Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 125: C125: Anh ta giải thích với mọi người

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tất cả các bạn nhỏ lập tức dừng bước, Tiểu Kha gần như không kịp phản ứng nên đụng phải người trước mặt.Mọi người dưới khán đài bị thân hình đáng yêu này chọc cho cười khanh khách không ngừng.Hình ảnh trên màn hình quay lại chỗ Lục Thanh Lam.Anh ta giải thích với mọi người."Những bạn nhỏ này là những bạn nhỏ may mắn được chúng tôi lựa chọn, mỗi bạn nhỏ được thưởng 100 ngàn, còn có những món quà tinh tế…"Khán giả dưới khán đài thốt lên kinh ngạc.Ông chủ đứng sau màn này thật hào phóng, tất cả cộng lại là một trăm triệu đấy!Có người bày ra vẻ mặt hâm mộ, đáng tiếc bạn nhỏ trên sân khấu không phải mình.“Vì sao tôi không sinh muộn lại mười năm chứ, đây chính là 100 ngàn đó!”“Sinh muộn hai mươi năm cũng không tới lượt cậu, cậu có thể bảo đảm mình sinh ngày chín tháng mười không? Cười chết đi được.”“Ông đây sẽ để mẹ mình sinh mổ trước không được sao?”“Ồ có hiếu quá, mọi người, đây là đứa con có hiếu đó!”…Trong biển người bàn luận sôi nổi.Lục Thanh Lam nhìn sân khấu, anh ta cầm lấy microphone và nhanh chóng nói.“Đông Nam Tây Bắc!”Trong thoáng chốc, hơn một nghìn bạn nhỏ tản ra bốn phía và nhanh chóng chạy về phía sau sân khấu.Đội hình ngay ngắn trật tự, mỗi đứa nhỏ đều chạy rất nhanh, giống như là đã được huấn luyện qua.???Thừa dịp Tiểu Kha đang ngây người, cậu là người duy nhất còn lại trong số hàng nghìn đứa trẻ trên sân khấu.AdvKhán giả dưới khán đài cũng ngơ ngác nhìn lên sân khấu.Lại muốn làm gì nữa?Sau khi định thần lại, cảm nhận được ánh mắt chăm chú của hàng vạn người, cậu nhấc áo choàng rón rén chạy về phía sau sân khấu.Tư thế chạy của Tiểu Kha giống như ngỗng, chỉ trách chiếc áo choàng quá dài.Khi cậu chạy đến cửa sau sân khấu.Két một tiếng, cửa đóng rồi!Tiểu Kha uất ức nhìn cánh cửa đóng lại.Cậu vừa định vận dụng linh lực của mình để bay vào, nhưng lại sợ bị lộ trước mặt nhiều người như vậy.Làm sao bây giờ? Các chị đâu rồi?Trên khán đài, mọi người đều thích thú nhìn cậu bé, có người còn che miệng cười khúc khích.Lục Thanh Lam cầm micro nói.“Sao vậy, bé cưng, lạc đàn rồi hả?”Tiểu Kha xoay người lại gật đầu.Cậu bé nhìn xung quanh để cố gắng tìm bóng dáng của chị gái trong đám người.AdvTách!Một số ánh đèn sân khấu đều chiếu vào bóng dáng nhỏ bé trên sân khấu, đồng thời diện mạo của cậu cũng được chiếu lên màn hình lớn.“Oa…”

Tất cả các bạn nhỏ lập tức dừng bước, Tiểu Kha gần như không kịp phản ứng nên đụng phải người trước mặt.

Mọi người dưới khán đài bị thân hình đáng yêu này chọc cho cười khanh khách không ngừng.

Hình ảnh trên màn hình quay lại chỗ Lục Thanh Lam.

Anh ta giải thích với mọi người.

"Những bạn nhỏ này là những bạn nhỏ may mắn được chúng tôi lựa chọn, mỗi bạn nhỏ được thưởng 100 ngàn, còn có những món quà tinh tế…"

Khán giả dưới khán đài thốt lên kinh ngạc.

Ông chủ đứng sau màn này thật hào phóng, tất cả cộng lại là một trăm triệu đấy!

Có người bày ra vẻ mặt hâm mộ, đáng tiếc bạn nhỏ trên sân khấu không phải mình.

“Vì sao tôi không sinh muộn lại mười năm chứ, đây chính là 100 ngàn đó!”

“Sinh muộn hai mươi năm cũng không tới lượt cậu, cậu có thể bảo đảm mình sinh ngày chín tháng mười không? Cười chết đi được.”

“Ông đây sẽ để mẹ mình sinh mổ trước không được sao?”

“Ồ có hiếu quá, mọi người, đây là đứa con có hiếu đó!”

Trong biển người bàn luận sôi nổi.

Lục Thanh Lam nhìn sân khấu, anh ta cầm lấy microphone và nhanh chóng nói.

“Đông Nam Tây Bắc!”

Trong thoáng chốc, hơn một nghìn bạn nhỏ tản ra bốn phía và nhanh chóng chạy về phía sau sân khấu.

Đội hình ngay ngắn trật tự, mỗi đứa nhỏ đều chạy rất nhanh, giống như là đã được huấn luyện qua.

???

Thừa dịp Tiểu Kha đang ngây người, cậu là người duy nhất còn lại trong số hàng nghìn đứa trẻ trên sân khấu.

Adv

Khán giả dưới khán đài cũng ngơ ngác nhìn lên sân khấu.

Lại muốn làm gì nữa?

Sau khi định thần lại, cảm nhận được ánh mắt chăm chú của hàng vạn người, cậu nhấc áo choàng rón rén chạy về phía sau sân khấu.

Tư thế chạy của Tiểu Kha giống như ngỗng, chỉ trách chiếc áo choàng quá dài.

Khi cậu chạy đến cửa sau sân khấu.

Két một tiếng, cửa đóng rồi!

Tiểu Kha uất ức nhìn cánh cửa đóng lại.

Cậu vừa định vận dụng linh lực của mình để bay vào, nhưng lại sợ bị lộ trước mặt nhiều người như vậy.

Làm sao bây giờ? Các chị đâu rồi?

Trên khán đài, mọi người đều thích thú nhìn cậu bé, có người còn che miệng cười khúc khích.

Lục Thanh Lam cầm micro nói.

“Sao vậy, bé cưng, lạc đàn rồi hả?”

Tiểu Kha xoay người lại gật đầu.

Cậu bé nhìn xung quanh để cố gắng tìm bóng dáng của chị gái trong đám người.

Adv

Tách!

Một số ánh đèn sân khấu đều chiếu vào bóng dáng nhỏ bé trên sân khấu, đồng thời diện mạo của cậu cũng được chiếu lên màn hình lớn.

“Oa…”

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Tất cả các bạn nhỏ lập tức dừng bước, Tiểu Kha gần như không kịp phản ứng nên đụng phải người trước mặt.Mọi người dưới khán đài bị thân hình đáng yêu này chọc cho cười khanh khách không ngừng.Hình ảnh trên màn hình quay lại chỗ Lục Thanh Lam.Anh ta giải thích với mọi người."Những bạn nhỏ này là những bạn nhỏ may mắn được chúng tôi lựa chọn, mỗi bạn nhỏ được thưởng 100 ngàn, còn có những món quà tinh tế…"Khán giả dưới khán đài thốt lên kinh ngạc.Ông chủ đứng sau màn này thật hào phóng, tất cả cộng lại là một trăm triệu đấy!Có người bày ra vẻ mặt hâm mộ, đáng tiếc bạn nhỏ trên sân khấu không phải mình.“Vì sao tôi không sinh muộn lại mười năm chứ, đây chính là 100 ngàn đó!”“Sinh muộn hai mươi năm cũng không tới lượt cậu, cậu có thể bảo đảm mình sinh ngày chín tháng mười không? Cười chết đi được.”“Ông đây sẽ để mẹ mình sinh mổ trước không được sao?”“Ồ có hiếu quá, mọi người, đây là đứa con có hiếu đó!”…Trong biển người bàn luận sôi nổi.Lục Thanh Lam nhìn sân khấu, anh ta cầm lấy microphone và nhanh chóng nói.“Đông Nam Tây Bắc!”Trong thoáng chốc, hơn một nghìn bạn nhỏ tản ra bốn phía và nhanh chóng chạy về phía sau sân khấu.Đội hình ngay ngắn trật tự, mỗi đứa nhỏ đều chạy rất nhanh, giống như là đã được huấn luyện qua.???Thừa dịp Tiểu Kha đang ngây người, cậu là người duy nhất còn lại trong số hàng nghìn đứa trẻ trên sân khấu.AdvKhán giả dưới khán đài cũng ngơ ngác nhìn lên sân khấu.Lại muốn làm gì nữa?Sau khi định thần lại, cảm nhận được ánh mắt chăm chú của hàng vạn người, cậu nhấc áo choàng rón rén chạy về phía sau sân khấu.Tư thế chạy của Tiểu Kha giống như ngỗng, chỉ trách chiếc áo choàng quá dài.Khi cậu chạy đến cửa sau sân khấu.Két một tiếng, cửa đóng rồi!Tiểu Kha uất ức nhìn cánh cửa đóng lại.Cậu vừa định vận dụng linh lực của mình để bay vào, nhưng lại sợ bị lộ trước mặt nhiều người như vậy.Làm sao bây giờ? Các chị đâu rồi?Trên khán đài, mọi người đều thích thú nhìn cậu bé, có người còn che miệng cười khúc khích.Lục Thanh Lam cầm micro nói.“Sao vậy, bé cưng, lạc đàn rồi hả?”Tiểu Kha xoay người lại gật đầu.Cậu bé nhìn xung quanh để cố gắng tìm bóng dáng của chị gái trong đám người.AdvTách!Một số ánh đèn sân khấu đều chiếu vào bóng dáng nhỏ bé trên sân khấu, đồng thời diện mạo của cậu cũng được chiếu lên màn hình lớn.“Oa…”

Chương 125: C125: Anh ta giải thích với mọi người