Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 375: Mỹ nhân lõa thể trắng như tuyết (5)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, đi cùng ta, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại thiếu niên xinh đẹp chưa lớn như ngươi, ta sẽ không độc chiếm ngươi, nhất định phải chia sẻ cho tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người may mắn đầu tiên được Tuyết Nữ ban ân đấy."Trên tàng cây, Mộ Lăng Không nghe đối thoại của hai người, tay nhỏ bé không nhịn được bóp mi tâm.Đánh thì đánh đi, cần gì phải nói qua nói lại.Nếu như lỗ tai nàng không có vấn đề, vừa rồi chính xác là nghe được Tuyết Cơ liều mạng muốn gương mặt của Đế Tuấn.Phu quân nhà mình trời sinh gương mặt trẻ con, nhưng thật sự là không thích gương mặt này, xưa nay người khác nhiều nhìn nhiếu thêm mấy lần đều muốn tức giận, cangg đưng nói tới có người gọi bậy là thiếu niên.Huyền Minh chính là ví dụ chân thật nhất.Hắn bây giờ còn ghi hận.Được rồi, hiện tại lại thêm một Tuyết Cơ. . ."Đến đây đi, để cho kẻ phàm nhân này xem một chút, may mắn Tuyết Nữ ban cho đến tột cùng là cái gì. . . Hi vọng, không làm cho người ta thất vọng." Nhuyễn kiếm lộ ra, thẳng đến mặt, trở thành đối thủ của Đế Tuấn, cũng không tự nhiên có ý niệm nhường nhịn.‘ Nam nhân tốt không đấu cùng nữ nhân ’ thích sử dụng ở chân núi.Tiến vào rừng Tuyết Phong, nơi này là thế giới cá lớn nuốt cá bé.Ai mạnh, người đó có quyền lợi nói chuyện.. . . . . . . . . . . .Giao thủ không hơn trăm chiêu, nụ cười mị hoặc trên mặt Tuyết Cơ tiêu hết.Hơi nước trên người nàng dần dần biến mất, hóa thành một tầng hàn băng, lại theo động tác kịch liệt, vỡ vụn thành mảnh.Đế Tuấn mạnh ngoài dự đoán, nàng không thể không xuất ra toàn lực để đối phó, nếu không, có thể sẽ bị bổ thành hai nửa dưới kiếm của hắn.Hoàn toàn khác với những đối thủ đã gặp trước kia, thiếu niên nhìn như không lớn tuổi lắm cũng không có ý thương hương tiếc ngọc, càng không có ý tứ bắt sống Tuyết Nữ hỏi thăm.

Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, đi cùng ta, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại thiếu niên xinh đẹp chưa lớn như ngươi, ta sẽ không độc chiếm ngươi, nhất định phải chia sẻ cho tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người may mắn đầu tiên được Tuyết Nữ ban ân đấy."

Trên tàng cây, Mộ Lăng Không nghe đối thoại của hai người, tay nhỏ bé không nhịn được bóp mi tâm.

Đánh thì đánh đi, cần gì phải nói qua nói lại.

Nếu như lỗ tai nàng không có vấn đề, vừa rồi chính xác là nghe được Tuyết Cơ liều mạng muốn gương mặt của Đế Tuấn.

Phu quân nhà mình trời sinh gương mặt trẻ con, nhưng thật sự là không thích gương mặt này, xưa nay người khác nhiều nhìn nhiếu thêm mấy lần đều muốn tức giận, cangg đưng nói tới có người gọi bậy là thiếu niên.

Huyền Minh chính là ví dụ chân thật nhất.

Hắn bây giờ còn ghi hận.

Được rồi, hiện tại lại thêm một Tuyết Cơ. . .

"Đến đây đi, để cho kẻ phàm nhân này xem một chút, may mắn Tuyết Nữ ban cho đến tột cùng là cái gì. . . Hi vọng, không làm cho người ta thất vọng." Nhuyễn kiếm lộ ra, thẳng đến mặt, trở thành đối thủ của Đế Tuấn, cũng không tự nhiên có ý niệm nhường nhịn.

‘ Nam nhân tốt không đấu cùng nữ nhân ’ thích sử dụng ở chân núi.

Tiến vào rừng Tuyết Phong, nơi này là thế giới cá lớn nuốt cá bé.

Ai mạnh, người đó có quyền lợi nói chuyện.

. . . . . . . . . . . .

Giao thủ không hơn trăm chiêu, nụ cười mị hoặc trên mặt Tuyết Cơ tiêu hết.

Hơi nước trên người nàng dần dần biến mất, hóa thành một tầng hàn băng, lại theo động tác kịch liệt, vỡ vụn thành mảnh.

Đế Tuấn mạnh ngoài dự đoán, nàng không thể không xuất ra toàn lực để đối phó, nếu không, có thể sẽ bị bổ thành hai nửa dưới kiếm của hắn.

Hoàn toàn khác với những đối thủ đã gặp trước kia, thiếu niên nhìn như không lớn tuổi lắm cũng không có ý thương hương tiếc ngọc, càng không có ý tứ bắt sống Tuyết Nữ hỏi thăm.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, đi cùng ta, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại thiếu niên xinh đẹp chưa lớn như ngươi, ta sẽ không độc chiếm ngươi, nhất định phải chia sẻ cho tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người may mắn đầu tiên được Tuyết Nữ ban ân đấy."Trên tàng cây, Mộ Lăng Không nghe đối thoại của hai người, tay nhỏ bé không nhịn được bóp mi tâm.Đánh thì đánh đi, cần gì phải nói qua nói lại.Nếu như lỗ tai nàng không có vấn đề, vừa rồi chính xác là nghe được Tuyết Cơ liều mạng muốn gương mặt của Đế Tuấn.Phu quân nhà mình trời sinh gương mặt trẻ con, nhưng thật sự là không thích gương mặt này, xưa nay người khác nhiều nhìn nhiếu thêm mấy lần đều muốn tức giận, cangg đưng nói tới có người gọi bậy là thiếu niên.Huyền Minh chính là ví dụ chân thật nhất.Hắn bây giờ còn ghi hận.Được rồi, hiện tại lại thêm một Tuyết Cơ. . ."Đến đây đi, để cho kẻ phàm nhân này xem một chút, may mắn Tuyết Nữ ban cho đến tột cùng là cái gì. . . Hi vọng, không làm cho người ta thất vọng." Nhuyễn kiếm lộ ra, thẳng đến mặt, trở thành đối thủ của Đế Tuấn, cũng không tự nhiên có ý niệm nhường nhịn.‘ Nam nhân tốt không đấu cùng nữ nhân ’ thích sử dụng ở chân núi.Tiến vào rừng Tuyết Phong, nơi này là thế giới cá lớn nuốt cá bé.Ai mạnh, người đó có quyền lợi nói chuyện.. . . . . . . . . . . .Giao thủ không hơn trăm chiêu, nụ cười mị hoặc trên mặt Tuyết Cơ tiêu hết.Hơi nước trên người nàng dần dần biến mất, hóa thành một tầng hàn băng, lại theo động tác kịch liệt, vỡ vụn thành mảnh.Đế Tuấn mạnh ngoài dự đoán, nàng không thể không xuất ra toàn lực để đối phó, nếu không, có thể sẽ bị bổ thành hai nửa dưới kiếm của hắn.Hoàn toàn khác với những đối thủ đã gặp trước kia, thiếu niên nhìn như không lớn tuổi lắm cũng không có ý thương hương tiếc ngọc, càng không có ý tứ bắt sống Tuyết Nữ hỏi thăm.

Quyển 4 - Chương 375: Mỹ nhân lõa thể trắng như tuyết (5)