Lúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng…
Chương 25: Giận hờn
Sự Chờ Đợi Của Lương ThầnTác giả: Tình Không Lam HềTruyện Ngôn TìnhLúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng… Tại một nhà hàng.“Tổng Giám đốc Lăng, tôi chúc anh một ly, chúc hợp tác thành công !” Người đàn ông đối diện có khuôn mặt tuyệt đẹp, dáng vẻ tư lự gật đầu, nâng ly ngửa cổ uống cạn.Anh khẽ gật đầu, mỉm cười, dựa vào thành ghế, mắt vẫn nhìn về phía chiếc điện thoại màu đen để trên bàn.Nó vẫn im lặng.Suốt buổi tối, chỉ có người thư ký gọi hai lần, ngoài ra nó không đổ chuông thêm lần nào nữa.Lương Thần định chiến tranh lạnh với anh đến bao giờ ?“Tổng Giám đốc Lăng, xin mời anh một ly”, lại có người mời.Diệc Phong lại nâng ly uống cạn.Cùng lúc Lương Thần xuống xe taxi.Thang máy đang có sự cố, một tấm biển báo đặt ngay cửa ra vào.Một ngày bận rộn ở công ty, cô tương đối mệt.May mà nhà ở tầng năm không cao lắm, nhưng đôi giầy cao gót là một trở ngại, cô đi từng bước lên lầu, vừa đi vừa lục tìm chìa khóa trong xắc.Không thấy chìa khóa, cô dừng lại suy nghĩ.Gay rồi !Sáng nay vội đi, cô cố làm ra vẻ bình thường, vậy mà vẫn để quên chìa khóa trên bàn.Cô tựa vào tường ngao ngán, làm thế nào bây giờ ?Muộn thế này mà anh vẫn chưa về, dưới nhà không thấy chiếc xe màu đen quen thuộc.Cô cảm thấy tủi thân, dù chỉ vì chuyện vặt nhưng vẫn xảy ra chiến tranh lạnh, mà suốt cả ngày hôm nay người ta đâu có gọi điện lần nào !Cứ lên đã, rồi sẽ tính.Cô chợt bước hụt một nhịp, ngồi thụp xuống, ôm bàn chân, đau điếng.Chuông vừa dứt, cô đã nghe thấy tiếng Diệc Phong : “Có chuyện gì không?”“Anh đang ở đâu ?”Nghe thấy tiếng ồn ào trong máy, cô dừng lại, nhăn mặt: “ Nếu anh đang bận thì thôi.”“Anh không bận”.Rồi anh cầm máy đi ra ngoài.“Em về nhà chưa ?””Không khí rõ ràng khác thường ngày.Cô mím môi, chưa kịp nói, bàn chân lại nhói đau, không kìm được, cô khẽ rên một tiếng.Đầu dây bên kia lo lắng : “Em sao vậy ?”Bữa tiệc vừa tan, mọi người ra về, có người gọi điện thoại đặt phòng karaoke, Diệc Phong đi sau cùng : “Em nói đi, có chuyện gì ?”, giọng lo lắng.Nghe thấy bên kia vẫn tiếng ồn ào, Lương Thần lại tủi thân, nghẹn giọng : “Em quên chìa khóa trong nhà, chân đau, hình như gãy xương.”Nói xong cô liền cúp máy.Nửa giờ sau, có tiếng bước chân bước gấp lại gần, Lương Thần ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Diệc Phong.“Đau không ?” Anh ngồi thụp xuống, bàn tay xoa nhẹ lên chỗ đau.Phải rồi, vừa nãy cô nói hơi quá, bảo là bị gãy xương.“Đau một tý thôi.” Cô ấp úng nhưng lúc đó cô đã không còn cảm thấy tủi thân nữa.Anh ngẩng đầu, mỉm cười : “Tắt máy không phải là thói quen tốt”.Được bế vào nhà bếp, áp mặt vào ngực, cô mới ngửi thấy hơi rượu. Sơ mi của anh hơi nhàu, cổ áo mở tung, comple, cà vạt không biết để đâu ?Ngồi trên đi văng sửa lại cổ áo cho anh, cô trách : “Uống nhiều thế mà vẫn lái xe !”Anh cúi đầu, hơi thở thoáng qua má.“Hết giận rồi ư ?”, giọng nói vui vẻ.Anh giơ tay quàng vai cô, kéo vào người.“ Anh phóng như bay về.” Anh cúi người hôn vào đôi môi cô, trách: “ Lần sau không được lừa anh, biết không?”
Tại một nhà hàng.
“Tổng Giám đốc Lăng, tôi chúc anh một ly, chúc hợp tác thành công !” Người đàn
ông đối diện có khuôn mặt tuyệt đẹp, dáng vẻ tư lự gật đầu, nâng ly ngửa cổ
uống cạn.
Anh khẽ gật đầu, mỉm cười, dựa vào thành ghế, mắt vẫn nhìn về phía chiếc điện
thoại màu đen để trên bàn.
Nó vẫn im lặng.
Suốt buổi tối, chỉ có người thư ký gọi hai lần, ngoài ra nó không đổ chuông
thêm lần nào nữa.
Lương Thần định chiến tranh lạnh với anh đến bao giờ ?
“Tổng Giám đốc Lăng, xin mời anh một ly”, lại có người mời.
Diệc Phong lại nâng ly uống cạn.
Cùng lúc Lương Thần xuống xe taxi.
Thang máy đang có sự cố, một tấm biển báo đặt ngay cửa ra vào.
Một ngày bận rộn ở công ty, cô tương đối mệt.
May mà nhà ở tầng năm không cao lắm, nhưng đôi giầy cao gót là một trở ngại, cô
đi từng bước lên lầu, vừa đi vừa lục tìm chìa khóa trong xắc.
Không thấy chìa khóa, cô dừng lại suy nghĩ.
Gay rồi !
Sáng nay vội đi, cô cố làm ra vẻ bình thường, vậy mà vẫn để quên chìa khóa trên
bàn.
Cô tựa vào tường ngao ngán, làm thế nào bây giờ ?
Muộn thế này mà anh vẫn chưa về, dưới nhà không thấy chiếc xe màu đen quen
thuộc.
Cô cảm thấy tủi thân, dù chỉ vì chuyện vặt nhưng vẫn xảy ra chiến tranh lạnh,
mà suốt cả ngày hôm nay người ta đâu có gọi điện lần nào !
Cứ lên đã, rồi sẽ tính.
Cô chợt bước hụt một nhịp, ngồi thụp xuống, ôm bàn chân, đau điếng.
Chuông vừa dứt, cô đã nghe thấy tiếng Diệc Phong : “Có chuyện gì không?”
“Anh đang ở đâu ?”
Nghe thấy tiếng ồn ào trong máy, cô dừng lại, nhăn mặt: “ Nếu anh đang bận thì
thôi.”
“Anh không bận”.
Rồi anh cầm máy đi ra ngoài.
“Em về nhà chưa ?””
Không khí rõ ràng khác thường ngày.
Cô mím môi, chưa kịp nói, bàn chân lại nhói đau, không kìm được, cô khẽ rên một
tiếng.
Đầu dây bên kia lo lắng : “Em sao vậy ?”
Bữa tiệc vừa tan, mọi người ra về, có người gọi điện thoại đặt phòng karaoke,
Diệc Phong đi sau cùng : “Em nói đi, có chuyện gì ?”, giọng lo lắng.
Nghe thấy bên kia vẫn tiếng ồn ào, Lương Thần lại tủi thân, nghẹn giọng : “Em quên chìa khóa trong nhà, chân đau, hình như
gãy xương.”
Nói xong cô liền cúp máy.
Nửa giờ sau, có tiếng bước chân bước gấp lại gần, Lương Thần ngẩng đầu, bắt gặp
ánh mắt lo lắng của Diệc Phong.
“Đau không ?” Anh ngồi thụp xuống, bàn tay xoa nhẹ lên chỗ đau.
Phải rồi, vừa nãy cô nói hơi quá, bảo là bị gãy xương.
“Đau một tý thôi.” Cô ấp úng nhưng lúc đó cô đã không còn cảm thấy tủi thân
nữa.
Anh ngẩng đầu, mỉm cười : “Tắt máy không phải là thói quen tốt”.
Được bế vào nhà bếp, áp mặt vào ngực, cô mới ngửi thấy hơi rượu. Sơ mi của anh
hơi nhàu, cổ áo mở tung, comple, cà vạt không biết để đâu ?
Ngồi trên đi văng sửa lại cổ áo cho anh, cô trách : “Uống nhiều thế mà vẫn lái
xe !”
Anh cúi đầu, hơi thở thoáng qua má.
“Hết giận rồi ư ?”, giọng nói vui vẻ.
Anh giơ tay quàng vai cô, kéo vào người.
“ Anh phóng như bay về.” Anh cúi người hôn vào đôi môi cô, trách: “ Lần sau
không được lừa anh, biết không?”
Sự Chờ Đợi Của Lương ThầnTác giả: Tình Không Lam HềTruyện Ngôn TìnhLúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng… Tại một nhà hàng.“Tổng Giám đốc Lăng, tôi chúc anh một ly, chúc hợp tác thành công !” Người đàn ông đối diện có khuôn mặt tuyệt đẹp, dáng vẻ tư lự gật đầu, nâng ly ngửa cổ uống cạn.Anh khẽ gật đầu, mỉm cười, dựa vào thành ghế, mắt vẫn nhìn về phía chiếc điện thoại màu đen để trên bàn.Nó vẫn im lặng.Suốt buổi tối, chỉ có người thư ký gọi hai lần, ngoài ra nó không đổ chuông thêm lần nào nữa.Lương Thần định chiến tranh lạnh với anh đến bao giờ ?“Tổng Giám đốc Lăng, xin mời anh một ly”, lại có người mời.Diệc Phong lại nâng ly uống cạn.Cùng lúc Lương Thần xuống xe taxi.Thang máy đang có sự cố, một tấm biển báo đặt ngay cửa ra vào.Một ngày bận rộn ở công ty, cô tương đối mệt.May mà nhà ở tầng năm không cao lắm, nhưng đôi giầy cao gót là một trở ngại, cô đi từng bước lên lầu, vừa đi vừa lục tìm chìa khóa trong xắc.Không thấy chìa khóa, cô dừng lại suy nghĩ.Gay rồi !Sáng nay vội đi, cô cố làm ra vẻ bình thường, vậy mà vẫn để quên chìa khóa trên bàn.Cô tựa vào tường ngao ngán, làm thế nào bây giờ ?Muộn thế này mà anh vẫn chưa về, dưới nhà không thấy chiếc xe màu đen quen thuộc.Cô cảm thấy tủi thân, dù chỉ vì chuyện vặt nhưng vẫn xảy ra chiến tranh lạnh, mà suốt cả ngày hôm nay người ta đâu có gọi điện lần nào !Cứ lên đã, rồi sẽ tính.Cô chợt bước hụt một nhịp, ngồi thụp xuống, ôm bàn chân, đau điếng.Chuông vừa dứt, cô đã nghe thấy tiếng Diệc Phong : “Có chuyện gì không?”“Anh đang ở đâu ?”Nghe thấy tiếng ồn ào trong máy, cô dừng lại, nhăn mặt: “ Nếu anh đang bận thì thôi.”“Anh không bận”.Rồi anh cầm máy đi ra ngoài.“Em về nhà chưa ?””Không khí rõ ràng khác thường ngày.Cô mím môi, chưa kịp nói, bàn chân lại nhói đau, không kìm được, cô khẽ rên một tiếng.Đầu dây bên kia lo lắng : “Em sao vậy ?”Bữa tiệc vừa tan, mọi người ra về, có người gọi điện thoại đặt phòng karaoke, Diệc Phong đi sau cùng : “Em nói đi, có chuyện gì ?”, giọng lo lắng.Nghe thấy bên kia vẫn tiếng ồn ào, Lương Thần lại tủi thân, nghẹn giọng : “Em quên chìa khóa trong nhà, chân đau, hình như gãy xương.”Nói xong cô liền cúp máy.Nửa giờ sau, có tiếng bước chân bước gấp lại gần, Lương Thần ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Diệc Phong.“Đau không ?” Anh ngồi thụp xuống, bàn tay xoa nhẹ lên chỗ đau.Phải rồi, vừa nãy cô nói hơi quá, bảo là bị gãy xương.“Đau một tý thôi.” Cô ấp úng nhưng lúc đó cô đã không còn cảm thấy tủi thân nữa.Anh ngẩng đầu, mỉm cười : “Tắt máy không phải là thói quen tốt”.Được bế vào nhà bếp, áp mặt vào ngực, cô mới ngửi thấy hơi rượu. Sơ mi của anh hơi nhàu, cổ áo mở tung, comple, cà vạt không biết để đâu ?Ngồi trên đi văng sửa lại cổ áo cho anh, cô trách : “Uống nhiều thế mà vẫn lái xe !”Anh cúi đầu, hơi thở thoáng qua má.“Hết giận rồi ư ?”, giọng nói vui vẻ.Anh giơ tay quàng vai cô, kéo vào người.“ Anh phóng như bay về.” Anh cúi người hôn vào đôi môi cô, trách: “ Lần sau không được lừa anh, biết không?”