Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 145: C145: Đập trúng đầu

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Bên ngoài vạch ba điểm, Tiểu Kha nhẹ nhàng nhảy lên, quả bóng rổ rơi vào rổ một cách chính xác.…Thái Quảng Khôn nhìn cậu bé trong ảnh, trầm ngâm, cảm thấy mình đã từng nhìn thấy ở đâu đó.Đúng lúc anh ta đang suy nghĩ, một quả bóng rổ nảy lên và bay về phía anh ta.Binh!Đập trúng đầu.Thái Quảng Khôn bị bóng rổ đập trúng mà sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía sân bóng rổ.Cái nhìn này suýt chút nữa khiến anh ta kinh ngạc đến mức rớt cằm.Chỉ thấy một cậu bé non nớt đang đứng ở giữa sân, nhặt một quả bóng rổ và nhắm vào rổ.Anh ta vội vàng đứng dậy định cản nhưng cậu bé đã ném bóng đi mất.Dưới cái nhìn của mọi người, quả bóng rổ xoay tròn và vẽ một đường parabol giữa không trung.Đường vòng cung này rất đẹp, mọi người đều nhìn đến ngây người.Ghi bàn, vào lưới!Thái Quảng Khôn trợn tròn mắt, đây là sức mạnh gì, vận may gì vậy?Cậu bé Tiểu Kha làm động tác “yeah”, sau đó nhận lấy quả bóng rổ từ tay bạn cùng lớp và chạy lon ton về cuối sân.Khoảng cách tròn hai mươi tám mét, Tiểu Kha tự tin cầm bóng nhắm.Giáo viên thể dục lao về phía cậu, cảm thấy vô cùng lo lắng.Lỡ như ông tổ này đập trúng một bạn học khác, vậy anh ta sẽ không thể thoát khỏi liên quan!Tuy nhiên, dù chạy nhanh đến đâu, anh ta cũng không thể theo kịp tốc độ ném của Tiểu Kha.Cậu bé ngồi xổm xuống, thân thể như một cái lò xo, nhảy lên cao tới một mét và ném quả bóng rổ ra.“Đừng!”Thái Quảng Khôn thốt lên, ra hiệu về phía Tiểu Kha.Cùng với tiếng reo hò của mọi người, quả bóng rổ vẽ một đường cong trên không trung, giống như một ngôi sao băng trong đêm tối.Đỗ Tử Mặc hưng phấn há to mồm.Bang!Giáo viên thể dục nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ.Bóng đã vào lưới!Tiếng reo hò của lũ trẻ vang lên trong sân, đám Tiểu Hổ nhảy cẫng lên cười vang.Quả bóng rổ nảy lên trên sàn vài cái rồi dừng lại.Đầu óc Thái Quảng Khôn trống rỗng, nhìn quả bóng rổ rồi lại nhìn Tiểu Kha."Làm sao… làm sao có thể!"

Bên ngoài vạch ba điểm, Tiểu Kha nhẹ nhàng nhảy lên, quả bóng rổ rơi vào rổ một cách chính xác.

Thái Quảng Khôn nhìn cậu bé trong ảnh, trầm ngâm, cảm thấy mình đã từng nhìn thấy ở đâu đó.

Đúng lúc anh ta đang suy nghĩ, một quả bóng rổ nảy lên và bay về phía anh ta.

Binh!

Đập trúng đầu.

Thái Quảng Khôn bị bóng rổ đập trúng mà sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía sân bóng rổ.

Cái nhìn này suýt chút nữa khiến anh ta kinh ngạc đến mức rớt cằm.

Chỉ thấy một cậu bé non nớt đang đứng ở giữa sân, nhặt một quả bóng rổ và nhắm vào rổ.

Anh ta vội vàng đứng dậy định cản nhưng cậu bé đã ném bóng đi mất.

Dưới cái nhìn của mọi người, quả bóng rổ xoay tròn và vẽ một đường parabol giữa không trung.

Đường vòng cung này rất đẹp, mọi người đều nhìn đến ngây người.

Ghi bàn, vào lưới!

Thái Quảng Khôn trợn tròn mắt, đây là sức mạnh gì, vận may gì vậy?

Cậu bé Tiểu Kha làm động tác “yeah”, sau đó nhận lấy quả bóng rổ từ tay bạn cùng lớp và chạy lon ton về cuối sân.

Khoảng cách tròn hai mươi tám mét, Tiểu Kha tự tin cầm bóng nhắm.

Giáo viên thể dục lao về phía cậu, cảm thấy vô cùng lo lắng.

Lỡ như ông tổ này đập trúng một bạn học khác, vậy anh ta sẽ không thể thoát khỏi liên quan!

Tuy nhiên, dù chạy nhanh đến đâu, anh ta cũng không thể theo kịp tốc độ ném của Tiểu Kha.

Cậu bé ngồi xổm xuống, thân thể như một cái lò xo, nhảy lên cao tới một mét và ném quả bóng rổ ra.

“Đừng!”

Thái Quảng Khôn thốt lên, ra hiệu về phía Tiểu Kha.

Cùng với tiếng reo hò của mọi người, quả bóng rổ vẽ một đường cong trên không trung, giống như một ngôi sao băng trong đêm tối.

Đỗ Tử Mặc hưng phấn há to mồm.

Bang!

Giáo viên thể dục nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ.

Bóng đã vào lưới!

Tiếng reo hò của lũ trẻ vang lên trong sân, đám Tiểu Hổ nhảy cẫng lên cười vang.

Quả bóng rổ nảy lên trên sàn vài cái rồi dừng lại.

Đầu óc Thái Quảng Khôn trống rỗng, nhìn quả bóng rổ rồi lại nhìn Tiểu Kha.

"Làm sao… làm sao có thể!"

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Bên ngoài vạch ba điểm, Tiểu Kha nhẹ nhàng nhảy lên, quả bóng rổ rơi vào rổ một cách chính xác.…Thái Quảng Khôn nhìn cậu bé trong ảnh, trầm ngâm, cảm thấy mình đã từng nhìn thấy ở đâu đó.Đúng lúc anh ta đang suy nghĩ, một quả bóng rổ nảy lên và bay về phía anh ta.Binh!Đập trúng đầu.Thái Quảng Khôn bị bóng rổ đập trúng mà sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía sân bóng rổ.Cái nhìn này suýt chút nữa khiến anh ta kinh ngạc đến mức rớt cằm.Chỉ thấy một cậu bé non nớt đang đứng ở giữa sân, nhặt một quả bóng rổ và nhắm vào rổ.Anh ta vội vàng đứng dậy định cản nhưng cậu bé đã ném bóng đi mất.Dưới cái nhìn của mọi người, quả bóng rổ xoay tròn và vẽ một đường parabol giữa không trung.Đường vòng cung này rất đẹp, mọi người đều nhìn đến ngây người.Ghi bàn, vào lưới!Thái Quảng Khôn trợn tròn mắt, đây là sức mạnh gì, vận may gì vậy?Cậu bé Tiểu Kha làm động tác “yeah”, sau đó nhận lấy quả bóng rổ từ tay bạn cùng lớp và chạy lon ton về cuối sân.Khoảng cách tròn hai mươi tám mét, Tiểu Kha tự tin cầm bóng nhắm.Giáo viên thể dục lao về phía cậu, cảm thấy vô cùng lo lắng.Lỡ như ông tổ này đập trúng một bạn học khác, vậy anh ta sẽ không thể thoát khỏi liên quan!Tuy nhiên, dù chạy nhanh đến đâu, anh ta cũng không thể theo kịp tốc độ ném của Tiểu Kha.Cậu bé ngồi xổm xuống, thân thể như một cái lò xo, nhảy lên cao tới một mét và ném quả bóng rổ ra.“Đừng!”Thái Quảng Khôn thốt lên, ra hiệu về phía Tiểu Kha.Cùng với tiếng reo hò của mọi người, quả bóng rổ vẽ một đường cong trên không trung, giống như một ngôi sao băng trong đêm tối.Đỗ Tử Mặc hưng phấn há to mồm.Bang!Giáo viên thể dục nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ.Bóng đã vào lưới!Tiếng reo hò của lũ trẻ vang lên trong sân, đám Tiểu Hổ nhảy cẫng lên cười vang.Quả bóng rổ nảy lên trên sàn vài cái rồi dừng lại.Đầu óc Thái Quảng Khôn trống rỗng, nhìn quả bóng rổ rồi lại nhìn Tiểu Kha."Làm sao… làm sao có thể!"

Chương 145: C145: Đập trúng đầu