Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 60
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… KÍT!Chiếc xe dừng lại ở ngôi nhà đó – ngôi nhà c*̉a Dương- Sao lại đến đây?- Anh Dườn về rồi. Đang ở khu nhà chính tầng 2- Về rồi àh. chết cha!!Thế rồi tôi phóng ra khỏi xe và chạy thẳng vào chỗ DươngUỲNH!Cửa phòng được mở ra 1 cách dữ dội- ơ... xin lỗi..... xin lỗi... tôi không cố ý ( Mặt tôi bắt đầu đỏ dần, tôi c*́i mặt xuống nói)-........Ngửng đầu lên tôi nhìn thấy Dương đã dựa người vào thành giường và nhìn tôiTôi lặng lẽ đi đến chỗ cậu ta- Sao lúc ý cậu lại cứu tôi... ( tôi nhếch mày nhìn hắn)- Ai cho phép cô chết? ( Dương gằn giọng)- Ô hay! Tôi chết hay không chết thì c*̃ng phải xin phép àh? ( Tôi vênh mặt)- Nói lại! ( dương gằn giọng)-.... ( Tôi im luôn)- Nói nữa cô sẽ phải hối hận-......-........ ( Dương c*̃ng im)- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ và đầu c*̃ng c*́i xuống)-.... ( Dương không nói thể hiện thái độ không có gì)- Chân cậu.....?-....... ( Dương vẫn không nói gì)Tôi bấu chặt chăn rồi lật mạnh lên xem cái chân c*̉a hắn, lúc ấy hắn đang đắp chăn nửa ngườiOMG....... tôi há hốc mồm mắt trợn trònCái chân..... cái chân suýt nát bét, ướt đẫm máu, máu thấm vào chăn, thấm xuống giường. loang ra khắp giường. Tại sao cậu không đến bệnh viện. Cậu ta đắp chăn như thế này chỉ để che tầm mắt nhìn c*̉a mình thôi sao?- Câuk............. ( Măt tôi lại bắt đầu mọng nước)- c*́t! ( Dương gằn giọng)- Tại sao?- c*́t! ( Giọng Dương gằn xuống ngày càng ghê gớm)- Không! Tôi phải ở đây!Cạch!Dương rút súng ra lên đạn và nhắm thẳng vào tôi- Bắn đi!( tôi nhìn thằng vào mắt Dương)-......- Mau! ( Tôi hét)Dương từ từ hạ súng xuống, mắt từ từ nhắm lại -> xỉu luôn- DƯơnggggggggggg!Tôi nước mắt giàn dụa, chạy đến chỗ dương và ôm chặt hắnDương như đã rất yếu nhưng cậu vẫn cố lấy hết sức lực vòng qua tay tôi và mở mắt- Ta........ không cho phép em chết! ( Dương nói một cách yếu đuối)sau đó từ từ đặt nụ hôn lên môi tôi nhẹ nhàngNgất!- Hải!!! hải đâu!!! Mau! Mau đưa cậu ta đến bệnh viện. Cậu ta mất nhiều máu quá............................VèooooooChiếc xe Lexus trắng phóng nhanh hết mức độÒ Í E! Ò Í E!!!!!!!!
KÍT!
Chiếc xe dừng lại ở ngôi nhà đó – ngôi nhà c*̉a Dương
- Sao lại đến đây?
- Anh Dườn về rồi. Đang ở khu nhà chính tầng 2
- Về rồi àh. chết cha!!
Thế rồi tôi phóng ra khỏi xe và chạy thẳng vào chỗ Dương
UỲNH!
Cửa phòng được mở ra 1 cách dữ dội
- ơ... xin lỗi..... xin lỗi... tôi không cố ý ( Mặt tôi bắt đầu đỏ dần, tôi c*́i mặt xuống nói)
-........
Ngửng đầu lên tôi nhìn thấy Dương đã dựa người vào thành giường và nhìn tôi
Tôi lặng lẽ đi đến chỗ cậu ta
- Sao lúc ý cậu lại cứu tôi... ( tôi nhếch mày nhìn hắn)
- Ai cho phép cô chết? ( Dương gằn giọng)
- Ô hay! Tôi chết hay không chết thì c*̃ng phải xin phép àh? ( Tôi vênh mặt)
- Nói lại! ( dương gằn giọng)
-.... ( Tôi im luôn)
- Nói nữa cô sẽ phải hối hận
-......
-........ ( Dương c*̃ng im)
- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ và đầu c*̃ng c*́i xuống)
-.... ( Dương không nói thể hiện thái độ không có gì)
- Chân cậu.....?
-....... ( Dương vẫn không nói gì)
Tôi bấu chặt chăn rồi lật mạnh lên xem cái chân c*̉a hắn, lúc ấy hắn đang đắp chăn nửa người
OMG....... tôi há hốc mồm mắt trợn tròn
Cái chân..... cái chân suýt nát bét, ướt đẫm máu, máu thấm vào chăn, thấm xuống giường. loang ra khắp giường. Tại sao cậu không đến bệnh viện. Cậu ta đắp chăn như thế này chỉ để che tầm mắt nhìn c*̉a mình thôi sao?
- Câuk............. ( Măt tôi lại bắt đầu mọng nước)
- c*́t! ( Dương gằn giọng)
- Tại sao?
- c*́t! ( Giọng Dương gằn xuống ngày càng ghê gớm)
- Không! Tôi phải ở đây!
Cạch!
Dương rút súng ra lên đạn và nhắm thẳng vào tôi
- Bắn đi!( tôi nhìn thằng vào mắt Dương)
-......
- Mau! ( Tôi hét)
Dương từ từ hạ súng xuống, mắt từ từ nhắm lại -> xỉu luôn
- DƯơnggggggggggg!
Tôi nước mắt giàn dụa, chạy đến chỗ dương và ôm chặt hắn
Dương như đã rất yếu nhưng cậu vẫn cố lấy hết sức lực vòng qua tay tôi và mở mắt
- Ta........ không cho phép em chết! ( Dương nói một cách yếu đuối)
sau đó từ từ đặt nụ hôn lên môi tôi nhẹ nhàng
Ngất!
- Hải!!! hải đâu!!! Mau! Mau đưa cậu ta đến bệnh viện. Cậu ta mất nhiều máu quá.....
.......................
Vèoooooo
Chiếc xe Lexus trắng phóng nhanh hết mức độ
Ò Í E! Ò Í E!!!!!!!!
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… KÍT!Chiếc xe dừng lại ở ngôi nhà đó – ngôi nhà c*̉a Dương- Sao lại đến đây?- Anh Dườn về rồi. Đang ở khu nhà chính tầng 2- Về rồi àh. chết cha!!Thế rồi tôi phóng ra khỏi xe và chạy thẳng vào chỗ DươngUỲNH!Cửa phòng được mở ra 1 cách dữ dội- ơ... xin lỗi..... xin lỗi... tôi không cố ý ( Mặt tôi bắt đầu đỏ dần, tôi c*́i mặt xuống nói)-........Ngửng đầu lên tôi nhìn thấy Dương đã dựa người vào thành giường và nhìn tôiTôi lặng lẽ đi đến chỗ cậu ta- Sao lúc ý cậu lại cứu tôi... ( tôi nhếch mày nhìn hắn)- Ai cho phép cô chết? ( Dương gằn giọng)- Ô hay! Tôi chết hay không chết thì c*̃ng phải xin phép àh? ( Tôi vênh mặt)- Nói lại! ( dương gằn giọng)-.... ( Tôi im luôn)- Nói nữa cô sẽ phải hối hận-......-........ ( Dương c*̃ng im)- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ và đầu c*̃ng c*́i xuống)-.... ( Dương không nói thể hiện thái độ không có gì)- Chân cậu.....?-....... ( Dương vẫn không nói gì)Tôi bấu chặt chăn rồi lật mạnh lên xem cái chân c*̉a hắn, lúc ấy hắn đang đắp chăn nửa ngườiOMG....... tôi há hốc mồm mắt trợn trònCái chân..... cái chân suýt nát bét, ướt đẫm máu, máu thấm vào chăn, thấm xuống giường. loang ra khắp giường. Tại sao cậu không đến bệnh viện. Cậu ta đắp chăn như thế này chỉ để che tầm mắt nhìn c*̉a mình thôi sao?- Câuk............. ( Măt tôi lại bắt đầu mọng nước)- c*́t! ( Dương gằn giọng)- Tại sao?- c*́t! ( Giọng Dương gằn xuống ngày càng ghê gớm)- Không! Tôi phải ở đây!Cạch!Dương rút súng ra lên đạn và nhắm thẳng vào tôi- Bắn đi!( tôi nhìn thằng vào mắt Dương)-......- Mau! ( Tôi hét)Dương từ từ hạ súng xuống, mắt từ từ nhắm lại -> xỉu luôn- DƯơnggggggggggg!Tôi nước mắt giàn dụa, chạy đến chỗ dương và ôm chặt hắnDương như đã rất yếu nhưng cậu vẫn cố lấy hết sức lực vòng qua tay tôi và mở mắt- Ta........ không cho phép em chết! ( Dương nói một cách yếu đuối)sau đó từ từ đặt nụ hôn lên môi tôi nhẹ nhàngNgất!- Hải!!! hải đâu!!! Mau! Mau đưa cậu ta đến bệnh viện. Cậu ta mất nhiều máu quá............................VèooooooChiếc xe Lexus trắng phóng nhanh hết mức độÒ Í E! Ò Í E!!!!!!!!