Tác giả:

“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều…

Chương 66: Chỉnh đốn thanh lâu

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mọi người kinh ngạc trừng lớn mắt, tinh quang trong mắt tràn ra,mười hailượng một tháng đây chính là giá trước đây chưa từng có! Hơn nữa, tiếpkhách được thưởng toàn bộ là của mình, thật quá tốt!“Chúng ta nguyện ý lưu lại.” Chúng cô nương vừa nghe đến đãi ngộ như vậytất cả đều nguyện ý lưu lại.Phượng Thiên Mị thấy mọi người bởi vì mê mẩm điều kiện mới nguyện ý lưulại, trong mắt hiện lên một chút hèn mọn, nàng không cần người tài giỏi,nàng chỉ cần người trung tâm, tất nhiên nàng không để bọn họ chịu uỷ khuất.Phượng Vũ Cửu Thiên sẽ là tổng bộ thế lực của nàng, mỗi người bên trongđều phải trung thành và tận tâm, cho nên các nàng muốn lưu lại phải tuyệtđối trung tâm với nàng.“Hảo, các ngươi đã nguyện ý lưu lại nhất định phải trung tâm với ta, nếu đểta phát hiện kẻ nào phản bội kết cục sẽ như cái bàn này.” Phượng Thiên Mịnghiêm khác nói, vừa dứt lời tay nàng đập luôn lên cái bàn bên cành, lậptức cái bàn “Oanh” một tiếng, cái bàn chia làm hai, khiến mọi người hoảngsợ.Đặc biệt là các cô nương giật mình đứng sững sờ tại chỗ, đồng tử trợn to,hoảng sợ nhìn Phượng Thiên Mị phía trên đài, chỉ cảm thấy sau lưng mátmẻ, nửa khác cũng không phản ứng lại.“Thế nào?” Phượng Thiên Mị thanh âm thản nhiên truyền đến, lại làm cho các cô nương cảm thấy như đang ở địa ngục quỷ mị, lạnh thấu tâm cốt.Phượng Thiên Mị vì phòng ngừa có kẻ phản bội, cho nên trước đó lập uy đểcác nàng sinh lòng kiêng kị, tiếp đó mới tử tử thu phục nhân tâm.“Chủ tử, chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử.” Lâm ma ma và Tiền mama phản ứng lại, vội vàng đến trước mặt Phượng Thiên Mị quỳ xuống biểuthị lòng trung thành.Chúng cô nương thấy thế, cũng đoán ra nữ tử này không phải người thường,ở kỹ viện hỗn tạp nhiều năm như vậy, đại nhân vật cũng thấy không ít,nhưng chưa từng thấy nư tử nào có khí tràng lớn như vậy. Có lẽ, theo nànglà sự lựa chọn không sai.Sau một phen cân nhắc, chúng nữ tử cùng nhau quỳ xuống chân thành nói “Chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử”Thấy trong mắt mọi người không hề có tham lam, Phượng Thiên Mị mới vuimừng cười, lại nói,“Các ngươi nhớ kỹ, làm người của Phượng Vũ Cửu Thiên ta, nhất định phải nâng đầu làm người, không cần cảm thấy chính mình hènmọn, còn có không để ngoại nhân khi dễ, khi người Phượng Vũ Cửu Thiên ta,nhẹ thì thập bội hoàn trả, nặng thì tàn phế hoặc sống không bằng chết.”Phượng Thiên Mị nói lại khiến mọi người khiếp sợ, cao ngạo, khí phách nhưvậy chỉ xứng với nàng, mọi người càng thêm khâm phục.Có được một chủ tử như vậy các nàng hẳn tu luyện mấy đời!“Còn có, ta bên cạnh ta có mấy nữ tử, các ngươi thấy rõ ràng, về sau, ta cóchuyện không tới được các nàng sẽ thay ta tới.” Dứt lời, Phượng Thiên Mịhướng mọi người giới thiệu đám người Tư Vân, qua một thời gian ngắn nữa,nàng chung quy vẫn muốn về xem cái phủ Thừa Tướng kia, vì không để chokẻ khác phát hiện, nàng không thể thường xuyên tới đây.“Là” Chúng cô nương nhất tề đáp.“Đều đứng lên đi! Hiện tại ta cho các ngươi thời gian hai khắc, các ngươingay lập tức tẩy sạch mấy thứ nùng trang bạt diễm trên người các ngươixuống, dùng trang sức trang nhã, quần áo không cần mặc diễm lệ như thếchỉ cần dùng y phục trang nhã thuần khiết là được.” Phượng Thiên Mị phânphó.“Là” Mọi người vừa nghe, vội vàng tản ra, trở về đổi y phục, hai khắc qua,cũng chính là nửa giờ, không ngắn nhưng cũng cũng không dài, PhượngThiên Mị là đang khảo nghiệm hiệu suất làm việc của các nàng.

Mọi người kinh ngạc trừng lớn mắt, tinh quang trong mắt tràn ra,mười hai

lượng một tháng đây chính là giá trước đây chưa từng có! Hơn nữa, tiếp

khách được thưởng toàn bộ là của mình, thật quá tốt!

“Chúng ta nguyện ý lưu lại.” Chúng cô nương vừa nghe đến đãi ngộ như vậy

tất cả đều nguyện ý lưu lại.

Phượng Thiên Mị thấy mọi người bởi vì mê mẩm điều kiện mới nguyện ý lưu

lại, trong mắt hiện lên một chút hèn mọn, nàng không cần người tài giỏi,

nàng chỉ cần người trung tâm, tất nhiên nàng không để bọn họ chịu uỷ khuất.

Phượng Vũ Cửu Thiên sẽ là tổng bộ thế lực của nàng, mỗi người bên trong

đều phải trung thành và tận tâm, cho nên các nàng muốn lưu lại phải tuyệt

đối trung tâm với nàng.

“Hảo, các ngươi đã nguyện ý lưu lại nhất định phải trung tâm với ta, nếu để

ta phát hiện kẻ nào phản bội kết cục sẽ như cái bàn này.” Phượng Thiên Mị

nghiêm khác nói, vừa dứt lời tay nàng đập luôn lên cái bàn bên cành, lập

tức cái bàn “Oanh” một tiếng, cái bàn chia làm hai, khiến mọi người hoảng

sợ.

Đặc biệt là các cô nương giật mình đứng sững sờ tại chỗ, đồng tử trợn to,

hoảng sợ nhìn Phượng Thiên Mị phía trên đài, chỉ cảm thấy sau lưng mát

mẻ, nửa khác cũng không phản ứng lại.

“Thế nào?” Phượng Thiên Mị thanh âm thản nhiên truyền đến, lại làm cho các cô nương cảm thấy như đang ở địa ngục quỷ mị, lạnh thấu tâm cốt.

Phượng Thiên Mị vì phòng ngừa có kẻ phản bội, cho nên trước đó lập uy để

các nàng sinh lòng kiêng kị, tiếp đó mới tử tử thu phục nhân tâm.

“Chủ tử, chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử.” Lâm ma ma và Tiền ma

ma phản ứng lại, vội vàng đến trước mặt Phượng Thiên Mị quỳ xuống biểu

thị lòng trung thành.

Chúng cô nương thấy thế, cũng đoán ra nữ tử này không phải người thường,

ở kỹ viện hỗn tạp nhiều năm như vậy, đại nhân vật cũng thấy không ít,

nhưng chưa từng thấy nư tử nào có khí tràng lớn như vậy. Có lẽ, theo nàng

là sự lựa chọn không sai.

Sau một phen cân nhắc, chúng nữ tử cùng nhau quỳ xuống chân thành nói “Chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử”

Thấy trong mắt mọi người không hề có tham lam, Phượng Thiên Mị mới vui

mừng cười, lại nói,“Các ngươi nhớ kỹ, làm người của Phượng Vũ Cửu Thiên ta, nhất định phải nâng đầu làm người, không cần cảm thấy chính mình hèn

mọn, còn có không để ngoại nhân khi dễ, khi người Phượng Vũ Cửu Thiên ta,

nhẹ thì thập bội hoàn trả, nặng thì tàn phế hoặc sống không bằng chết.”

Phượng Thiên Mị nói lại khiến mọi người khiếp sợ, cao ngạo, khí phách như

vậy chỉ xứng với nàng, mọi người càng thêm khâm phục.

Có được một chủ tử như vậy các nàng hẳn tu luyện mấy đời!

“Còn có, ta bên cạnh ta có mấy nữ tử, các ngươi thấy rõ ràng, về sau, ta có

chuyện không tới được các nàng sẽ thay ta tới.” Dứt lời, Phượng Thiên Mị

hướng mọi người giới thiệu đám người Tư Vân, qua một thời gian ngắn nữa,

nàng chung quy vẫn muốn về xem cái phủ Thừa Tướng kia, vì không để cho

kẻ khác phát hiện, nàng không thể thường xuyên tới đây.

“Là” Chúng cô nương nhất tề đáp.

“Đều đứng lên đi! Hiện tại ta cho các ngươi thời gian hai khắc, các ngươi

ngay lập tức tẩy sạch mấy thứ nùng trang bạt diễm trên người các ngươi

xuống, dùng trang sức trang nhã, quần áo không cần mặc diễm lệ như thế

chỉ cần dùng y phục trang nhã thuần khiết là được.” Phượng Thiên Mị phân

phó.

“Là” Mọi người vừa nghe, vội vàng tản ra, trở về đổi y phục, hai khắc qua,

cũng chính là nửa giờ, không ngắn nhưng cũng cũng không dài, Phượng

Thiên Mị là đang khảo nghiệm hiệu suất làm việc của các nàng.

Ngự Xà Cuồng PhiTác giả: A Mai NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ, Ngày ngày đeo báo Hiên Vương, Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Mấy năm qua, ở Thiên Vận hoàng triều không ai không biết, không ai không hiểu bài thơ về Phượng Thiên Mị, ngay cả mấy nước láng giềng của Thiên Vận cũng biết tới. Nhưng mà hôm nay, đạo trời thay đổi, bài thơ về Phường Thiêm Mị đã khác trước: “Phượng gia đích nữ Phượng Thiên Mị, Xấu xí não tàn là sắc nữ Cuối cùng cũng gả cho Hiên Vương, Lại cùng gà trống bái đường thành thân.” Trên đường lớn, bảy tám hài tử vui đùa với nhau, miệng không ngừng lặp lại bài thơ. “Phượng gia...” Ở một tiểu viện hẻo lánh tại Hiên Vương phủ. “Hồng Kiều, lâu như vậy, Hiên ca ca sao còn chưa đến?” Phượng Thiên Mị một thân giá y đỏ chói ngồi ngay ngắn trên giường, nàng nhẹ giọng hỏi, thanh âm mang theo vài phần non nớt. Hồng Kiêu đứng cạnh nàng trong mặt hiện lên sự đau đớn, chột dạ đáp,“Có lẽ, có lẽ là Vương gia bận tiếp đãi khách nhân, nhất thời không thể tới.” Kỳ thật, Hồng Kiều… Mọi người kinh ngạc trừng lớn mắt, tinh quang trong mắt tràn ra,mười hailượng một tháng đây chính là giá trước đây chưa từng có! Hơn nữa, tiếpkhách được thưởng toàn bộ là của mình, thật quá tốt!“Chúng ta nguyện ý lưu lại.” Chúng cô nương vừa nghe đến đãi ngộ như vậytất cả đều nguyện ý lưu lại.Phượng Thiên Mị thấy mọi người bởi vì mê mẩm điều kiện mới nguyện ý lưulại, trong mắt hiện lên một chút hèn mọn, nàng không cần người tài giỏi,nàng chỉ cần người trung tâm, tất nhiên nàng không để bọn họ chịu uỷ khuất.Phượng Vũ Cửu Thiên sẽ là tổng bộ thế lực của nàng, mỗi người bên trongđều phải trung thành và tận tâm, cho nên các nàng muốn lưu lại phải tuyệtđối trung tâm với nàng.“Hảo, các ngươi đã nguyện ý lưu lại nhất định phải trung tâm với ta, nếu đểta phát hiện kẻ nào phản bội kết cục sẽ như cái bàn này.” Phượng Thiên Mịnghiêm khác nói, vừa dứt lời tay nàng đập luôn lên cái bàn bên cành, lậptức cái bàn “Oanh” một tiếng, cái bàn chia làm hai, khiến mọi người hoảngsợ.Đặc biệt là các cô nương giật mình đứng sững sờ tại chỗ, đồng tử trợn to,hoảng sợ nhìn Phượng Thiên Mị phía trên đài, chỉ cảm thấy sau lưng mátmẻ, nửa khác cũng không phản ứng lại.“Thế nào?” Phượng Thiên Mị thanh âm thản nhiên truyền đến, lại làm cho các cô nương cảm thấy như đang ở địa ngục quỷ mị, lạnh thấu tâm cốt.Phượng Thiên Mị vì phòng ngừa có kẻ phản bội, cho nên trước đó lập uy đểcác nàng sinh lòng kiêng kị, tiếp đó mới tử tử thu phục nhân tâm.“Chủ tử, chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử.” Lâm ma ma và Tiền mama phản ứng lại, vội vàng đến trước mặt Phượng Thiên Mị quỳ xuống biểuthị lòng trung thành.Chúng cô nương thấy thế, cũng đoán ra nữ tử này không phải người thường,ở kỹ viện hỗn tạp nhiều năm như vậy, đại nhân vật cũng thấy không ít,nhưng chưa từng thấy nư tử nào có khí tràng lớn như vậy. Có lẽ, theo nànglà sự lựa chọn không sai.Sau một phen cân nhắc, chúng nữ tử cùng nhau quỳ xuống chân thành nói “Chúng ta nguyện ý trung tâm với chủ tử”Thấy trong mắt mọi người không hề có tham lam, Phượng Thiên Mị mới vuimừng cười, lại nói,“Các ngươi nhớ kỹ, làm người của Phượng Vũ Cửu Thiên ta, nhất định phải nâng đầu làm người, không cần cảm thấy chính mình hènmọn, còn có không để ngoại nhân khi dễ, khi người Phượng Vũ Cửu Thiên ta,nhẹ thì thập bội hoàn trả, nặng thì tàn phế hoặc sống không bằng chết.”Phượng Thiên Mị nói lại khiến mọi người khiếp sợ, cao ngạo, khí phách nhưvậy chỉ xứng với nàng, mọi người càng thêm khâm phục.Có được một chủ tử như vậy các nàng hẳn tu luyện mấy đời!“Còn có, ta bên cạnh ta có mấy nữ tử, các ngươi thấy rõ ràng, về sau, ta cóchuyện không tới được các nàng sẽ thay ta tới.” Dứt lời, Phượng Thiên Mịhướng mọi người giới thiệu đám người Tư Vân, qua một thời gian ngắn nữa,nàng chung quy vẫn muốn về xem cái phủ Thừa Tướng kia, vì không để chokẻ khác phát hiện, nàng không thể thường xuyên tới đây.“Là” Chúng cô nương nhất tề đáp.“Đều đứng lên đi! Hiện tại ta cho các ngươi thời gian hai khắc, các ngươingay lập tức tẩy sạch mấy thứ nùng trang bạt diễm trên người các ngươixuống, dùng trang sức trang nhã, quần áo không cần mặc diễm lệ như thếchỉ cần dùng y phục trang nhã thuần khiết là được.” Phượng Thiên Mị phânphó.“Là” Mọi người vừa nghe, vội vàng tản ra, trở về đổi y phục, hai khắc qua,cũng chính là nửa giờ, không ngắn nhưng cũng cũng không dài, PhượngThiên Mị là đang khảo nghiệm hiệu suất làm việc của các nàng.

Chương 66: Chỉnh đốn thanh lâu