Tác giả:

“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều…

Chương 65: Phượng vũ cửu thiên

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mà ngày hôm qua, ở trên đường lại xảy ra chuyện tình quỷ dị như vậy, namnhân kia dột nhiên khuôn mặt héo rũ, như bị hút khô máu, mà ngay lúc đóhạ nhân trong Hiên vương phủ đi tới vừa vặn thấy, trong lúc nhất thời kinhhô ra tiếng, Phượng Thiên Mị liền mượn cơ hội này, cố ý nói ra làm người tahoài nghi cái chết của Phượng Thiên Mị, khiến dân chúng nghi ngờ Hiênvương phủ.Hôm nay,toàn bộ chuyện này lại được phụ hoàng áp chế, còn vô hình cấpPhượng Thiên Mị một cái tội danh.Về phần Phượng Thiên Mị bây giờ thật khác xa trước kia, hắn hiện tại chỉ cóhai suy đoán, thứ nhất trước kia là Phượng Thiên Mị đóng kịch giả ngốc, thứhai Phượng Thiên Mị hiện tại là giả mạo.Nhưng hắn vẫn có thật nhiều nghi hoặc, nếu trước kia Phượng Thiên Mị giảngu thì tại sao phải chịu một kiếm của Thương Lan Hiên, đâm thẳng bụngcho dù là hắn cũng không chịu nổi!Nếu Phượng Thiên Mị hiện giờ là giả, thì càng không hiểu nổi, vậy nàng làai?, vì sao lại giả trang thành Phượng Thiên Mị, hơn nữa bên người nàng cónha hoàn thân cận của Phượng Thiên Mị, theo hắn thấy nha hoàn đó là thậtkhôn phải đóng giảNếu nàng thật sự không phải Phượng Thiên Mị, thì sao cừu hận của nàngđối với Thương Lan Hiên lại chân thật như vậy?, đủ loại nghi hoặc thật khiếnngười ta phải đau đầu, xem ra phải chậm rãi xem xét mới được.Thực lực hiện tại của nàng hắn không nắm rõ, nhưng chỉ bằng nàng đơn độcxông vào mê vụ Quỷ Lâm, còn cứu hắn, có thể kết luận thực lực của nàng không kém.Hắn đối Với Phượng Thiên Mị hiện tại càng ngày càng có hứng thú, nàng bấtđồng với nữ tử khác, khí tức xơ xác tiêu điều như từng trải qua tinh phonghuyết vũ, còn có cốt cách cao quý, cùng một thân tao nhã khí phách ngạonghễ, quả là tuyệt đại thiên hạ.Hắn nhìn ra được, Phượng Thiên Mị không hề ôn hoà như vẻ bề ngoài củanàng, đối với bằng hữu nàng tuyệt đới cởi mở, nhưng đã là địch nhân nàngtuyệt không khách khí.Chính là hắn có thể đợi nàng, nhưng nếu là có một ngày, nàng biết hắnkhông bị ngốc thì nàng có trở mặt hay không đây?! Nghĩ đến chuyện như vậy trong lòng Thương Lan Mạch không khỏi khẩn trương.=== ====== =====Ngày thứ hai, Phượng Thiên Mị vân hồng y rực lửa, mặt mang hồng sa, sángsớm liền mang theo mọi người tới hai thanh lâu, mà Lâm ma ma và Tiền ma ma đã tập chung đầy đủ mọi người lại y như Phượng Thiên Mị dặn.Bởi vì hai nhà thanh lâu sinh ý không tốt, cho nên cô nương trong này không nhiều lắm tổng có ba mươi người. Nhìn đại sảnh một đám nùng trang diễm mạt(ý nói trang điểm đậm, loè loẹt), lại tự cho rằng xinh đem diễm lệ, Phượng Thiên Mị không hờn giận nhíu mày.“Lâm ma ma và Tiền ma ma hẳn đã nói cho các ngươi biết Hoa Lại viện và Vạn Hoa lâu này ta đã mua lại, ta không nhiều lời nữa, từ nay về sau hainhà sẽ nhập thành một, lấy tên Phượng Vũ Cửu Thiên. Kẻ nào muốn rờikhỏi, ta có thể cấp một trăm lượng cho kẻ đó, nhưng nếu các ngươi đã lưulại hết thảy phải nghe ta an bài.” Phượng Thiên Mị giọng điệu thảnh nhiên lạitràn ngật uy nghi, khiến kẻ khác không thể bỏ qua.Nghe xong Phượng Thiên Mị nói, chúng nữ tử bắt đầu nghị luận, lời đi tiếnglại, một trăm lượng các nàng kiếm vài năm cũng không có nổi. Nếu lưu lại, cũng không biết các nàng có phù hợp không, nếu không phù hợp kia cácnàng ở lại không phải chịu khổ sao.Không nhìn mọi người do dự, Phượng Thiên Mị lại nói,“Ta nơi này không bức bách các ngươi bán mình, các người muốn hay không là tự các ngươi, tiền hằng tháng cấp mười hai lượng còn nữa những tiểu phí (tiểu phí: kiểu như được khách hàng cho) đều là của các ngươi.”

Mà ngày hôm qua, ở trên đường lại xảy ra chuyện tình quỷ dị như vậy, nam

nhân kia dột nhiên khuôn mặt héo rũ, như bị hút khô máu, mà ngay lúc đó

hạ nhân trong Hiên vương phủ đi tới vừa vặn thấy, trong lúc nhất thời kinh

hô ra tiếng, Phượng Thiên Mị liền mượn cơ hội này, cố ý nói ra làm người ta

hoài nghi cái chết của Phượng Thiên Mị, khiến dân chúng nghi ngờ Hiên

vương phủ.

Hôm nay,toàn bộ chuyện này lại được phụ hoàng áp chế, còn vô hình cấp

Phượng Thiên Mị một cái tội danh.

Về phần Phượng Thiên Mị bây giờ thật khác xa trước kia, hắn hiện tại chỉ có

hai suy đoán, thứ nhất trước kia là Phượng Thiên Mị đóng kịch giả ngốc, thứ

hai Phượng Thiên Mị hiện tại là giả mạo.

Nhưng hắn vẫn có thật nhiều nghi hoặc, nếu trước kia Phượng Thiên Mị giả

ngu thì tại sao phải chịu một kiếm của Thương Lan Hiên, đâm thẳng bụng

cho dù là hắn cũng không chịu nổi!

Nếu Phượng Thiên Mị hiện giờ là giả, thì càng không hiểu nổi, vậy nàng là

ai?, vì sao lại giả trang thành Phượng Thiên Mị, hơn nữa bên người nàng có

nha hoàn thân cận của Phượng Thiên Mị, theo hắn thấy nha hoàn đó là thật

khôn phải đóng giả

Nếu nàng thật sự không phải Phượng Thiên Mị, thì sao cừu hận của nàng

đối với Thương Lan Hiên lại chân thật như vậy?, đủ loại nghi hoặc thật khiến

người ta phải đau đầu, xem ra phải chậm rãi xem xét mới được.

Thực lực hiện tại của nàng hắn không nắm rõ, nhưng chỉ bằng nàng đơn độc

xông vào mê vụ Quỷ Lâm, còn cứu hắn, có thể kết luận thực lực của nàng không kém.

Hắn đối Với Phượng Thiên Mị hiện tại càng ngày càng có hứng thú, nàng bất

đồng với nữ tử khác, khí tức xơ xác tiêu điều như từng trải qua tinh phong

huyết vũ, còn có cốt cách cao quý, cùng một thân tao nhã khí phách ngạo

nghễ, quả là tuyệt đại thiên hạ.

Hắn nhìn ra được, Phượng Thiên Mị không hề ôn hoà như vẻ bề ngoài của

nàng, đối với bằng hữu nàng tuyệt đới cởi mở, nhưng đã là địch nhân nàng

tuyệt không khách khí.

Chính là hắn có thể đợi nàng, nhưng nếu là có một ngày, nàng biết hắn

không bị ngốc thì nàng có trở mặt hay không đây?! Nghĩ đến chuyện như vậy trong lòng Thương Lan Mạch không khỏi khẩn trương.

=== ====== =====

Ngày thứ hai, Phượng Thiên Mị vân hồng y rực lửa, mặt mang hồng sa, sáng

sớm liền mang theo mọi người tới hai thanh lâu, mà Lâm ma ma và Tiền ma ma đã tập chung đầy đủ mọi người lại y như Phượng Thiên Mị dặn.

Bởi vì hai nhà thanh lâu sinh ý không tốt, cho nên cô nương trong này không nhiều lắm tổng có ba mươi người. Nhìn đại sảnh một đám nùng trang diễm mạt(ý nói trang điểm đậm, loè loẹt), lại tự cho rằng xinh đem diễm lệ, Phượng Thiên Mị không hờn giận nhíu mày.

“Lâm ma ma và Tiền ma ma hẳn đã nói cho các ngươi biết Hoa Lại viện và Vạn Hoa lâu này ta đã mua lại, ta không nhiều lời nữa, từ nay về sau hai

nhà sẽ nhập thành một, lấy tên Phượng Vũ Cửu Thiên. Kẻ nào muốn rời

khỏi, ta có thể cấp một trăm lượng cho kẻ đó, nhưng nếu các ngươi đã lưu

lại hết thảy phải nghe ta an bài.” Phượng Thiên Mị giọng điệu thảnh nhiên lại

tràn ngật uy nghi, khiến kẻ khác không thể bỏ qua.

Nghe xong Phượng Thiên Mị nói, chúng nữ tử bắt đầu nghị luận, lời đi tiếng

lại, một trăm lượng các nàng kiếm vài năm cũng không có nổi. Nếu lưu lại, cũng không biết các nàng có phù hợp không, nếu không phù hợp kia các

nàng ở lại không phải chịu khổ sao.

Không nhìn mọi người do dự, Phượng Thiên Mị lại nói,“Ta nơi này không bức bách các ngươi bán mình, các người muốn hay không là tự các ngươi, tiền hằng tháng cấp mười hai lượng còn nữa những tiểu phí (tiểu phí: kiểu như được khách hàng cho) đều là của các ngươi.”

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mà ngày hôm qua, ở trên đường lại xảy ra chuyện tình quỷ dị như vậy, namnhân kia dột nhiên khuôn mặt héo rũ, như bị hút khô máu, mà ngay lúc đóhạ nhân trong Hiên vương phủ đi tới vừa vặn thấy, trong lúc nhất thời kinhhô ra tiếng, Phượng Thiên Mị liền mượn cơ hội này, cố ý nói ra làm người tahoài nghi cái chết của Phượng Thiên Mị, khiến dân chúng nghi ngờ Hiênvương phủ.Hôm nay,toàn bộ chuyện này lại được phụ hoàng áp chế, còn vô hình cấpPhượng Thiên Mị một cái tội danh.Về phần Phượng Thiên Mị bây giờ thật khác xa trước kia, hắn hiện tại chỉ cóhai suy đoán, thứ nhất trước kia là Phượng Thiên Mị đóng kịch giả ngốc, thứhai Phượng Thiên Mị hiện tại là giả mạo.Nhưng hắn vẫn có thật nhiều nghi hoặc, nếu trước kia Phượng Thiên Mị giảngu thì tại sao phải chịu một kiếm của Thương Lan Hiên, đâm thẳng bụngcho dù là hắn cũng không chịu nổi!Nếu Phượng Thiên Mị hiện giờ là giả, thì càng không hiểu nổi, vậy nàng làai?, vì sao lại giả trang thành Phượng Thiên Mị, hơn nữa bên người nàng cónha hoàn thân cận của Phượng Thiên Mị, theo hắn thấy nha hoàn đó là thậtkhôn phải đóng giảNếu nàng thật sự không phải Phượng Thiên Mị, thì sao cừu hận của nàngđối với Thương Lan Hiên lại chân thật như vậy?, đủ loại nghi hoặc thật khiếnngười ta phải đau đầu, xem ra phải chậm rãi xem xét mới được.Thực lực hiện tại của nàng hắn không nắm rõ, nhưng chỉ bằng nàng đơn độcxông vào mê vụ Quỷ Lâm, còn cứu hắn, có thể kết luận thực lực của nàng không kém.Hắn đối Với Phượng Thiên Mị hiện tại càng ngày càng có hứng thú, nàng bấtđồng với nữ tử khác, khí tức xơ xác tiêu điều như từng trải qua tinh phonghuyết vũ, còn có cốt cách cao quý, cùng một thân tao nhã khí phách ngạonghễ, quả là tuyệt đại thiên hạ.Hắn nhìn ra được, Phượng Thiên Mị không hề ôn hoà như vẻ bề ngoài củanàng, đối với bằng hữu nàng tuyệt đới cởi mở, nhưng đã là địch nhân nàngtuyệt không khách khí.Chính là hắn có thể đợi nàng, nhưng nếu là có một ngày, nàng biết hắnkhông bị ngốc thì nàng có trở mặt hay không đây?! Nghĩ đến chuyện như vậy trong lòng Thương Lan Mạch không khỏi khẩn trương.=== ====== =====Ngày thứ hai, Phượng Thiên Mị vân hồng y rực lửa, mặt mang hồng sa, sángsớm liền mang theo mọi người tới hai thanh lâu, mà Lâm ma ma và Tiền ma ma đã tập chung đầy đủ mọi người lại y như Phượng Thiên Mị dặn.Bởi vì hai nhà thanh lâu sinh ý không tốt, cho nên cô nương trong này không nhiều lắm tổng có ba mươi người. Nhìn đại sảnh một đám nùng trang diễm mạt(ý nói trang điểm đậm, loè loẹt), lại tự cho rằng xinh đem diễm lệ, Phượng Thiên Mị không hờn giận nhíu mày.“Lâm ma ma và Tiền ma ma hẳn đã nói cho các ngươi biết Hoa Lại viện và Vạn Hoa lâu này ta đã mua lại, ta không nhiều lời nữa, từ nay về sau hainhà sẽ nhập thành một, lấy tên Phượng Vũ Cửu Thiên. Kẻ nào muốn rờikhỏi, ta có thể cấp một trăm lượng cho kẻ đó, nhưng nếu các ngươi đã lưulại hết thảy phải nghe ta an bài.” Phượng Thiên Mị giọng điệu thảnh nhiên lạitràn ngật uy nghi, khiến kẻ khác không thể bỏ qua.Nghe xong Phượng Thiên Mị nói, chúng nữ tử bắt đầu nghị luận, lời đi tiếnglại, một trăm lượng các nàng kiếm vài năm cũng không có nổi. Nếu lưu lại, cũng không biết các nàng có phù hợp không, nếu không phù hợp kia cácnàng ở lại không phải chịu khổ sao.Không nhìn mọi người do dự, Phượng Thiên Mị lại nói,“Ta nơi này không bức bách các ngươi bán mình, các người muốn hay không là tự các ngươi, tiền hằng tháng cấp mười hai lượng còn nữa những tiểu phí (tiểu phí: kiểu như được khách hàng cho) đều là của các ngươi.”

Chương 65: Phượng vũ cửu thiên