhưng Tiểu Bảo biểu lộ lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm Tiểu Hải Dương một chút.Tiểu Hải Dương kỳ quái cau lại lông mày, im ắng hỏi thăm Tiểu Bảo.Tiểu Bảo từ từ bò tới trước mặt Tiểu Hải Dương, nhìn chằm chằm nửa người dưới của Tiểu Hải Dương, phát hiện nơi này có một thứ dài, rất đáng yêu, cô nhất thời không nhịn được vươn tay, tiểu JJ hơi giật giật.Tiểu Hải Dương bị dọa đến toàn thân sợ run cả người, nhất thời vươn tay, bưng kín tiểu bảo bối của mình."Em muốn làm gì?" Tiểu Hải Dương lớn tiếng hô một câu, cực kỳ cảnh giác!"Em cảm thấy anh chơi rất vui, em muốn nhìn!" Tiểu Bảo ngoan ngoãn trả lời."Em chơi của mình ấy!" Tiểu Hải Dương phòng bị nói.Tiểu Bảo đứng lên, nhìn nhìn phía dưới của mình, vô cùng ủy khuất nói: "En không có cái này......"Tiểu Hải Dương lúc này mới mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy Tiểu Bảo quả thật theo không giống mình, thấy Tiểu Bảo ủy khuất, cũng có chút kỳ quái nói ra: "A, tại sao em không có?""Cho nên, anh Tiểu Hải Dương, anh có thể cho em chơi một chút không? Em chỉ động một chút!" Tiểu Bảo tội nghiệp khẩn cầu.Tiểu Hải Dương không nhịn được có chút động tâm, nó suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn cắn răng nói ra: "Được rồi! Chỉ một chút!""Ừm." Tiểu Bảo nín khóc mà cười, đột nhiên gật đầu.Tiểu Hải Dương dịch chuyển tay khỏi, Tiểu Bảo đưa tay tới nửa người dưới của nó một nửa, vừa mới gần chạm, Tiểu Hải Dương tiếp tục nói: "Chỉ một chút!""Ừm!" Tiểu Bảo tiếp tục gật đầu, khẳng định nói: "Chỉ một chút!"

Chương 1074: Người phụ nữ, nên được sủng ! (15)