Lúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng…

Chương 26: Một ngày nắng nóng giữa hạ

Sự Chờ Đợi Của Lương ThầnTác giả: Tình Không Lam HềTruyện Ngôn TìnhLúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng… Lương Thần từ bên ngoài về nhà, mình đẫm mồ hôi, chưa kịp thay quần áo đã vội lao đến bàn điện thoại.Diệc Phong đi công tác đã hơn một tuần chưa về.“Bao giờ anh về?” Lương Thần hỏi, có vẻ tự nhiên.Người bên kia bật cười: “ Anh bay chuyến tối, sao, nhớ anh hả?”“ Đừng hòng!”Anh không chấp, lại cười: “ Còn anh rất nhớ em”.Lúc đó ở hành lang, cô phục vụ đi qua, thấy người đàn ông vận bộ comple màu xám rất đẹp đang nói điện thoại, nét mặt vui vẻ, giọng nói đặc biệt dịu dàng, cô ta bất giác quay nhìn anh ta lần nữa, vẻ ngưỡng mộ.Bên này Lương Thần vẫn còn ngơ ngẩn, tại sao Diệc Phong nói ra những lời đó luôn tự nhiên như vậy?Tay mân mê dây điện thoại, cô hỏi: “ Anh đang tiếp khách phải không? Em có làm phiền anh không?”“ Ờ cũng sắp xong rồi.”Ngập ngừng một lát cô mới nói: “ Có chuyện… em cần nói với anh!”“ Em nói đi! ”.“ Đợi anh về chúng mình chuyển đến chỗ anh ở.”Đầu bên kia ngạc nhiên: “ Tốt quá, anh đã nói mấy lần mà em không chịu, tại sao bỗng dưng lại thay đổi?”“ Chỗ này gần công ty,” cô do dự giây lát, lại tiếp, “ nhưng biệt thự của anh có nhiều phòng, sau này một phòng ngủ không đủ…”Mười một giờ đêm hôm đó, cửa phòng có tiếng động, Lương Thần dang mơ màng, làn hơi ấm ào tới, làn môi lành lạnh ép vào cổ cô.“ Anh tắm đi đã!”, cô đẩy ra.Diệc Phong cởi cà vạt, ngả đầu vào thành giường, mắt nhìn lên trần, lấp lánh niềm vui. Không thấy động tĩnh gì, Lương Thần mở mắt, giọng ngái ngủ: “ Anh còn làm gì vậy?”“ Anh rất vui.” Nghe giọng nói cô biết anh đang cười.Cô giận dỗi quay lưng lại: “ Đương nhiên rồi, người vất vả đâu phải là anh!”.Cô bị nhấc bổng, đặt lên người anh, vùi mặt vào lồng ngực đậm mùi mồ hôi quen thuộc, cô nói nhỏ: “ Lăng tiên sinh, chúc mừng anh có người nối dõi”.“ Chúc mừng em, Lăng phu nhân”, kèm theo đó là một nụ hôn nồng nhiệt.

Lương Thần từ bên ngoài về nhà, mình đẫm mồ hôi, chưa
kịp thay quần áo đã vội lao đến bàn điện thoại.

Diệc Phong đi công tác đã hơn một tuần chưa về.

“Bao giờ anh về?” Lương Thần hỏi, có vẻ tự nhiên.

Người bên kia bật cười: “ Anh bay chuyến tối, sao, nhớ anh hả?”

“ Đừng hòng!”

Anh không chấp, lại cười: “ Còn anh rất nhớ em”.

Lúc đó ở hành lang, cô phục vụ đi qua, thấy người đàn ông vận bộ comple màu xám
rất đẹp đang nói điện thoại, nét mặt vui vẻ, giọng nói đặc biệt dịu dàng, cô ta
bất giác quay nhìn anh ta lần nữa, vẻ ngưỡng mộ.

Bên này Lương Thần vẫn còn ngơ ngẩn, tại sao Diệc Phong nói ra những lời đó
luôn tự nhiên như vậy?

Tay mân mê dây điện thoại, cô hỏi: “ Anh đang
tiếp khách phải không? Em có làm phiền anh không?”

“ Ờ cũng sắp xong rồi.”

Ngập ngừng một lát cô mới nói: “ Có chuyện… em cần nói với anh!”

“ Em nói đi! ”.

“ Đợi anh về chúng mình chuyển đến chỗ anh ở.”

Đầu bên kia ngạc nhiên: “ Tốt quá, anh đã nói mấy lần mà em không chịu, tại sao
bỗng dưng lại thay đổi?”

“ Chỗ này gần công ty,” cô do dự giây lát, lại tiếp, “ nhưng biệt thự của anh
có nhiều phòng, sau này một phòng ngủ không đủ…”

Mười một giờ đêm hôm đó, cửa phòng có tiếng động, Lương Thần dang mơ màng, làn
hơi ấm ào tới, làn môi lành lạnh ép vào cổ cô.

“ Anh tắm đi đã!”, cô đẩy ra.

Diệc Phong cởi cà vạt, ngả đầu vào thành giường, mắt nhìn lên trần, lấp lánh
niềm vui. Không thấy động tĩnh gì, Lương Thần mở mắt, giọng ngái ngủ: “ Anh còn
làm gì vậy?”

“ Anh rất vui.” Nghe giọng nói cô biết anh đang cười.

Cô giận dỗi quay lưng lại: “ Đương nhiên rồi, người vất vả đâu phải là anh!”.

Cô bị nhấc bổng, đặt lên người anh, vùi mặt vào lồng ngực đậm mùi mồ hôi quen
thuộc, cô nói nhỏ: “ Lăng tiên sinh, chúc mừng anh có người nối dõi”.

“ Chúc mừng em, Lăng phu nhân”, kèm theo đó là một nụ hôn nồng nhiệt.

Sự Chờ Đợi Của Lương ThầnTác giả: Tình Không Lam HềTruyện Ngôn TìnhLúc sếp tổng đưa nhân viên mới đến giới thiệu với mọi người trong phòng, Tô Lương Thần đang một tay cầm cốc cà phê, tay kia sắp xếp lại đống giấy tờ, tài liệu trên bàn. Nghe tiếng nói, cô liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên trẻ, tuổi chừng đôi mươi. Lương Thần giật thót mình như chạm phải lường điện, cô không còn tâm trạng để nghe sếp nói, cứ thế nhìn đăm đăm vào khuôn mặt còn trẻ, đường nét rất mực thanh tú của chàng trai, lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau đến thế! Đầu óc cô lúc đầu trống rỗng nay bỗng trở nên hỗn loạn, cô bất giác cảm thấy hoang mang. Cuối cùng, cô bạn đồng nghiệp Đường Mật đứng bên vỗ vai, nói nhỏ: “Bạn thân mến, định thần lại đi! Thấy người ta đẹp trai quá à, nhìn gì mà cứ như muốn nuốt chửng người ta thế?” Lương Thần ngẩn người, quay đầu lườm cô bạn đồng nghiệp, lúc đó cô mới phát hiện cà phê trong cốc sánh ra đã rớt xuống đống tài liệu từ lúc nào. Chàng trai đi đến trước mặt Lương Thần, chìa bàn tay thanh mảnh về phía cô, nụ cười khiêm nhường, hàm răng… Lương Thần từ bên ngoài về nhà, mình đẫm mồ hôi, chưa kịp thay quần áo đã vội lao đến bàn điện thoại.Diệc Phong đi công tác đã hơn một tuần chưa về.“Bao giờ anh về?” Lương Thần hỏi, có vẻ tự nhiên.Người bên kia bật cười: “ Anh bay chuyến tối, sao, nhớ anh hả?”“ Đừng hòng!”Anh không chấp, lại cười: “ Còn anh rất nhớ em”.Lúc đó ở hành lang, cô phục vụ đi qua, thấy người đàn ông vận bộ comple màu xám rất đẹp đang nói điện thoại, nét mặt vui vẻ, giọng nói đặc biệt dịu dàng, cô ta bất giác quay nhìn anh ta lần nữa, vẻ ngưỡng mộ.Bên này Lương Thần vẫn còn ngơ ngẩn, tại sao Diệc Phong nói ra những lời đó luôn tự nhiên như vậy?Tay mân mê dây điện thoại, cô hỏi: “ Anh đang tiếp khách phải không? Em có làm phiền anh không?”“ Ờ cũng sắp xong rồi.”Ngập ngừng một lát cô mới nói: “ Có chuyện… em cần nói với anh!”“ Em nói đi! ”.“ Đợi anh về chúng mình chuyển đến chỗ anh ở.”Đầu bên kia ngạc nhiên: “ Tốt quá, anh đã nói mấy lần mà em không chịu, tại sao bỗng dưng lại thay đổi?”“ Chỗ này gần công ty,” cô do dự giây lát, lại tiếp, “ nhưng biệt thự của anh có nhiều phòng, sau này một phòng ngủ không đủ…”Mười một giờ đêm hôm đó, cửa phòng có tiếng động, Lương Thần dang mơ màng, làn hơi ấm ào tới, làn môi lành lạnh ép vào cổ cô.“ Anh tắm đi đã!”, cô đẩy ra.Diệc Phong cởi cà vạt, ngả đầu vào thành giường, mắt nhìn lên trần, lấp lánh niềm vui. Không thấy động tĩnh gì, Lương Thần mở mắt, giọng ngái ngủ: “ Anh còn làm gì vậy?”“ Anh rất vui.” Nghe giọng nói cô biết anh đang cười.Cô giận dỗi quay lưng lại: “ Đương nhiên rồi, người vất vả đâu phải là anh!”.Cô bị nhấc bổng, đặt lên người anh, vùi mặt vào lồng ngực đậm mùi mồ hôi quen thuộc, cô nói nhỏ: “ Lăng tiên sinh, chúc mừng anh có người nối dõi”.“ Chúc mừng em, Lăng phu nhân”, kèm theo đó là một nụ hôn nồng nhiệt.

Chương 26: Một ngày nắng nóng giữa hạ