Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 282: Thứ đồ vật quý giá nhất của nữ nhân, không có rồi (hai)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thật may bên cạnh Mộ Lăng Không phải có người chăm sóc, nàng cũng không ngại phụ cận cả đêm ở bên cạnh, dựa vào sự cho chở của nữ chủ tử đang hôn mê, tránh cho việc không cẩn thận liền bị quét đi.Tiểu Bắc rất nhanh trở lại phục mệnh, hắn mang đến một người duy nhất còn sống sót trong sáu huynh đệ Tiêu gia.Mười mấy canh giờ Tiêu Duy Bạch vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, lộn xộn bát nháo, tóc cũng lộn xộn, nhãn hồ ly thần thái phấn khởi cũng bị tháo xuống, ánh mắt mờ mịt, hỗn độn không sáng rỡ.Hắn gặp lại được Đế Tuấn, một tiếng phù ngã quỵ, lại không dám thân thiết gọi hắn là lão đại như quá khứ, rất cung kính dập đầu sáu cái, ''Điện hạ, ta không bảo vệ tốt được sáu huynh đệ, người giết ta đi.''''g**t ch*t ngươi rồi, là có thể khiến mấy người kia sống lại sao?'' Đế Tuấn lạnh lùng hỏi ngược lại, dùng chân đá vào một vò rượu vẫn chưa mở giấy ra, ý bảo hắn mở ra, ''Bồi lão đại ta một ly rượu, đưa các vị huynh đệ lên đường.''Tiêu Duy Bạch giống như đứa bé bất lực, cọ mắt bằng tay áo bẩn, dùng sức dụi dụi, mới bức tất cả chua xót về trong cơ thể, nhưng âm thanh nghẹn ngào kia, lại không thể khôi phục âm sắc thường ngày, ''Tiêu Duy Bạch rất xin lỗi các vị huynh đệ, ngày đó bảy huynh đệ đã kết bái, đã từng lập lời thề, không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, hôm nay sáu huynh đệ đã ra đi, làm đại ca không dám sống, uống ly rượu này, tạm biệt điện hạ, ta sẽ tự mình đi chuộc tội.''''Thứ hèn nhát.'' Đế Tuấn sẽ không khuyên người, sau khi mắng ra ba chữ, cũng không nhìn hắn, liền uống nửa vò rượu mạnh, mới nói :''Ngươi muốn chết như nào, liền chết nhanh chóng, ta quay đầu đi bắt kẻ thù đã hại chết các huynh đệ, cũng không ân hận thay ngươi.'' Mất bộ dáng say rượu, giống như sợ hắn chưa ngeh thấy, lại giải thích một câu, ''Ngươi tự sát, là thứ hèn nhát, nhưng không oán ai được.''
Thật may bên cạnh Mộ Lăng Không phải có người chăm sóc, nàng cũng không
ngại phụ cận cả đêm ở bên cạnh, dựa vào sự cho chở của nữ chủ tử đang
hôn mê, tránh cho việc không cẩn thận liền bị quét đi.
Tiểu Bắc rất nhanh trở lại phục mệnh, hắn mang đến một người duy nhất còn sống sót trong sáu huynh đệ Tiêu gia.
Mười mấy canh giờ Tiêu Duy Bạch vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, lộn
xộn bát nháo, tóc cũng lộn xộn, nhãn hồ ly thần thái phấn khởi cũng bị
tháo xuống, ánh mắt mờ mịt, hỗn độn không sáng rỡ.
Hắn gặp lại được Đế Tuấn, một tiếng phù ngã quỵ, lại không dám thân
thiết gọi hắn là lão đại như quá khứ, rất cung kính dập đầu sáu cái,
''Điện hạ, ta không bảo vệ tốt được sáu huynh đệ, người giết ta đi.''
''g**t ch*t ngươi rồi, là có thể khiến mấy người kia sống lại sao?'' Đế
Tuấn lạnh lùng hỏi ngược lại, dùng chân đá vào một vò rượu vẫn chưa mở
giấy ra, ý bảo hắn mở ra, ''Bồi lão đại ta một ly rượu, đưa các vị huynh đệ lên đường.''
Tiêu Duy Bạch giống như đứa bé bất lực, cọ mắt bằng tay áo bẩn, dùng
sức dụi dụi, mới bức tất cả chua xót về trong cơ thể, nhưng âm thanh
nghẹn ngào kia, lại không thể khôi phục âm sắc thường ngày, ''Tiêu Duy
Bạch rất xin lỗi các vị huynh đệ, ngày đó bảy huynh đệ đã kết bái, đã
từng lập lời thề, không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong
được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, hôm nay sáu huynh đệ đã ra đi, làm đại ca không dám sống, uống ly rượu này, tạm biệt điện hạ, ta sẽ tự mình đi chuộc tội.''
''Thứ hèn nhát.'' Đế Tuấn sẽ không khuyên người, sau khi mắng ra ba chữ, cũng không nhìn hắn, liền uống nửa vò rượu mạnh, mới nói :''Ngươi muốn
chết như nào, liền chết nhanh chóng, ta quay đầu đi bắt kẻ thù đã hại
chết các huynh đệ, cũng không ân hận thay ngươi.'' Mất bộ dáng say rượu, giống như sợ hắn chưa ngeh thấy, lại giải thích một câu, ''Ngươi tự
sát, là thứ hèn nhát, nhưng không oán ai được.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thật may bên cạnh Mộ Lăng Không phải có người chăm sóc, nàng cũng không ngại phụ cận cả đêm ở bên cạnh, dựa vào sự cho chở của nữ chủ tử đang hôn mê, tránh cho việc không cẩn thận liền bị quét đi.Tiểu Bắc rất nhanh trở lại phục mệnh, hắn mang đến một người duy nhất còn sống sót trong sáu huynh đệ Tiêu gia.Mười mấy canh giờ Tiêu Duy Bạch vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, lộn xộn bát nháo, tóc cũng lộn xộn, nhãn hồ ly thần thái phấn khởi cũng bị tháo xuống, ánh mắt mờ mịt, hỗn độn không sáng rỡ.Hắn gặp lại được Đế Tuấn, một tiếng phù ngã quỵ, lại không dám thân thiết gọi hắn là lão đại như quá khứ, rất cung kính dập đầu sáu cái, ''Điện hạ, ta không bảo vệ tốt được sáu huynh đệ, người giết ta đi.''''g**t ch*t ngươi rồi, là có thể khiến mấy người kia sống lại sao?'' Đế Tuấn lạnh lùng hỏi ngược lại, dùng chân đá vào một vò rượu vẫn chưa mở giấy ra, ý bảo hắn mở ra, ''Bồi lão đại ta một ly rượu, đưa các vị huynh đệ lên đường.''Tiêu Duy Bạch giống như đứa bé bất lực, cọ mắt bằng tay áo bẩn, dùng sức dụi dụi, mới bức tất cả chua xót về trong cơ thể, nhưng âm thanh nghẹn ngào kia, lại không thể khôi phục âm sắc thường ngày, ''Tiêu Duy Bạch rất xin lỗi các vị huynh đệ, ngày đó bảy huynh đệ đã kết bái, đã từng lập lời thề, không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, hôm nay sáu huynh đệ đã ra đi, làm đại ca không dám sống, uống ly rượu này, tạm biệt điện hạ, ta sẽ tự mình đi chuộc tội.''''Thứ hèn nhát.'' Đế Tuấn sẽ không khuyên người, sau khi mắng ra ba chữ, cũng không nhìn hắn, liền uống nửa vò rượu mạnh, mới nói :''Ngươi muốn chết như nào, liền chết nhanh chóng, ta quay đầu đi bắt kẻ thù đã hại chết các huynh đệ, cũng không ân hận thay ngươi.'' Mất bộ dáng say rượu, giống như sợ hắn chưa ngeh thấy, lại giải thích một câu, ''Ngươi tự sát, là thứ hèn nhát, nhưng không oán ai được.''