Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 100
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Tôi im lặng …… mặt thoáng đỏ…- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)- Mệt rồi! Ngủ đi! ( Dương nói)- Nhưng…..- Tôi ngủ ở sofa…… Vì vừa sang đây, thủ tục mua nhà đang hoàn thành nên phải ở tạm đây….. Sáng mai sẽ dọn đi. Còn nữa, khách sạn hết phòng rồi… ( Dương vừa nói vừa tiến đến sofa ngả người xuống)Tôi thì vẫn đứng đó từ nãy, theo dõi từng cử chỉ hành động c*̉a Dương… Tim tôi bỗng loạn nhịp. Cái gì thế này??!!!!- Ngủ đi! ( Dương lên tiếng làm tôi giật mình)- Ô cê ô cê!Tôi ngủ đây ( Nói xong tôi nhảy phóc lên giường và khò khò luôn)• * *…….. Sáng hôm sau- Oáp! Ngủ ngon thật ( Tôi vươn vai đón ngày mới….)…….- Ôi! giật cả mình! ( Bỗng tôi giật mình khi thấy Dương đang ngồi ở sopha nhìn tôi chằm chằm)- 20 phút nữa trả phòng… Chuẩn bị đi- Ờ… Mà anh ra ngoài để tôi làm vệ sinh cá nhân, 10 phút thôi ( Tôi ái ngại)Dương ái ngại và đi ra ngoàiSau 10 phút, tôi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi bắt đầu sửa soạn hành lí- Đi thôi! ( Bỗng Dương đi từ ngoài vào và nói)- Hở!? Đi đâu?? Tôi vẫn chưa sửa soạn đồ …Chưa kịp nói xong Dương kéo tay tôi đi luôn và thuộc hạ c*̉a Dương bắt đầu vào sắp xếp đồDương và tôi đi ra xeTôi im lặng và không dám hỏi rằng sẽ đi đâu……Dương đèo tôi đi xung quanh ngắm cảnh ở Canada. Tối há hốc mồm, mắt tròn xoe nhìn quang cảnh như thiên đường ở nơi đâySau đó,…… Chúng tôi dừng lại ở khu vui chơi- Muốn chơi không? ( Dương hỏi tôi 1 cách ân cần)- Muốn! Muốn!( Tôi gật đầu lia lịa,… Nhìn người ta chơi mấy trò mạo hiểm khóc thét mà vui vui ^^)Rồi chúng tôi đi gửi xe và tiến thẳng vào khu vui chơiChúng tôi đi đến đâu là tất cả mọi ánh mắt đều hướng thẳng vào chúng tôi. Thực ra là nhìn cậu ta chứ nhìn gì tôi. …. Chuyện …. Cậu ta nổi tiếng Thế giới, Nhà sở hữu tập đoàn lớn, thân hình chuẩn còn đẹp trai thì ai chẳng biết… Tôi sợ phải đi c*̀ng với hai anh em nhà cậu ta..- Chơi trò kia đi! Thảm bay đấy! ( Tôi thốt lên và chỉ tay vào cái trò mà ai c*̃ng tái mét mặt khi chơi)- Không! (Dương nói)- Giờ cơ??!! Sao lại không??!! Đi mà…. Chơi đi mà!!!!.....- Biết bao nhiêu tiền 1 vé không? ( Dương nhìn tôi)- Bao nhiêu!- 300.000 tiền Việt Nam- Hả???? Có nhất thiết phải đắt thế không!! Huhu…. Thôi vậy… hic hic…Chúng ta chơi trò khác…. ( Tôi thở dài)Dương không nói gì… và chúng tôii đi tiếp*(* Chú thích: Dương không phải là tiếc tiền cho Nhật Linh chơi mà Dương không muốn cho Nhật Linh chơi trò chơi mạo hiểm *)- Nhà ma! Vào nhà ma đi! ( Tôi hướng ánh mắt long lanh cầu xin Dương)- Không! ( Dương vẫn không – hắn ta làm tôi bắt đầu thấy ghét hắn rồi đấy…. Grừ)- Đi mà…. Đi mà….. Dương đáng yêu ( Tôi nắm lấy cổ tay Dương, đi sát vào người Dương và nài nỉ)- ĐI! ( Dương lạnh lùng)- há há! Thăn kiu ^^ ( Tôi vội káo tay Dương đến chỗ nhà ma)-…….. ( Dương không nói gì)- Hả??????? 100.000 ………. 200.000…….300.000………..400.000..!400.000 nghìn tiền Việt Nam. Soa mà đắt thế! Dương à! ( Tôi chớp chớp mắt nhìn Dương)- Vào đi! ( Dương cười thầm trong bụng)- Cảm ơn! * chụt* ( Tôi hôn Dương vào má mà không suy nghĩ gì… Trời ơi…. Hôn sau mới chợt nhận ra, mặt tôi đỏ bừng… Mặt Dương c*̃ng thoáng đỏ)Sau đó tôi kéo tay Dương thật nhanh vào trong- AAAAAAAAAAAAAA! MAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Á Á Á Á Á ( Tôi không sợ mấy thứ nhảm nhí này đâu nhưng vẫn cứ hét lên cho có phong trào ^^)( Tác giả: @_@ Ôi trời!)
Tôi im lặng …… mặt thoáng đỏ…
- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)
- Mệt rồi! Ngủ đi! ( Dương nói)
- Nhưng…..
- Tôi ngủ ở sofa…… Vì vừa sang đây, thủ tục mua nhà đang hoàn thành nên phải ở tạm đây….. Sáng mai sẽ dọn đi. Còn nữa, khách sạn hết phòng rồi… ( Dương vừa nói vừa tiến đến sofa ngả người xuống)
Tôi thì vẫn đứng đó từ nãy, theo dõi từng cử chỉ hành động c*̉a Dương… Tim tôi bỗng loạn nhịp. Cái gì thế này??!!!!
- Ngủ đi! ( Dương lên tiếng làm tôi giật mình)
- Ô cê ô cê!Tôi ngủ đây ( Nói xong tôi nhảy phóc lên giường và khò khò luôn)
• * *
…….. Sáng hôm sau
- Oáp! Ngủ ngon thật ( Tôi vươn vai đón ngày mới….)…….- Ôi! giật cả mình! ( Bỗng tôi giật mình khi thấy Dương đang ngồi ở sopha nhìn tôi chằm chằm)
- 20 phút nữa trả phòng… Chuẩn bị đi
- Ờ… Mà anh ra ngoài để tôi làm vệ sinh cá nhân, 10 phút thôi ( Tôi ái ngại)
Dương ái ngại và đi ra ngoài
Sau 10 phút, tôi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi bắt đầu sửa soạn hành lí
- Đi thôi! ( Bỗng Dương đi từ ngoài vào và nói)
- Hở!? Đi đâu?? Tôi vẫn chưa sửa soạn đồ …
Chưa kịp nói xong Dương kéo tay tôi đi luôn và thuộc hạ c*̉a Dương bắt đầu vào sắp xếp đồ
Dương và tôi đi ra xe
Tôi im lặng và không dám hỏi rằng sẽ đi đâu
……
Dương đèo tôi đi xung quanh ngắm cảnh ở Canada. Tối há hốc mồm, mắt tròn xoe nhìn quang cảnh như thiên đường ở nơi đây
Sau đó,…… Chúng tôi dừng lại ở khu vui chơi
- Muốn chơi không? ( Dương hỏi tôi 1 cách ân cần)
- Muốn! Muốn!( Tôi gật đầu lia lịa,… Nhìn người ta chơi mấy trò mạo hiểm khóc thét mà vui vui ^^)
Rồi chúng tôi đi gửi xe và tiến thẳng vào khu vui chơi
Chúng tôi đi đến đâu là tất cả mọi ánh mắt đều hướng thẳng vào chúng tôi. Thực ra là nhìn cậu ta chứ nhìn gì tôi. …. Chuyện …. Cậu ta nổi tiếng Thế giới, Nhà sở hữu tập đoàn lớn, thân hình chuẩn còn đẹp trai thì ai chẳng biết… Tôi sợ phải đi c*̀ng với hai anh em nhà cậu ta..
- Chơi trò kia đi! Thảm bay đấy! ( Tôi thốt lên và chỉ tay vào cái trò mà ai c*̃ng tái mét mặt khi chơi)
- Không! (Dương nói)
- Giờ cơ??!! Sao lại không??!! Đi mà…. Chơi đi mà!!!!.....
- Biết bao nhiêu tiền 1 vé không? ( Dương nhìn tôi)
- Bao nhiêu!
- 300.000 tiền Việt Nam
- Hả???? Có nhất thiết phải đắt thế không!! Huhu…. Thôi vậy… hic hic…Chúng ta chơi trò khác…. ( Tôi thở dài)
Dương không nói gì… và chúng tôii đi tiếp
*(* Chú thích: Dương không phải là tiếc tiền cho Nhật Linh chơi mà Dương không muốn cho Nhật Linh chơi trò chơi mạo hiểm *)
- Nhà ma! Vào nhà ma đi! ( Tôi hướng ánh mắt long lanh cầu xin Dương)
- Không! ( Dương vẫn không – hắn ta làm tôi bắt đầu thấy ghét hắn rồi đấy…. Grừ)
- Đi mà…. Đi mà….. Dương đáng yêu ( Tôi nắm lấy cổ tay Dương, đi sát vào người Dương và nài nỉ)
- ĐI! ( Dương lạnh lùng)
- há há! Thăn kiu ^^ ( Tôi vội káo tay Dương đến chỗ nhà ma)
-…….. ( Dương không nói gì)
- Hả??????? 100.000 ………. 200.000…….300.000………..400.000..!400.000 nghìn tiền Việt Nam. Soa mà đắt thế! Dương à! ( Tôi chớp chớp mắt nhìn Dương)
- Vào đi! ( Dương cười thầm trong bụng)
- Cảm ơn! * chụt* ( Tôi hôn Dương vào má mà không suy nghĩ gì… Trời ơi…. Hôn sau mới chợt nhận ra, mặt tôi đỏ bừng… Mặt Dương c*̃ng thoáng đỏ)
Sau đó tôi kéo tay Dương thật nhanh vào trong
- AAAAAAAAAAAAAA! MAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Á Á Á Á Á ( Tôi không sợ mấy thứ nhảm nhí này đâu nhưng vẫn cứ hét lên cho có phong trào ^^)
( Tác giả: @_@ Ôi trời!)
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… Tôi im lặng …… mặt thoáng đỏ…- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)- Mệt rồi! Ngủ đi! ( Dương nói)- Nhưng…..- Tôi ngủ ở sofa…… Vì vừa sang đây, thủ tục mua nhà đang hoàn thành nên phải ở tạm đây….. Sáng mai sẽ dọn đi. Còn nữa, khách sạn hết phòng rồi… ( Dương vừa nói vừa tiến đến sofa ngả người xuống)Tôi thì vẫn đứng đó từ nãy, theo dõi từng cử chỉ hành động c*̉a Dương… Tim tôi bỗng loạn nhịp. Cái gì thế này??!!!!- Ngủ đi! ( Dương lên tiếng làm tôi giật mình)- Ô cê ô cê!Tôi ngủ đây ( Nói xong tôi nhảy phóc lên giường và khò khò luôn)• * *…….. Sáng hôm sau- Oáp! Ngủ ngon thật ( Tôi vươn vai đón ngày mới….)…….- Ôi! giật cả mình! ( Bỗng tôi giật mình khi thấy Dương đang ngồi ở sopha nhìn tôi chằm chằm)- 20 phút nữa trả phòng… Chuẩn bị đi- Ờ… Mà anh ra ngoài để tôi làm vệ sinh cá nhân, 10 phút thôi ( Tôi ái ngại)Dương ái ngại và đi ra ngoàiSau 10 phút, tôi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi bắt đầu sửa soạn hành lí- Đi thôi! ( Bỗng Dương đi từ ngoài vào và nói)- Hở!? Đi đâu?? Tôi vẫn chưa sửa soạn đồ …Chưa kịp nói xong Dương kéo tay tôi đi luôn và thuộc hạ c*̉a Dương bắt đầu vào sắp xếp đồDương và tôi đi ra xeTôi im lặng và không dám hỏi rằng sẽ đi đâu……Dương đèo tôi đi xung quanh ngắm cảnh ở Canada. Tối há hốc mồm, mắt tròn xoe nhìn quang cảnh như thiên đường ở nơi đâySau đó,…… Chúng tôi dừng lại ở khu vui chơi- Muốn chơi không? ( Dương hỏi tôi 1 cách ân cần)- Muốn! Muốn!( Tôi gật đầu lia lịa,… Nhìn người ta chơi mấy trò mạo hiểm khóc thét mà vui vui ^^)Rồi chúng tôi đi gửi xe và tiến thẳng vào khu vui chơiChúng tôi đi đến đâu là tất cả mọi ánh mắt đều hướng thẳng vào chúng tôi. Thực ra là nhìn cậu ta chứ nhìn gì tôi. …. Chuyện …. Cậu ta nổi tiếng Thế giới, Nhà sở hữu tập đoàn lớn, thân hình chuẩn còn đẹp trai thì ai chẳng biết… Tôi sợ phải đi c*̀ng với hai anh em nhà cậu ta..- Chơi trò kia đi! Thảm bay đấy! ( Tôi thốt lên và chỉ tay vào cái trò mà ai c*̃ng tái mét mặt khi chơi)- Không! (Dương nói)- Giờ cơ??!! Sao lại không??!! Đi mà…. Chơi đi mà!!!!.....- Biết bao nhiêu tiền 1 vé không? ( Dương nhìn tôi)- Bao nhiêu!- 300.000 tiền Việt Nam- Hả???? Có nhất thiết phải đắt thế không!! Huhu…. Thôi vậy… hic hic…Chúng ta chơi trò khác…. ( Tôi thở dài)Dương không nói gì… và chúng tôii đi tiếp*(* Chú thích: Dương không phải là tiếc tiền cho Nhật Linh chơi mà Dương không muốn cho Nhật Linh chơi trò chơi mạo hiểm *)- Nhà ma! Vào nhà ma đi! ( Tôi hướng ánh mắt long lanh cầu xin Dương)- Không! ( Dương vẫn không – hắn ta làm tôi bắt đầu thấy ghét hắn rồi đấy…. Grừ)- Đi mà…. Đi mà….. Dương đáng yêu ( Tôi nắm lấy cổ tay Dương, đi sát vào người Dương và nài nỉ)- ĐI! ( Dương lạnh lùng)- há há! Thăn kiu ^^ ( Tôi vội káo tay Dương đến chỗ nhà ma)-…….. ( Dương không nói gì)- Hả??????? 100.000 ………. 200.000…….300.000………..400.000..!400.000 nghìn tiền Việt Nam. Soa mà đắt thế! Dương à! ( Tôi chớp chớp mắt nhìn Dương)- Vào đi! ( Dương cười thầm trong bụng)- Cảm ơn! * chụt* ( Tôi hôn Dương vào má mà không suy nghĩ gì… Trời ơi…. Hôn sau mới chợt nhận ra, mặt tôi đỏ bừng… Mặt Dương c*̃ng thoáng đỏ)Sau đó tôi kéo tay Dương thật nhanh vào trong- AAAAAAAAAAAAAA! MAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Á Á Á Á Á ( Tôi không sợ mấy thứ nhảm nhí này đâu nhưng vẫn cứ hét lên cho có phong trào ^^)( Tác giả: @_@ Ôi trời!)