Đang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp…
Chương 101
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Ra ngoài đi! ( Dương nhăn mặt kéo tay tôi)- Không không không không! Tôi trả vờ hét mà! Vui mà! Hí hí ( @_@)- Hét lần nữa – ra ngoài ( Dương lườm tôi)- Ôke! Oke! ( tôi gật đầu lia lịa)- ….. ( Dương không nói ì và chugs tôi lặng lẽ đi trong tiếng la inh ỏi c*̉a mọi người)Tôi không dám hét, cứ im như hến….. Vừa đi vừa nghe thấy mọi người xung quanh hét mà cảm thấy ghen tị ( Tác giả: @@)- A! Ay za. Hình như tôi bị trẹo chân rồi …. ( Đang đi tự nhiên chân tôi trẹo 1 cái)- Có sao không? ( Dương ngồi xuống, nhấc chân tôi lên, ân cần hỏi, lúc ý tôi ngồi phệt xuống đất vì đau quá)- Đau đau đau! Đauuu! huhuhuhu ( Tôi khóc lóc như 1 đứa trẻ con)- CÂM! ( Dương gằn giọng)- Hức! Đau mà! ( Tôi nín không dám khóc)- Để im! Từ từ!- AAAAAAAAAAA ( Dương nhấn mạnh vào chân tôi, chỗ bị trật khớp, phát ra tiếng cạch c*̉a xưpng…. Dương đã nắn khớp cho tôi)Xong Dưpng luồn tay qua người và bế tôi lên…. Tôi vừa đau vừa ngượng- Cõng đi!.... ( Bế như thế này tôi không thể nào thở nổi … Thật là khó chịu)- Cõng??!!!Nói đoạn Dương thả tôi xuống và…. Cõng tôi- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)- …… ( Dương vẫn đi và không nói gì)********Ra đến ngaoif, Dương đặt tôi xuống 1 chiếc ghế đá- Ở yên đây. Đi lấy xe- Đi về à ( Tôi tụt hứng)- Đi đến 1 nơi ( Dương nhìn tôi)- Đi đâu??? Ọc ọc ọc …. ( OMG! Bụng tôi kêu! Tại sao nó lại kêu vào lúc này cơ chứ)- Đi ăn đã! ( Dương tối mặt)- Ờ ờ ờ! ( Tôi gật đầu lia lịa)( Tác giả: Vì đoạn này dài dòng nên tác giả đã cắt bớt đi)***Và chúng tôi đã đánh chén xong, cái dạ dày c*̃ng mãn nguyện rồi- Đi thôi! ( Dương bế tôi lên)- Ối ối! ( Tôi chới với)- IM!- …… ( Im luôn)Dương bế tôi ra xe- Bây giờ…. Đi đậu vậy?- Im lặng đi ( Dương làm tôi càng tò mò)- Ờ! ( tôi phụng phịu)Nhìn Dương bây giờ trông rất căng thẳng, tôi nhìn ra được điều đó khi mà Dương cứ lạnh lùng lái xe, Chắc chắn Dương đang suy nghĩ 1 điều gì đó khó khăn lắm…. Nhưng mà sao ccaauj ta lại đẹp trai thế nhở?- Nhìn đủ chưa ( Dương bỗng nhiên lên tiếng làm tôi giật thót tim)Vì ngại quá nên tôi quay phắtddaauf sang chỗ khác, mặt đỏ bừng…Dương nhìn tôi mà cười thầmKít!- Đến rồi!Chiếc xe dừng lạiTôi mở cửa và bước ra……
- Ra ngoài đi! ( Dương nhăn mặt kéo tay tôi)
- Không không không không! Tôi trả vờ hét mà! Vui mà! Hí hí ( @_@)
- Hét lần nữa – ra ngoài ( Dương lườm tôi)
- Ôke! Oke! ( tôi gật đầu lia lịa)
- ….. ( Dương không nói ì và chugs tôi lặng lẽ đi trong tiếng la inh ỏi c*̉a mọi người)
Tôi không dám hét, cứ im như hến….. Vừa đi vừa nghe thấy mọi người xung quanh hét mà cảm thấy ghen tị ( Tác giả: @@)
- A! Ay za. Hình như tôi bị trẹo chân rồi …. ( Đang đi tự nhiên chân tôi trẹo 1 cái)
- Có sao không? ( Dương ngồi xuống, nhấc chân tôi lên, ân cần hỏi, lúc ý tôi ngồi phệt xuống đất vì đau quá)
- Đau đau đau! Đauuu! huhuhuhu ( Tôi khóc lóc như 1 đứa trẻ con)
- CÂM! ( Dương gằn giọng)
- Hức! Đau mà! ( Tôi nín không dám khóc)
- Để im! Từ từ!
- AAAAAAAAAAA ( Dương nhấn mạnh vào chân tôi, chỗ bị trật khớp, phát ra tiếng cạch c*̉a xưpng…. Dương đã nắn khớp cho tôi)
Xong Dưpng luồn tay qua người và bế tôi lên…. Tôi vừa đau vừa ngượng
- Cõng đi!.... ( Bế như thế này tôi không thể nào thở nổi … Thật là khó chịu)
- Cõng??!!!
Nói đoạn Dương thả tôi xuống và…. Cõng tôi
- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)
- …… ( Dương vẫn đi và không nói gì)
********
Ra đến ngaoif, Dương đặt tôi xuống 1 chiếc ghế đá
- Ở yên đây. Đi lấy xe
- Đi về à ( Tôi tụt hứng)
- Đi đến 1 nơi ( Dương nhìn tôi)
- Đi đâu??? Ọc ọc ọc …. ( OMG! Bụng tôi kêu! Tại sao nó lại kêu vào lúc này cơ chứ)
- Đi ăn đã! ( Dương tối mặt)
- Ờ ờ ờ! ( Tôi gật đầu lia lịa)
( Tác giả: Vì đoạn này dài dòng nên tác giả đã cắt bớt đi)
***
Và chúng tôi đã đánh chén xong, cái dạ dày c*̃ng mãn nguyện rồi
- Đi thôi! ( Dương bế tôi lên)
- Ối ối! ( Tôi chới với)
- IM!
- …… ( Im luôn)
Dương bế tôi ra xe
- Bây giờ…. Đi đậu vậy?
- Im lặng đi ( Dương làm tôi càng tò mò)
- Ờ! ( tôi phụng phịu)
Nhìn Dương bây giờ trông rất căng thẳng, tôi nhìn ra được điều đó khi mà Dương cứ lạnh lùng lái xe, Chắc chắn Dương đang suy nghĩ 1 điều gì đó khó khăn lắm…. Nhưng mà sao ccaauj ta lại đẹp trai thế nhở?
- Nhìn đủ chưa ( Dương bỗng nhiên lên tiếng làm tôi giật thót tim)
Vì ngại quá nên tôi quay phắtddaauf sang chỗ khác, mặt đỏ bừng…
Dương nhìn tôi mà cười thầm
Kít!
- Đến rồi!
Chiếc xe dừng lại
Tôi mở cửa và bước ra……
Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ NgáoTác giả: lyn shinĐang ngồi trong lớp học ( giờ truy bài) bỗng nhiên thấy cả lớp nhốn nháo hết cả lên. Đứa bạn thân nhất với tôi: cái Phương vội kéo tay tôi xuống tầng dưới: -Mày làm sao đấy? Trời sập ak mà mày gấp gáp thế này ( Tôi bực tức quát) - Còn hơn cả trời sập. Mà thôi, mày không cần phải hỏi. Chạy nhanh nhanh lên, xuống dưới kia thì mày sẽ biết ( cái Phương hấp tấp đáp) Ồ …………………Mẹ kiếp, lại cái thứ được gọi là chứng minh cho tình yêu. Trông thật là tởm lợm: “ Trời đất thiên địa ơi! Chúng nó đang làm gì thế này? KISS nhau ư? ………….” ( Mặt tôi tỏ vẻ khiếp sợ) - Mày dẫn tao xuống đây làm gì.Cái này ………. ( Tôi vội vàng kéo tay nó chạy lên tầng) - Cho mày xem chứ còn làm gì nữa! ( Nó thản nhiên đáp) - Mày không biết rằng “ Thì giờ là vàng bạc “ ak. Thời gian đối với tao là vàng, là bạc, là châu báu, kim cương. Mày đang làm tao mất thì giờ vào mấy việc vớ vẩn, lăng nhăng này hả?? -Mặc xác mày! Đối với tao chỉ cần ngắm zai đẹp là thời gian của tao hóa thành kim cương, Saphia rồi - Chẹp ……………..Chẹp… - Ra ngoài đi! ( Dương nhăn mặt kéo tay tôi)- Không không không không! Tôi trả vờ hét mà! Vui mà! Hí hí ( @_@)- Hét lần nữa – ra ngoài ( Dương lườm tôi)- Ôke! Oke! ( tôi gật đầu lia lịa)- ….. ( Dương không nói ì và chugs tôi lặng lẽ đi trong tiếng la inh ỏi c*̉a mọi người)Tôi không dám hét, cứ im như hến….. Vừa đi vừa nghe thấy mọi người xung quanh hét mà cảm thấy ghen tị ( Tác giả: @@)- A! Ay za. Hình như tôi bị trẹo chân rồi …. ( Đang đi tự nhiên chân tôi trẹo 1 cái)- Có sao không? ( Dương ngồi xuống, nhấc chân tôi lên, ân cần hỏi, lúc ý tôi ngồi phệt xuống đất vì đau quá)- Đau đau đau! Đauuu! huhuhuhu ( Tôi khóc lóc như 1 đứa trẻ con)- CÂM! ( Dương gằn giọng)- Hức! Đau mà! ( Tôi nín không dám khóc)- Để im! Từ từ!- AAAAAAAAAAA ( Dương nhấn mạnh vào chân tôi, chỗ bị trật khớp, phát ra tiếng cạch c*̉a xưpng…. Dương đã nắn khớp cho tôi)Xong Dưpng luồn tay qua người và bế tôi lên…. Tôi vừa đau vừa ngượng- Cõng đi!.... ( Bế như thế này tôi không thể nào thở nổi … Thật là khó chịu)- Cõng??!!!Nói đoạn Dương thả tôi xuống và…. Cõng tôi- Cảm ơn! ( Tôi nói nhỏ)- …… ( Dương vẫn đi và không nói gì)********Ra đến ngaoif, Dương đặt tôi xuống 1 chiếc ghế đá- Ở yên đây. Đi lấy xe- Đi về à ( Tôi tụt hứng)- Đi đến 1 nơi ( Dương nhìn tôi)- Đi đâu??? Ọc ọc ọc …. ( OMG! Bụng tôi kêu! Tại sao nó lại kêu vào lúc này cơ chứ)- Đi ăn đã! ( Dương tối mặt)- Ờ ờ ờ! ( Tôi gật đầu lia lịa)( Tác giả: Vì đoạn này dài dòng nên tác giả đã cắt bớt đi)***Và chúng tôi đã đánh chén xong, cái dạ dày c*̃ng mãn nguyện rồi- Đi thôi! ( Dương bế tôi lên)- Ối ối! ( Tôi chới với)- IM!- …… ( Im luôn)Dương bế tôi ra xe- Bây giờ…. Đi đậu vậy?- Im lặng đi ( Dương làm tôi càng tò mò)- Ờ! ( tôi phụng phịu)Nhìn Dương bây giờ trông rất căng thẳng, tôi nhìn ra được điều đó khi mà Dương cứ lạnh lùng lái xe, Chắc chắn Dương đang suy nghĩ 1 điều gì đó khó khăn lắm…. Nhưng mà sao ccaauj ta lại đẹp trai thế nhở?- Nhìn đủ chưa ( Dương bỗng nhiên lên tiếng làm tôi giật thót tim)Vì ngại quá nên tôi quay phắtddaauf sang chỗ khác, mặt đỏ bừng…Dương nhìn tôi mà cười thầmKít!- Đến rồi!Chiếc xe dừng lạiTôi mở cửa và bước ra……