Những vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu…
Chương 24: Chúng ta
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “Thực ra lòng tham của con người là vô đáy. Thế nên đừng cố sức quá!” Hình Thiên nằm bên cạnh liếc nhìn cô một chút rồi buông tiếng thở dài. “Xem em làm việc đến ngây ngốc cả người ra rồi này!”“Thiên kỳ đang ở chỗ của Hoãn Nhân.” Diệp Băng quay người, có chút lảng tránh. Vài phút sau mới buông ra một câu dịu dàng. ‘Tôi thấy hơi lo”Cô không biết cô lo cho ai, lo cho cái gì mà cũng không biết hiện tại là cô đang lo lắng hay mệt mỏi.“Nghỉ ngơi đi! Tôi sẽ đến đó!”“Đừng đi” Diệp Băng nắm lấy tay áo Hình Thiên, giữ chặt. “Đến đó… nguy hiểm lắm!Hơn nữa là việc của Thiên Kỳ, chúng ta không nên can thiệp vào.”Chữ “chúng ta” khiến Hình Thiên vô cùng vui vẻ.“Này, tôi cần….”
“Thực ra lòng tham của con người là vô đáy. Thế nên đừng cố sức quá!” Hình Thiên nằm bên cạnh liếc nhìn cô một chút rồi buông tiếng thở dài. “Xem em làm việc đến ngây ngốc cả người ra rồi này!”
“Thiên kỳ đang ở chỗ của Hoãn Nhân.” Diệp Băng quay người, có chút lảng tránh. Vài phút sau mới buông ra một câu dịu dàng. ‘Tôi thấy hơi lo”
Cô không biết cô lo cho ai, lo cho cái gì mà cũng không biết hiện tại là cô đang lo lắng hay mệt mỏi.
“Nghỉ ngơi đi! Tôi sẽ đến đó!”
“Đừng đi” Diệp Băng nắm lấy tay áo Hình Thiên, giữ chặt. “Đến đó… nguy hiểm lắm!Hơn nữa là việc của Thiên Kỳ, chúng ta không nên can thiệp vào.”
Chữ “chúng ta” khiến Hình Thiên vô cùng vui vẻ.
“Này, tôi cần….”
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “Thực ra lòng tham của con người là vô đáy. Thế nên đừng cố sức quá!” Hình Thiên nằm bên cạnh liếc nhìn cô một chút rồi buông tiếng thở dài. “Xem em làm việc đến ngây ngốc cả người ra rồi này!”“Thiên kỳ đang ở chỗ của Hoãn Nhân.” Diệp Băng quay người, có chút lảng tránh. Vài phút sau mới buông ra một câu dịu dàng. ‘Tôi thấy hơi lo”Cô không biết cô lo cho ai, lo cho cái gì mà cũng không biết hiện tại là cô đang lo lắng hay mệt mỏi.“Nghỉ ngơi đi! Tôi sẽ đến đó!”“Đừng đi” Diệp Băng nắm lấy tay áo Hình Thiên, giữ chặt. “Đến đó… nguy hiểm lắm!Hơn nữa là việc của Thiên Kỳ, chúng ta không nên can thiệp vào.”Chữ “chúng ta” khiến Hình Thiên vô cùng vui vẻ.“Này, tôi cần….”