Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 126: C126: Tóc cậu bé búi thành một cục
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Nhìn thấy cậu bé trên màn hình lớn, tất cả mọi người đều kinh ngạc.Cậu bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài buông thõng, khoác một chiếc áo choàng trắng xanh, dưới chân là đôi bốt đen được trang trí bằng chỉ vàng.Tóc cậu bé búi thành một cục và dùng một cây trâm ngọc màu đỏ như máu cố định.Nhìn kỹ chiếc áo choàng của cậu bé, với một chiếc thắt lưng màu đen được buộc quanh eo, được tô điểm bằng các chấm sao được làm bằng vàng ròng.Khuôn mặt của cậu bé được phóng đại trên màn hình lớn.Một đôi mắt to màu lam biếc, trong đó giống như có rất nhiều những ngôi sao đang lưu chuyển, làn da trắng nõn mềm mại, dường như vô cùng mịn màng.Cái miệng nhỏ như quả anh đào treo dưới sống mũi cao, đôi tai hai bên như cục bông gòn.Phối hợp với các loại đồ trang sức cùng với khí chất thông minh, cậu giống như là tiên đồng đến từ chín tầng trời.Tim đập thình thịch…Quảng trường hơn trăm ngàn người tạm thời rơi vào yên tĩnh, mọi người chỉ có thể nghe được tiếng trái tim mình đang đập.Lông mày Tiểu Kha cong cong, không biết vì sao nhiều người lại nhìn mình chằm chằm như vậy.Dưới sân khấu, khi một người kêu lên, cả quảng trường cũng trở nên phấn khích, tiếng nói chuyện ồn ào vô cùng.“Oa! Tiểu tiên đồng, đây là tiên đồng nhà ai vậy!”“Tôi cũng muốn có một đứa bé như vậy, trái tim chị đây bị đánh trúng rồi.”"Chồng à, hay là lát nữa chúng ta nghĩ cách bắt cóc đứa bé đi, em muốn nuôi~"“Cậu ấy có phải là bạn nhỏ đã làm ảo thuật lần trước không, hình như tôi đã thấy mấy lần trên hot search rồi.”“Không được, tôi tuyên bố sau này cậu bé sẽ là con trai của tôi, tôi sẽ là fan mẹ của cậu bé!”“Vậy tôi chính là fan cha của cậu bé! À này, sao lại có chút là lạ nhỉ.”…Trên sân khấu, Lục Thanh Lam ra hiệu cho mọi người im lặng, đồng thời bảo nhân viên lấy ra một bộ tai nghe đeo lên tai Tiểu Kha.Sau đó, Lục Thanh Lam nhẹ giọng nói.“Em nhỏ, em là ai vậy?”Tiểu Kha nhấc bàn tay nhỏ bé của mình lên, nói với mọi người.“Em tên là Vương Tiểu Kha, à… Hôm nay vừa mới tròn sáu tuổi.”Lục Thanh Lam nhìn về phía khán đài mỉm cười nói.“Vương Tiểu Kha, mọi người xem nói cậu bé có đáng yêu không?”Biển người dưới khán đài nhanh chóng hét lên dễ thương, âm thanh còn vang dội hơn trước.Không thể không nói, khả năng kiểm soát sân khấu của Lục Thanh Lam rất tốt nên lần này Vương Tâm Như mới yên tâm để cho anh ta ra sân khấu trước.Lục Thanh Lam quay đầu nhìn Tiểu Kha cười nói."Xem ra tất cả mọi người đều rất thích Tiểu Kha, hôm nay em tròn sáu tuổi sao?"Tiểu Kha gật đầu, trong đầu đang suy nghĩ làm sao để thoát thân đi tìm gia đình.Lục Thanh Lam thấy thời gian sắp hết nên đi tới chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé mập mạp của Tiểu Kha.“Vậy em ở lại sân khấu với anh trai trước, anh để mọi người chúc em sinh nhật vui vẻ được không?”Tiểu Kha ngẩng đầu nhìn Lục Thanh Lam và gật đầu đồng ý.Dù sao cậu cũng không thể trực tiếp bay xuống, dứt khoát đứng ở sân khấu làm linh vật đi.Lục Thanh Lam ra vẻ thần bí nói với mọi người."Thật ra hôm nay tôi không phải là người duy nhất đến chúc mừng, mọi người đoán xem còn có ai nữa?"Biển người lại sôi trào lên, chẳng lẽ những hotsearch kia là thật? Còn có ngôi sao nổi tiếng khác đến nữa sao?Giai điệu sống động vang lên, cửa sau sân khấu lại mở ra.Một cô gái khá mảnh khảnh bước lên sân khấu khi làn khói bốc lên.“Chào mọi người, tôi là Hoàng Dĩnh Nhi!”Giọng nói ngọt ngào vang lên khiến đám đông lần nữa phải thốt lên.“Với 27 triệu người hâm mộ trên weibo, Hoàng Dĩnh Nhi là một trong tứ tiểu hoa đán!”“Dĩnh Nhi tới thật rồi, mau mau mau, giơ bảng đèn lên!”
Nhìn thấy cậu bé trên màn hình lớn, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Cậu bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài buông thõng, khoác một chiếc áo choàng trắng xanh, dưới chân là đôi bốt đen được trang trí bằng chỉ vàng.
Tóc cậu bé búi thành một cục và dùng một cây trâm ngọc màu đỏ như máu cố định.
Nhìn kỹ chiếc áo choàng của cậu bé, với một chiếc thắt lưng màu đen được buộc quanh eo, được tô điểm bằng các chấm sao được làm bằng vàng ròng.
Khuôn mặt của cậu bé được phóng đại trên màn hình lớn.
Một đôi mắt to màu lam biếc, trong đó giống như có rất nhiều những ngôi sao đang lưu chuyển, làn da trắng nõn mềm mại, dường như vô cùng mịn màng.
Cái miệng nhỏ như quả anh đào treo dưới sống mũi cao, đôi tai hai bên như cục bông gòn.
Phối hợp với các loại đồ trang sức cùng với khí chất thông minh, cậu giống như là tiên đồng đến từ chín tầng trời.
Tim đập thình thịch…
Quảng trường hơn trăm ngàn người tạm thời rơi vào yên tĩnh, mọi người chỉ có thể nghe được tiếng trái tim mình đang đập.
Lông mày Tiểu Kha cong cong, không biết vì sao nhiều người lại nhìn mình chằm chằm như vậy.
Dưới sân khấu, khi một người kêu lên, cả quảng trường cũng trở nên phấn khích, tiếng nói chuyện ồn ào vô cùng.
“Oa! Tiểu tiên đồng, đây là tiên đồng nhà ai vậy!”
“Tôi cũng muốn có một đứa bé như vậy, trái tim chị đây bị đánh trúng rồi.”
"Chồng à, hay là lát nữa chúng ta nghĩ cách bắt cóc đứa bé đi, em muốn nuôi~"
“Cậu ấy có phải là bạn nhỏ đã làm ảo thuật lần trước không, hình như tôi đã thấy mấy lần trên hot search rồi.”
“Không được, tôi tuyên bố sau này cậu bé sẽ là con trai của tôi, tôi sẽ là fan mẹ của cậu bé!”
“Vậy tôi chính là fan cha của cậu bé! À này, sao lại có chút là lạ nhỉ.”
…
Trên sân khấu, Lục Thanh Lam ra hiệu cho mọi người im lặng, đồng thời bảo nhân viên lấy ra một bộ tai nghe đeo lên tai Tiểu Kha.
Sau đó, Lục Thanh Lam nhẹ giọng nói.
“Em nhỏ, em là ai vậy?”
Tiểu Kha nhấc bàn tay nhỏ bé của mình lên, nói với mọi người.
“Em tên là Vương Tiểu Kha, à… Hôm nay vừa mới tròn sáu tuổi.”
Lục Thanh Lam nhìn về phía khán đài mỉm cười nói.
“Vương Tiểu Kha, mọi người xem nói cậu bé có đáng yêu không?”
Biển người dưới khán đài nhanh chóng hét lên dễ thương, âm thanh còn vang dội hơn trước.
Không thể không nói, khả năng kiểm soát sân khấu của Lục Thanh Lam rất tốt nên lần này Vương Tâm Như mới yên tâm để cho anh ta ra sân khấu trước.
Lục Thanh Lam quay đầu nhìn Tiểu Kha cười nói.
"Xem ra tất cả mọi người đều rất thích Tiểu Kha, hôm nay em tròn sáu tuổi sao?"
Tiểu Kha gật đầu, trong đầu đang suy nghĩ làm sao để thoát thân đi tìm gia đình.
Lục Thanh Lam thấy thời gian sắp hết nên đi tới chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé mập mạp của Tiểu Kha.
“Vậy em ở lại sân khấu với anh trai trước, anh để mọi người chúc em sinh nhật vui vẻ được không?”
Tiểu Kha ngẩng đầu nhìn Lục Thanh Lam và gật đầu đồng ý.
Dù sao cậu cũng không thể trực tiếp bay xuống, dứt khoát đứng ở sân khấu làm linh vật đi.
Lục Thanh Lam ra vẻ thần bí nói với mọi người.
"Thật ra hôm nay tôi không phải là người duy nhất đến chúc mừng, mọi người đoán xem còn có ai nữa?"
Biển người lại sôi trào lên, chẳng lẽ những hotsearch kia là thật? Còn có ngôi sao nổi tiếng khác đến nữa sao?
Giai điệu sống động vang lên, cửa sau sân khấu lại mở ra.
Một cô gái khá mảnh khảnh bước lên sân khấu khi làn khói bốc lên.
“Chào mọi người, tôi là Hoàng Dĩnh Nhi!”
Giọng nói ngọt ngào vang lên khiến đám đông lần nữa phải thốt lên.
“Với 27 triệu người hâm mộ trên weibo, Hoàng Dĩnh Nhi là một trong tứ tiểu hoa đán!”
“Dĩnh Nhi tới thật rồi, mau mau mau, giơ bảng đèn lên!”
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Nhìn thấy cậu bé trên màn hình lớn, tất cả mọi người đều kinh ngạc.Cậu bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài buông thõng, khoác một chiếc áo choàng trắng xanh, dưới chân là đôi bốt đen được trang trí bằng chỉ vàng.Tóc cậu bé búi thành một cục và dùng một cây trâm ngọc màu đỏ như máu cố định.Nhìn kỹ chiếc áo choàng của cậu bé, với một chiếc thắt lưng màu đen được buộc quanh eo, được tô điểm bằng các chấm sao được làm bằng vàng ròng.Khuôn mặt của cậu bé được phóng đại trên màn hình lớn.Một đôi mắt to màu lam biếc, trong đó giống như có rất nhiều những ngôi sao đang lưu chuyển, làn da trắng nõn mềm mại, dường như vô cùng mịn màng.Cái miệng nhỏ như quả anh đào treo dưới sống mũi cao, đôi tai hai bên như cục bông gòn.Phối hợp với các loại đồ trang sức cùng với khí chất thông minh, cậu giống như là tiên đồng đến từ chín tầng trời.Tim đập thình thịch…Quảng trường hơn trăm ngàn người tạm thời rơi vào yên tĩnh, mọi người chỉ có thể nghe được tiếng trái tim mình đang đập.Lông mày Tiểu Kha cong cong, không biết vì sao nhiều người lại nhìn mình chằm chằm như vậy.Dưới sân khấu, khi một người kêu lên, cả quảng trường cũng trở nên phấn khích, tiếng nói chuyện ồn ào vô cùng.“Oa! Tiểu tiên đồng, đây là tiên đồng nhà ai vậy!”“Tôi cũng muốn có một đứa bé như vậy, trái tim chị đây bị đánh trúng rồi.”"Chồng à, hay là lát nữa chúng ta nghĩ cách bắt cóc đứa bé đi, em muốn nuôi~"“Cậu ấy có phải là bạn nhỏ đã làm ảo thuật lần trước không, hình như tôi đã thấy mấy lần trên hot search rồi.”“Không được, tôi tuyên bố sau này cậu bé sẽ là con trai của tôi, tôi sẽ là fan mẹ của cậu bé!”“Vậy tôi chính là fan cha của cậu bé! À này, sao lại có chút là lạ nhỉ.”…Trên sân khấu, Lục Thanh Lam ra hiệu cho mọi người im lặng, đồng thời bảo nhân viên lấy ra một bộ tai nghe đeo lên tai Tiểu Kha.Sau đó, Lục Thanh Lam nhẹ giọng nói.“Em nhỏ, em là ai vậy?”Tiểu Kha nhấc bàn tay nhỏ bé của mình lên, nói với mọi người.“Em tên là Vương Tiểu Kha, à… Hôm nay vừa mới tròn sáu tuổi.”Lục Thanh Lam nhìn về phía khán đài mỉm cười nói.“Vương Tiểu Kha, mọi người xem nói cậu bé có đáng yêu không?”Biển người dưới khán đài nhanh chóng hét lên dễ thương, âm thanh còn vang dội hơn trước.Không thể không nói, khả năng kiểm soát sân khấu của Lục Thanh Lam rất tốt nên lần này Vương Tâm Như mới yên tâm để cho anh ta ra sân khấu trước.Lục Thanh Lam quay đầu nhìn Tiểu Kha cười nói."Xem ra tất cả mọi người đều rất thích Tiểu Kha, hôm nay em tròn sáu tuổi sao?"Tiểu Kha gật đầu, trong đầu đang suy nghĩ làm sao để thoát thân đi tìm gia đình.Lục Thanh Lam thấy thời gian sắp hết nên đi tới chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé mập mạp của Tiểu Kha.“Vậy em ở lại sân khấu với anh trai trước, anh để mọi người chúc em sinh nhật vui vẻ được không?”Tiểu Kha ngẩng đầu nhìn Lục Thanh Lam và gật đầu đồng ý.Dù sao cậu cũng không thể trực tiếp bay xuống, dứt khoát đứng ở sân khấu làm linh vật đi.Lục Thanh Lam ra vẻ thần bí nói với mọi người."Thật ra hôm nay tôi không phải là người duy nhất đến chúc mừng, mọi người đoán xem còn có ai nữa?"Biển người lại sôi trào lên, chẳng lẽ những hotsearch kia là thật? Còn có ngôi sao nổi tiếng khác đến nữa sao?Giai điệu sống động vang lên, cửa sau sân khấu lại mở ra.Một cô gái khá mảnh khảnh bước lên sân khấu khi làn khói bốc lên.“Chào mọi người, tôi là Hoàng Dĩnh Nhi!”Giọng nói ngọt ngào vang lên khiến đám đông lần nữa phải thốt lên.“Với 27 triệu người hâm mộ trên weibo, Hoàng Dĩnh Nhi là một trong tứ tiểu hoa đán!”“Dĩnh Nhi tới thật rồi, mau mau mau, giơ bảng đèn lên!”