Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 94
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - CÂM!-…. ( Tôi chau mày, nhăn mặt)BỐP BỐP!!!Thái Minh vỗ tay 2 cái và sau đó khoảng chục người đi vào, trên tay bê các món ăn hấp dẫn, khoảng 2p sau, cả 1 bàn ăn đồ sộ được bày ra……..Chưa cần nói gì, tôi nhảy bổ vào ăn ngấu nghiến… và cái dạ dày chết tiệt cũng bớt đi sự đau âm ỉ phần nào…..Trong phòng viện bây giờ chỉ có tôi và Thái Minh…. Thái Minh thì cứ ngồi ở sô pha lạnh lùng nhìn tôi….. còn tôi thì bất chấp tất cả để ăn ………- Thôi chết tôi rồi!!!!!!!!!! Bây giờ là mấy giờ rồi? ( Đang ăn bỗng tôi hoảng hốt)-……………- Mấy giờ? Mấy giờ? ( Tôi hấp tấp)-…………….Tôi chạy thật nhanh đến chỗ Thái Minh, trước mặt anh ta, nhìn anh ta bằng ánh mắt hình viên đạn…. tức giận…..- MẤY GIỜ RỒI? ANH NGHE RÕ KHÔNG? HẢ? ( Tôi gằn từng tiếng một)- ……….. ( Thái Minh vẫn nhìn tôi thanh thản)- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! CHẾT TÔI MẤT! ANH LÀM ƠN XEM CHO TÔI MẤY GIỜ RỒI???????????? ( Tôi hét thất thanh)- ………………………………..Thái Minh không nói gì… lạnh lùng hất mặt về phía sau tôi……. Quay đầu lại………(-_-) (-_-) Ôi chúa ơi…. Nhục quá….!!!!!!! Tôi quên mất rằng phòng bệnh nào chả có đồng hồ….. huống hồ đây còn là phòng VIP…………….Thôi chết tôi rồi…….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Bây giờ là 5h chiều rồi!!!!!!! Sao mình ngủ lâu thế á!!!!!!!! Quả này về xong rồi./……. Huhuhuhuhuhuh…… Mình bỏ mất mấy ca học buổi chiều rồi…….. Nhà trường chuẩn bị báo về nhà rồi…. huhuhuhuhu//…….- Chết rồi!!! Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuh……tại anh…..tại anh hết đấy………Taija nh làm tôi bỏ bao nhiêu ca học hiều nay rồi…… Quả này về tôi chết rồi./……..Tại anh ý……. Anh phải chịu trách nhiệm…. huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuu ( Tôi òa khóc ….)- NGẬM – MIỆNG – LẠI!!!! ( Thái Minh gằn từng tiếng một)- Hức… hức… nhưng mà…………….. nhưng………..- NGẬM!- ……….( Ngậm luôn @@)- …………………………………………….- Cho tôi về!!! ( Tôi mếu máo)- Ngủ đi!!!!! ( Thái Minh lạnh lùng ra lệnh)- Không ngủ!!!!- Thử nói lại xem! ( Thái Minh hờ hững)- Không!!!!Không!!!! À không!!!! Tôi ngủ mà…..!!!! hì hì……- …….. ( Thái Minh giãn khuôn mặt mãn nguyện)- Ngủ dạy cho tôi về!!!! Rõ chưa??????? ( Vừa nằm xuống giường… tôi nhổm người lên để nói)- …. ( Thái Minh không nói gì… gật đầu đồng ý……)- Tôi ngủ đây… ngủ đây/…… anh có thể ra ngoài để giấc ngủ của tôi được bình yên được không??????? … Chứu …. Tôi ngủ…….Mình tôi ở đây… tôi không biết anh sẽ làm gì với tôi đâu/…. ( Tôi gải vờ nhăn mặt sợ hãi)Hahahahaha…… Đó là mưu mô để tôi thực hiện pha tẩu thoát chút nữa … hị hị…….- ………… ( Thái Minh tối mặt…. sau đó lạnh lùng đi ra ngoài…… trước khi bước ra cửa ….. anh ra lệnh cho bọn thuộc hạ:” Canh chừng con nhóc! * … và sau đó đi luôn)- CÁI GÌ????? CON NHÓC Á???? AI LÀ CON NHÓC??????? ĐỒ CHẾT BẦM!!!!!!! ( Tôi kêu gào, đập phá trong phòng)………………………………………………………………………………………………..* * * * *Ngó ………Ngó…. Ngó…..- Khà khà khà……!!! Kia rồi!....... ( Tôi ngó xung quanh phòng và thấy một cái cửa sổ…..)Tôi ngó nghiêng và quyết định “tẩu thoát” bằng cách trèo từ tầng 2 xuống…….…………………. HUỴCH………………….Khoảng 15p sau, cuối cùng tôi cũng “ đáp” an toàn ….Ngó nghiêng xung quanh và sao đó tôi tần mần ….. 1 – 2 – 3 – Chạy!!!!!Tôi dốc sức chạy… Chạy ra khỏi cái bệnh viện ám khói này….- Ay xa!!!!! Bụng lại đau âm ỉ rồi…… đi chậm alij thôi… hix hix….. ( Tôi xoa bụng)…………………………………..KIIIIIIIIITTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!
- CÂM!
-…. ( Tôi chau mày, nhăn mặt)
BỐP BỐP!!!
Thái Minh vỗ tay 2 cái và sau đó khoảng chục người đi vào, trên tay bê các món ăn hấp dẫn, khoảng 2p sau, cả 1 bàn ăn đồ sộ được bày ra……..
Chưa cần nói gì, tôi nhảy bổ vào ăn ngấu nghiến… và cái dạ dày chết tiệt cũng bớt đi sự đau âm ỉ phần nào…..
Trong phòng viện bây giờ chỉ có tôi và Thái Minh…. Thái Minh thì cứ ngồi ở sô pha lạnh lùng nhìn tôi….. còn tôi thì bất chấp tất cả để ăn ………
- Thôi chết tôi rồi!!!!!!!!!! Bây giờ là mấy giờ rồi? ( Đang ăn bỗng tôi hoảng hốt)
-……………
- Mấy giờ? Mấy giờ? ( Tôi hấp tấp)
-…………….
Tôi chạy thật nhanh đến chỗ Thái Minh, trước mặt anh ta, nhìn anh ta bằng ánh mắt hình viên đạn…. tức giận…..
- MẤY GIỜ RỒI? ANH NGHE RÕ KHÔNG? HẢ? ( Tôi gằn từng tiếng một)
- ……….. ( Thái Minh vẫn nhìn tôi thanh thản)
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! CHẾT TÔI MẤT! ANH LÀM ƠN XEM CHO TÔI MẤY GIỜ RỒI???????????? ( Tôi hét thất thanh)
- ………………………………..
Thái Minh không nói gì… lạnh lùng hất mặt về phía sau tôi……. Quay đầu lại………
(-_-) (-_-) Ôi chúa ơi…. Nhục quá….!!!!!!! Tôi quên mất rằng phòng bệnh nào chả có đồng hồ….. huống hồ đây còn là phòng VIP…………….
Thôi chết tôi rồi…….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Bây giờ là 5h chiều rồi!!!!!!! Sao mình ngủ lâu thế á!!!!!!!! Quả này về xong rồi./……. Huhuhuhuhuhuh…… Mình bỏ mất mấy ca học buổi chiều rồi…….. Nhà trường chuẩn bị báo về nhà rồi…. huhuhuhuhu//…….
- Chết rồi!!! Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuh……tại anh…..tại anh hết đấy………Taija nh làm tôi bỏ bao nhiêu ca học hiều nay rồi…… Quả này về tôi chết rồi./……..Tại anh ý……. Anh phải chịu trách nhiệm…. huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuu ( Tôi òa khóc ….)
- NGẬM – MIỆNG – LẠI!!!! ( Thái Minh gằn từng tiếng một)
- Hức… hức… nhưng mà…………….. nhưng………..
- NGẬM!
- ……….( Ngậm luôn @@)
- …………………………………………….
- Cho tôi về!!! ( Tôi mếu máo)
- Ngủ đi!!!!! ( Thái Minh lạnh lùng ra lệnh)
- Không ngủ!!!!
- Thử nói lại xem! ( Thái Minh hờ hững)
- Không!!!!Không!!!! À không!!!! Tôi ngủ mà…..!!!! hì hì……
- …….. ( Thái Minh giãn khuôn mặt mãn nguyện)
- Ngủ dạy cho tôi về!!!! Rõ chưa??????? ( Vừa nằm xuống giường… tôi nhổm người lên để nói)
- …. ( Thái Minh không nói gì… gật đầu đồng ý……)
- Tôi ngủ đây… ngủ đây/…… anh có thể ra ngoài để giấc ngủ của tôi được bình yên được không??????? … Chứu …. Tôi ngủ…….Mình tôi ở đây… tôi không biết anh sẽ làm gì với tôi đâu/…. ( Tôi gải vờ nhăn mặt sợ hãi)
Hahahahaha…… Đó là mưu mô để tôi thực hiện pha tẩu thoát chút nữa … hị hị…….
- ………… ( Thái Minh tối mặt…. sau đó lạnh lùng đi ra ngoài…… trước khi bước ra cửa ….. anh ra lệnh cho bọn thuộc hạ:” Canh chừng con nhóc! * … và sau đó đi luôn)
- CÁI GÌ????? CON NHÓC Á???? AI LÀ CON NHÓC??????? ĐỒ CHẾT BẦM!!!!!!! ( Tôi kêu gào, đập phá trong phòng)
………………………………………………………………………………………………..
* * * * *
Ngó ………Ngó…. Ngó…..
- Khà khà khà……!!! Kia rồi!....... ( Tôi ngó xung quanh phòng và thấy một cái cửa sổ…..)
Tôi ngó nghiêng và quyết định “tẩu thoát” bằng cách trèo từ tầng 2 xuống…….
…………………. HUỴCH………………….
Khoảng 15p sau, cuối cùng tôi cũng “ đáp” an toàn ….
Ngó nghiêng xung quanh và sao đó tôi tần mần ….. 1 – 2 – 3 – Chạy!!!!!
Tôi dốc sức chạy… Chạy ra khỏi cái bệnh viện ám khói này….
- Ay xa!!!!! Bụng lại đau âm ỉ rồi…… đi chậm alij thôi… hix hix….. ( Tôi xoa bụng)
…………………………………..
KIIIIIIIIITTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - CÂM!-…. ( Tôi chau mày, nhăn mặt)BỐP BỐP!!!Thái Minh vỗ tay 2 cái và sau đó khoảng chục người đi vào, trên tay bê các món ăn hấp dẫn, khoảng 2p sau, cả 1 bàn ăn đồ sộ được bày ra……..Chưa cần nói gì, tôi nhảy bổ vào ăn ngấu nghiến… và cái dạ dày chết tiệt cũng bớt đi sự đau âm ỉ phần nào…..Trong phòng viện bây giờ chỉ có tôi và Thái Minh…. Thái Minh thì cứ ngồi ở sô pha lạnh lùng nhìn tôi….. còn tôi thì bất chấp tất cả để ăn ………- Thôi chết tôi rồi!!!!!!!!!! Bây giờ là mấy giờ rồi? ( Đang ăn bỗng tôi hoảng hốt)-……………- Mấy giờ? Mấy giờ? ( Tôi hấp tấp)-…………….Tôi chạy thật nhanh đến chỗ Thái Minh, trước mặt anh ta, nhìn anh ta bằng ánh mắt hình viên đạn…. tức giận…..- MẤY GIỜ RỒI? ANH NGHE RÕ KHÔNG? HẢ? ( Tôi gằn từng tiếng một)- ……….. ( Thái Minh vẫn nhìn tôi thanh thản)- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! CHẾT TÔI MẤT! ANH LÀM ƠN XEM CHO TÔI MẤY GIỜ RỒI???????????? ( Tôi hét thất thanh)- ………………………………..Thái Minh không nói gì… lạnh lùng hất mặt về phía sau tôi……. Quay đầu lại………(-_-) (-_-) Ôi chúa ơi…. Nhục quá….!!!!!!! Tôi quên mất rằng phòng bệnh nào chả có đồng hồ….. huống hồ đây còn là phòng VIP…………….Thôi chết tôi rồi…….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Bây giờ là 5h chiều rồi!!!!!!! Sao mình ngủ lâu thế á!!!!!!!! Quả này về xong rồi./……. Huhuhuhuhuhuh…… Mình bỏ mất mấy ca học buổi chiều rồi…….. Nhà trường chuẩn bị báo về nhà rồi…. huhuhuhuhu//…….- Chết rồi!!! Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuh……tại anh…..tại anh hết đấy………Taija nh làm tôi bỏ bao nhiêu ca học hiều nay rồi…… Quả này về tôi chết rồi./……..Tại anh ý……. Anh phải chịu trách nhiệm…. huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuu ( Tôi òa khóc ….)- NGẬM – MIỆNG – LẠI!!!! ( Thái Minh gằn từng tiếng một)- Hức… hức… nhưng mà…………….. nhưng………..- NGẬM!- ……….( Ngậm luôn @@)- …………………………………………….- Cho tôi về!!! ( Tôi mếu máo)- Ngủ đi!!!!! ( Thái Minh lạnh lùng ra lệnh)- Không ngủ!!!!- Thử nói lại xem! ( Thái Minh hờ hững)- Không!!!!Không!!!! À không!!!! Tôi ngủ mà…..!!!! hì hì……- …….. ( Thái Minh giãn khuôn mặt mãn nguyện)- Ngủ dạy cho tôi về!!!! Rõ chưa??????? ( Vừa nằm xuống giường… tôi nhổm người lên để nói)- …. ( Thái Minh không nói gì… gật đầu đồng ý……)- Tôi ngủ đây… ngủ đây/…… anh có thể ra ngoài để giấc ngủ của tôi được bình yên được không??????? … Chứu …. Tôi ngủ…….Mình tôi ở đây… tôi không biết anh sẽ làm gì với tôi đâu/…. ( Tôi gải vờ nhăn mặt sợ hãi)Hahahahaha…… Đó là mưu mô để tôi thực hiện pha tẩu thoát chút nữa … hị hị…….- ………… ( Thái Minh tối mặt…. sau đó lạnh lùng đi ra ngoài…… trước khi bước ra cửa ….. anh ra lệnh cho bọn thuộc hạ:” Canh chừng con nhóc! * … và sau đó đi luôn)- CÁI GÌ????? CON NHÓC Á???? AI LÀ CON NHÓC??????? ĐỒ CHẾT BẦM!!!!!!! ( Tôi kêu gào, đập phá trong phòng)………………………………………………………………………………………………..* * * * *Ngó ………Ngó…. Ngó…..- Khà khà khà……!!! Kia rồi!....... ( Tôi ngó xung quanh phòng và thấy một cái cửa sổ…..)Tôi ngó nghiêng và quyết định “tẩu thoát” bằng cách trèo từ tầng 2 xuống…….…………………. HUỴCH………………….Khoảng 15p sau, cuối cùng tôi cũng “ đáp” an toàn ….Ngó nghiêng xung quanh và sao đó tôi tần mần ….. 1 – 2 – 3 – Chạy!!!!!Tôi dốc sức chạy… Chạy ra khỏi cái bệnh viện ám khói này….- Ay xa!!!!! Bụng lại đau âm ỉ rồi…… đi chậm alij thôi… hix hix….. ( Tôi xoa bụng)…………………………………..KIIIIIIIIITTTTTTTTTTTT!!!!!!!!!