Những vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu…
Chương 25: Khu phố tình nhân - mua quà cho người yêu của tôi
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… Hai người lén lút đi lại trong khu phố tình nhân, kể ra chuyện này cũng thật là kì tích.Đây là khu phố tình nhân, tất nhiên chỉ có thể dành cho những đôi tình nhân.Tại sao cô lại ở đây à?Rất đơn giản, là bởi vì cô thích.Tại sao cô lại vào được đây à?Cái này còn đơn giản hơn. Hơ hơ, cô thần thông quảng đại như vậy có nơi nào mà không vào được.Nói đi nói lại, xuất sắc đúng là một cái tội mà!“Này này, tỉnh lại cái coi!” Trần Man Lanh bên cạnh vỗ vỗ vào khuôn mặt “xinh đẹp” của Diệp Băng, mặt mũi đỏ bừng bừng. “Đi mau xem nào!?”“Cái gì thế?”“Còn hỏi? Bao giờ họ mới đến! Cậu định bắt tớ ở đây đợi bị ném trứng thối vào mặt à?”“Ê, cậu lo cái gì? Họ đến rồi kia kìa!” Diệp Băng vừa lấy tay che cái tai đáng thương, núp vào một góc tránh “súng liên thah” của Trần Man Lanh vừa đưa tay chỉ chỉ. “Đó! Thấy chưa?”“Chưa thấy! chỉ cho rõ vào!”“Đúng là dữ như hổ nào! Thả nào đến bây giờ vẫn chưa có bạn trai!”“Im cái mồm của bà lại!”Diệp Băng mếu máo chui vào một góc, tủi thân “khóc”“Hai bà bạn của tôi, lại cãi nhau hả?”
Hai người lén lút đi lại trong khu phố tình nhân, kể ra chuyện này cũng thật là kì tích.
Đây là khu phố tình nhân, tất nhiên chỉ có thể dành cho những đôi tình nhân.
Tại sao cô lại ở đây à?
Rất đơn giản, là bởi vì cô thích.
Tại sao cô lại vào được đây à?
Cái này còn đơn giản hơn. Hơ hơ, cô thần thông quảng đại như vậy có nơi nào mà không vào được.
Nói đi nói lại, xuất sắc đúng là một cái tội mà!
“Này này, tỉnh lại cái coi!” Trần Man Lanh bên cạnh vỗ vỗ vào khuôn mặt “xinh đẹp” của Diệp Băng, mặt mũi đỏ bừng bừng. “Đi mau xem nào!?”
“Cái gì thế?”
“Còn hỏi? Bao giờ họ mới đến! Cậu định bắt tớ ở đây đợi bị ném trứng thối vào mặt à?”
“Ê, cậu lo cái gì? Họ đến rồi kia kìa!” Diệp Băng vừa lấy tay che cái tai đáng thương, núp vào một góc tránh “súng liên thah” của Trần Man Lanh vừa đưa tay chỉ chỉ. “Đó! Thấy chưa?”
“Chưa thấy! chỉ cho rõ vào!”
“Đúng là dữ như hổ nào! Thả nào đến bây giờ vẫn chưa có bạn trai!”
“Im cái mồm của bà lại!”
Diệp Băng mếu máo chui vào một góc, tủi thân “khóc”
“Hai bà bạn của tôi, lại cãi nhau hả?”
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… Hai người lén lút đi lại trong khu phố tình nhân, kể ra chuyện này cũng thật là kì tích.Đây là khu phố tình nhân, tất nhiên chỉ có thể dành cho những đôi tình nhân.Tại sao cô lại ở đây à?Rất đơn giản, là bởi vì cô thích.Tại sao cô lại vào được đây à?Cái này còn đơn giản hơn. Hơ hơ, cô thần thông quảng đại như vậy có nơi nào mà không vào được.Nói đi nói lại, xuất sắc đúng là một cái tội mà!“Này này, tỉnh lại cái coi!” Trần Man Lanh bên cạnh vỗ vỗ vào khuôn mặt “xinh đẹp” của Diệp Băng, mặt mũi đỏ bừng bừng. “Đi mau xem nào!?”“Cái gì thế?”“Còn hỏi? Bao giờ họ mới đến! Cậu định bắt tớ ở đây đợi bị ném trứng thối vào mặt à?”“Ê, cậu lo cái gì? Họ đến rồi kia kìa!” Diệp Băng vừa lấy tay che cái tai đáng thương, núp vào một góc tránh “súng liên thah” của Trần Man Lanh vừa đưa tay chỉ chỉ. “Đó! Thấy chưa?”“Chưa thấy! chỉ cho rõ vào!”“Đúng là dữ như hổ nào! Thả nào đến bây giờ vẫn chưa có bạn trai!”“Im cái mồm của bà lại!”Diệp Băng mếu máo chui vào một góc, tủi thân “khóc”“Hai bà bạn của tôi, lại cãi nhau hả?”