Tác giả:

CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…

Chương 7: Tương ngộ (1)

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Kết thúc dòng hồi kí bi thương, thân ảnh diễm lệ như cơn gió lướt đi không tiếng động, gương mặt đau đớn vài phút trước như tan vào hư vô, trả lại cho từng đường nét tuyệt mĩ vẻ lãnh khốc vô tình.Song nếu chú ý kĩ, trong đôi mắt tím xanh tĩnh lặng, tầng tầng thống khổ đang giăng kín, che phủ nội tâm yếu mềm.Cánh đồng hoa vẫn an tĩnh đượm một vẻ đẹp mê hoặc lòng người. Trong phút chốc, như tuân theo sự sắp đặt vô hình của bàn tay định mệnh, sợi dây chuyền bị đứt rơi xuống tấm thảm nemophila xanh dịu dang, mặt kim cương trắng lấp lánh cô độc, phản chiếu từng tia sáng lấp lánh, xuyên thẳng qua trung tâm bông tuyết nằm giữa. Cô gái như hoang mang trốn chạy mà không để ý, lúc chiếc xe xa khuất, từng cánh hoa tử đằng mềm mại như reo lên khe khẽ, buông mình theo gió êm nhẹ...

Kết thúc dòng hồi kí bi thương, thân ảnh diễm lệ như cơn gió lướt đi không tiếng động, gương mặt đau đớn vài phút trước như tan vào hư vô, trả lại cho từng đường nét tuyệt mĩ vẻ lãnh khốc vô tình.

Song nếu chú ý kĩ, trong đôi mắt tím xanh tĩnh lặng, tầng tầng thống khổ đang giăng kín, che phủ nội tâm yếu mềm.

Cánh đồng hoa vẫn an tĩnh đượm một vẻ đẹp mê hoặc lòng người. Trong phút chốc, như tuân theo sự sắp đặt vô hình của bàn tay định mệnh, sợi dây chuyền bị đứt rơi xuống tấm thảm nemophila xanh dịu dang, mặt kim cương trắng lấp lánh cô độc, phản chiếu từng tia sáng lấp lánh, xuyên thẳng qua trung tâm bông tuyết nằm giữa. Cô gái như hoang mang trốn chạy mà không để ý, lúc chiếc xe xa khuất, từng cánh hoa tử đằng mềm mại như reo lên khe khẽ, buông mình theo gió êm nhẹ...

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Kết thúc dòng hồi kí bi thương, thân ảnh diễm lệ như cơn gió lướt đi không tiếng động, gương mặt đau đớn vài phút trước như tan vào hư vô, trả lại cho từng đường nét tuyệt mĩ vẻ lãnh khốc vô tình.Song nếu chú ý kĩ, trong đôi mắt tím xanh tĩnh lặng, tầng tầng thống khổ đang giăng kín, che phủ nội tâm yếu mềm.Cánh đồng hoa vẫn an tĩnh đượm một vẻ đẹp mê hoặc lòng người. Trong phút chốc, như tuân theo sự sắp đặt vô hình của bàn tay định mệnh, sợi dây chuyền bị đứt rơi xuống tấm thảm nemophila xanh dịu dang, mặt kim cương trắng lấp lánh cô độc, phản chiếu từng tia sáng lấp lánh, xuyên thẳng qua trung tâm bông tuyết nằm giữa. Cô gái như hoang mang trốn chạy mà không để ý, lúc chiếc xe xa khuất, từng cánh hoa tử đằng mềm mại như reo lên khe khẽ, buông mình theo gió êm nhẹ...

Chương 7: Tương ngộ (1)