Tác giả:

Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…

Chương 93

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - XUỐNG –XE! (Thái Minh gằn giọng 1 cách ghê rợn.... hắn điên thật rồi... chết rồi...... phải nghĩ cách)- Ơ kìa......- XUỐNG!TING! Lại nghĩ ra cách rồi ^^- Ay za...! Thái Minh à! Tôi.... tôi.... tôi.... ( Tôi giả vờ ôm bụng.... mặt nhăn nhó)-............. ( Thái Minh chau mày)- Tôi...... tôi...... tôi ( Tôi ấp úng)- NÓI!- Tôi... đến.... tháng.... đau bụng.... ui za! Không đi được! ( Tác giả: @_@ Chả hiểu bà Hương suy nghĩ cái gì nữa)Thái Minh tối sầm mặt, sau đó thoang thoáng đỏ rồi lại quay trở về với trạng thái ban đầu ( Như con tắc kè hoa ý ^^)- X-U-Ố-N-G ( Lần này Thái Minh mặt hầm hầm, sát khí tỏa ra)- Ô thế thôi! Mà đau bụng đi bộ c*̃ng được. Nhưng giữa trưa hơn 12h rồi. Anh đưa tôi đến cái chỗ xa như thế này, tôi lại chưa được ăn nữa..... Anh đừng có mà nhẫn tâm thế chứ.... ( Tôi phụng phịu)Bỗng Thái Minh mở cửa xe ra, đi xuống chỗ cửa dưới, mở cửa xe ra... Thái Minh đè người tôi xuống ghế, mắt tôi trợn tròn.... hăn khỏe quá tôi không làm gì được. Mặt hắn tiens sát, sát, sát lại,........ ôi zời đất ơi......- AAAAAAAAAAAA! Này này... tôi cấm! Cấm! Cấm! Bỏ ra! Bỏ ra! Bỏ ra!Bỏ tôi ra.... Được rồi tôi sẽ xuống! Xuống mà!.... Xuống ngay lập tức! Anh bỏ ra! ( Tôi hét lên – Vừa dứt câu, Thái Minh lạnh lùng bỏ tôi ra và đi ra ngoài xe... đi tới ghế vô- lăng)Tôi nhăn nhó, bực tức đi ra- Bây giờ thì anh biến đi! Ngay và luôn! (Tôi cáu gắt)Vèo~~~~! –Chiếc xe phóng đi luôn- Ay za! Chết rồi! Bệnh c*̃ tái phát rồi..... Cái dạ dày c*̉a tôi.... Ay ay............ đau quóa! ( Bụng tôi bỗng nhiên quặn thắt vào, bệnh đau dạ dày lại tái phát rồi........)3 năm trước vì sock tâm lí quá lớn nên tôi đã nhịn ăn trong nhiều ngày....... trầm cảm khá lâu nên tôi bị đau dạ dày.... Giờ, cứ không ăn uống phù hợp hay không đúng bữa là lại bị đau, đau kinh khủng luôn..... Tôi đã chữa trị nhưng phải ăn uống phù hợp để tránh bệnh lại tái phát...... Bây giờ là gần 12h30 rồi..... quá bữa ăn rồi........... Bây giờ với tình trạng đói mệt, bụng đau quặn thắt... Tôi không chịu nổi nữa...Tôi ngã xuống đường.... mặt tái mét.... Tay ôm bụng... Tôi ngất xỉu(* CHÚ THÍCH: Thái Minh phóng xe được 1 đoạn ngắn nhìn qua gương anh thấy Lương Oải hương ( Dương Nhật Linh) đang ôm bụng..... Anh đi chầm chậm xe lại rồi thấy cô ngã xuống đường và ngất đi, mặt tái mét......... Anh lập tức quay xe lại và đưa nó vô bệnh viện....... Anh nghĩ:”” Bị đau bụng khi... đến tháng là như thế này sao?.... Ý nghĩ đó làm anh thoáng đỏ mặt....... Và như bất chấp hết, Thái Minh đưa nó vào bệnh viện *).............. Tỉnh dậy..........- Đây.... là đau? ( Tôi nhăn nhó, ôm bụng vì bụng vẫn còn âm ỉ sau dư trấn vừa nãy.. rồi chợt nhận ra đây là bệnh viện)Nhìn xung quanh tôi thấy Thái Minh đang ngồi ngủ trên ghế sofa giữa phòng, đây là phòng V.I.P- Tỉnh rồi sao? ( Thái Minh vừa nhắm mắt vừa nói làm tôi giật cả mình)- À ừm..... Là anh đưa tôi đến đây à?- Thế cô nghĩ là ai? ( Thái Minh mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm chừng chừng)- Này! Có cần thái độ thế không? Chỉ hỏi thôi mà!... dù sao thì cảm ơn..... Không có anh chắc tôi bục dạ dày mà chết rồi....!- Bị từ bao giờ? ( Thái Minh nhìn tôi)- Hả? Bị cái gì.....?- Đau dạ dày!( Thái Minh gằn từng chữ rõ dệt)- À.... cái đó............. cái đó.. Mà anh hỏi để làm cái gì..... Anh chỉ cần biết như thế là được rồi.... Dù gì thì tôi c*̃ng cảm ơn rồi

- XUỐNG –XE! (Thái Minh gằn giọng 1 cách ghê rợn.... hắn điên thật rồi... chết rồi...... phải nghĩ cách)

- Ơ kìa......

- XUỐNG!

TING! Lại nghĩ ra cách rồi ^^

- Ay za...! Thái Minh à! Tôi.... tôi.... tôi.... ( Tôi giả vờ ôm bụng.... mặt nhăn nhó)

-............. ( Thái Minh chau mày)

- Tôi...... tôi...... tôi ( Tôi ấp úng)

- NÓI!

- Tôi... đến.... tháng.... đau bụng.... ui za! Không đi được! ( Tác giả: @_@ Chả hiểu bà Hương suy nghĩ cái gì nữa)

Thái Minh tối sầm mặt, sau đó thoang thoáng đỏ rồi lại quay trở về với trạng thái ban đầu ( Như con tắc kè hoa ý ^^)

- X-U-Ố-N-G ( Lần này Thái Minh mặt hầm hầm, sát khí tỏa ra)

- Ô thế thôi! Mà đau bụng đi bộ c*̃ng được. Nhưng giữa trưa hơn 12h rồi. Anh đưa tôi đến cái chỗ xa như thế này, tôi lại chưa được ăn nữa..... Anh đừng có mà nhẫn tâm thế chứ.... ( Tôi phụng phịu)

Bỗng Thái Minh mở cửa xe ra, đi xuống chỗ cửa dưới, mở cửa xe ra... Thái Minh đè người tôi xuống ghế, mắt tôi trợn tròn.... hăn khỏe quá tôi không làm gì được. Mặt hắn tiens sát, sát, sát lại,........ ôi zời đất ơi......

- AAAAAAAAAAAA! Này này... tôi cấm! Cấm! Cấm! Bỏ ra! Bỏ ra! Bỏ ra!Bỏ tôi ra.... Được rồi tôi sẽ xuống! Xuống mà!.... Xuống ngay lập tức! Anh bỏ ra! ( Tôi hét lên – Vừa dứt câu, Thái Minh lạnh lùng bỏ tôi ra và đi ra ngoài xe... đi tới ghế vô- lăng)

Tôi nhăn nhó, bực tức đi ra

- Bây giờ thì anh biến đi! Ngay và luôn! (Tôi cáu gắt)

Vèo~~~~! –Chiếc xe phóng đi luôn

- Ay za! Chết rồi! Bệnh c*̃ tái phát rồi..... Cái dạ dày c*̉a tôi.... Ay ay............ đau quóa! ( Bụng tôi bỗng nhiên quặn thắt vào, bệnh đau dạ dày lại tái phát rồi........)

3 năm trước vì sock tâm lí quá lớn nên tôi đã nhịn ăn trong nhiều ngày....... trầm cảm khá lâu nên tôi bị đau dạ dày.... Giờ, cứ không ăn uống phù hợp hay không đúng bữa là lại bị đau, đau kinh khủng luôn..... Tôi đã chữa trị nhưng phải ăn uống phù hợp để tránh bệnh lại tái phát...... Bây giờ là gần 12h30 rồi..... quá bữa ăn rồi........... Bây giờ với tình trạng đói mệt, bụng đau quặn thắt... Tôi không chịu nổi nữa...

Tôi ngã xuống đường.... mặt tái mét.... Tay ôm bụng... Tôi ngất xỉu

(* CHÚ THÍCH: Thái Minh phóng xe được 1 đoạn ngắn nhìn qua gương anh thấy Lương Oải hương ( Dương Nhật Linh) đang ôm bụng..... Anh đi chầm chậm xe lại rồi thấy cô ngã xuống đường và ngất đi, mặt tái mét......... Anh lập tức quay xe lại và đưa nó vô bệnh viện....... Anh nghĩ:”” Bị đau bụng khi... đến tháng là như thế này sao?.... Ý nghĩ đó làm anh thoáng đỏ mặt....... Và như bất chấp hết, Thái Minh đưa nó vào bệnh viện *)

.............. Tỉnh dậy..........

- Đây.... là đau? ( Tôi nhăn nhó, ôm bụng vì bụng vẫn còn âm ỉ sau dư trấn vừa nãy.. rồi chợt nhận ra đây là bệnh viện)

Nhìn xung quanh tôi thấy Thái Minh đang ngồi ngủ trên ghế sofa giữa phòng, đây là phòng V.I.P

- Tỉnh rồi sao? ( Thái Minh vừa nhắm mắt vừa nói làm tôi giật cả mình)

- À ừm..... Là anh đưa tôi đến đây à?

- Thế cô nghĩ là ai? ( Thái Minh mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm chừng chừng)

- Này! Có cần thái độ thế không? Chỉ hỏi thôi mà!... dù sao thì cảm ơn..... Không có anh chắc tôi bục dạ dày mà chết rồi....!

- Bị từ bao giờ? ( Thái Minh nhìn tôi)

- Hả? Bị cái gì.....?

- Đau dạ dày!( Thái Minh gằn từng chữ rõ dệt)

- À.... cái đó............. cái đó.. Mà anh hỏi để làm cái gì..... Anh chỉ cần biết như thế là được rồi.... Dù gì thì tôi c*̃ng cảm ơn rồi

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - XUỐNG –XE! (Thái Minh gằn giọng 1 cách ghê rợn.... hắn điên thật rồi... chết rồi...... phải nghĩ cách)- Ơ kìa......- XUỐNG!TING! Lại nghĩ ra cách rồi ^^- Ay za...! Thái Minh à! Tôi.... tôi.... tôi.... ( Tôi giả vờ ôm bụng.... mặt nhăn nhó)-............. ( Thái Minh chau mày)- Tôi...... tôi...... tôi ( Tôi ấp úng)- NÓI!- Tôi... đến.... tháng.... đau bụng.... ui za! Không đi được! ( Tác giả: @_@ Chả hiểu bà Hương suy nghĩ cái gì nữa)Thái Minh tối sầm mặt, sau đó thoang thoáng đỏ rồi lại quay trở về với trạng thái ban đầu ( Như con tắc kè hoa ý ^^)- X-U-Ố-N-G ( Lần này Thái Minh mặt hầm hầm, sát khí tỏa ra)- Ô thế thôi! Mà đau bụng đi bộ c*̃ng được. Nhưng giữa trưa hơn 12h rồi. Anh đưa tôi đến cái chỗ xa như thế này, tôi lại chưa được ăn nữa..... Anh đừng có mà nhẫn tâm thế chứ.... ( Tôi phụng phịu)Bỗng Thái Minh mở cửa xe ra, đi xuống chỗ cửa dưới, mở cửa xe ra... Thái Minh đè người tôi xuống ghế, mắt tôi trợn tròn.... hăn khỏe quá tôi không làm gì được. Mặt hắn tiens sát, sát, sát lại,........ ôi zời đất ơi......- AAAAAAAAAAAA! Này này... tôi cấm! Cấm! Cấm! Bỏ ra! Bỏ ra! Bỏ ra!Bỏ tôi ra.... Được rồi tôi sẽ xuống! Xuống mà!.... Xuống ngay lập tức! Anh bỏ ra! ( Tôi hét lên – Vừa dứt câu, Thái Minh lạnh lùng bỏ tôi ra và đi ra ngoài xe... đi tới ghế vô- lăng)Tôi nhăn nhó, bực tức đi ra- Bây giờ thì anh biến đi! Ngay và luôn! (Tôi cáu gắt)Vèo~~~~! –Chiếc xe phóng đi luôn- Ay za! Chết rồi! Bệnh c*̃ tái phát rồi..... Cái dạ dày c*̉a tôi.... Ay ay............ đau quóa! ( Bụng tôi bỗng nhiên quặn thắt vào, bệnh đau dạ dày lại tái phát rồi........)3 năm trước vì sock tâm lí quá lớn nên tôi đã nhịn ăn trong nhiều ngày....... trầm cảm khá lâu nên tôi bị đau dạ dày.... Giờ, cứ không ăn uống phù hợp hay không đúng bữa là lại bị đau, đau kinh khủng luôn..... Tôi đã chữa trị nhưng phải ăn uống phù hợp để tránh bệnh lại tái phát...... Bây giờ là gần 12h30 rồi..... quá bữa ăn rồi........... Bây giờ với tình trạng đói mệt, bụng đau quặn thắt... Tôi không chịu nổi nữa...Tôi ngã xuống đường.... mặt tái mét.... Tay ôm bụng... Tôi ngất xỉu(* CHÚ THÍCH: Thái Minh phóng xe được 1 đoạn ngắn nhìn qua gương anh thấy Lương Oải hương ( Dương Nhật Linh) đang ôm bụng..... Anh đi chầm chậm xe lại rồi thấy cô ngã xuống đường và ngất đi, mặt tái mét......... Anh lập tức quay xe lại và đưa nó vô bệnh viện....... Anh nghĩ:”” Bị đau bụng khi... đến tháng là như thế này sao?.... Ý nghĩ đó làm anh thoáng đỏ mặt....... Và như bất chấp hết, Thái Minh đưa nó vào bệnh viện *).............. Tỉnh dậy..........- Đây.... là đau? ( Tôi nhăn nhó, ôm bụng vì bụng vẫn còn âm ỉ sau dư trấn vừa nãy.. rồi chợt nhận ra đây là bệnh viện)Nhìn xung quanh tôi thấy Thái Minh đang ngồi ngủ trên ghế sofa giữa phòng, đây là phòng V.I.P- Tỉnh rồi sao? ( Thái Minh vừa nhắm mắt vừa nói làm tôi giật cả mình)- À ừm..... Là anh đưa tôi đến đây à?- Thế cô nghĩ là ai? ( Thái Minh mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm chừng chừng)- Này! Có cần thái độ thế không? Chỉ hỏi thôi mà!... dù sao thì cảm ơn..... Không có anh chắc tôi bục dạ dày mà chết rồi....!- Bị từ bao giờ? ( Thái Minh nhìn tôi)- Hả? Bị cái gì.....?- Đau dạ dày!( Thái Minh gằn từng chữ rõ dệt)- À.... cái đó............. cái đó.. Mà anh hỏi để làm cái gì..... Anh chỉ cần biết như thế là được rồi.... Dù gì thì tôi c*̃ng cảm ơn rồi

Chương 93