Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 146: C146: Bé cưng tiểu kha ở đâu vậy
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Điều này quả thực đã phá vỡ nhận thức của anh ta.Một cậu bé lớp 1 ném bóng vào rổ từ bên lề sân, quái vật gì thế này?Hơn nữa, cậu còn đang mặc quần yếm!Anh ta cố gắng bình tĩnh lại và đi về phía cậu bé, đứng trước mặt cậu cau mày nói."Bạn nhỏ, thầy không cho các em ném bóng, nhỡ nó trúng các học sinh khác thì sao?"Tiểu Kha lúng túng sờ sờ đầu, cười toe toét nhìn thầy.Thái Quảng Khôn đột nhiên kinh ngạc trước khuôn mặt của cậu bé, thật đáng yêu quá đi, trông rất non nớt."Hả? Không phải!"Thái Quảng Khôn lấy điện thoại di động ra, trên màn hình hiển thị ảnh của Tiểu Kha.Anh ta nhìn bức ảnh rồi nhìn cậu bé."Shhh!"Tướng mạo trông giống hệt nhau, hơn nữa cậu bé trước mặt còn dễ thương hơn cậu bé trong ảnh.Anh ta hỏi dò."Bạn nhỏ, em… tên là Vương Tiểu Kha?"Tiểu Kha gật đầu đáp phải.Chân Thái Quảng Khôn mềm nhũn.Vừa nãy anh ta có thấy Vương Tiểu Kha có bốn triệu người hâm mộ!Hôm nay anh ta đã gặp được một ngôi sao sống, đồng thời còn là học trò của anh ta!Anh ta hưng phấn ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Tiểu Kha."Tiểu Kha, em có thể chụp ảnh với thầy được không? Không nhiều đâu, chỉ một bức thôi.”Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng dù sao anh ta cũng là thầy giáo của cậu, Tiểu Kha suy nghĩ một chút bèn đồng ý.Tách! Tách! Tách…Sau khi chụp liên tiếp hơn mười bức ảnh, Thái Quang Khôn mỉm cười đặt điện thoại xuống.Cả khuôn mặt anh ta tươi cười như một đóa cúc nở rộ, chụp ảnh xong thì lập tức chạy ra ghế băng nghịch nghịch điện thoại.Tiểu Kha cảm thấy bối rối, chẳng lẽ giáo viên thể dục cũng là fan của cậu sao?Thái Quảng Khôn đã nhấp vào trang chủ Weibo của Vương Tiểu Kha và trực tiếp đăng ký tham gia "Nhóm giao lưu fan bố của Tiểu Kha".Sau khi được duyệt, anh ta trực tiếp nhấn chọn hơn mười bức ảnh rồi gửi vào nhóm.Biết Đủ Là Vui: Bé cưng Tiểu Kha ở đâu vậy?Anh Hắc: Ông mù à, không thấy đây là sân bóng rổ sao?Anh Hắc: @Anh Khôn, sân bóng rổ này ở đâu vậy?Anh Khôn: sân bóng rổ của Trường tiểu học phụ thuộc Ma Đô.…Chỉ trong một ngày, lượng người hâm mộ của Tiểu Kha đã vượt quá bốn triệu!Lúc này, cậu không hề biết rằng những bức ảnh của mình đang được các nhóm người hâm mộ truyền đi một cách điên cuồng…
Điều này quả thực đã phá vỡ nhận thức của anh ta.
Một cậu bé lớp 1 ném bóng vào rổ từ bên lề sân, quái vật gì thế này?
Hơn nữa, cậu còn đang mặc quần yếm!
Anh ta cố gắng bình tĩnh lại và đi về phía cậu bé, đứng trước mặt cậu cau mày nói.
"Bạn nhỏ, thầy không cho các em ném bóng, nhỡ nó trúng các học sinh khác thì sao?"
Tiểu Kha lúng túng sờ sờ đầu, cười toe toét nhìn thầy.
Thái Quảng Khôn đột nhiên kinh ngạc trước khuôn mặt của cậu bé, thật đáng yêu quá đi, trông rất non nớt.
"Hả? Không phải!"
Thái Quảng Khôn lấy điện thoại di động ra, trên màn hình hiển thị ảnh của Tiểu Kha.
Anh ta nhìn bức ảnh rồi nhìn cậu bé.
"Shhh!"
Tướng mạo trông giống hệt nhau, hơn nữa cậu bé trước mặt còn dễ thương hơn cậu bé trong ảnh.
Anh ta hỏi dò.
"Bạn nhỏ, em… tên là Vương Tiểu Kha?"
Tiểu Kha gật đầu đáp phải.
Chân Thái Quảng Khôn mềm nhũn.
Vừa nãy anh ta có thấy Vương Tiểu Kha có bốn triệu người hâm mộ!
Hôm nay anh ta đã gặp được một ngôi sao sống, đồng thời còn là học trò của anh ta!
Anh ta hưng phấn ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Tiểu Kha.
"Tiểu Kha, em có thể chụp ảnh với thầy được không? Không nhiều đâu, chỉ một bức thôi.”
Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng dù sao anh ta cũng là thầy giáo của cậu, Tiểu Kha suy nghĩ một chút bèn đồng ý.
Tách! Tách! Tách…
Sau khi chụp liên tiếp hơn mười bức ảnh, Thái Quang Khôn mỉm cười đặt điện thoại xuống.
Cả khuôn mặt anh ta tươi cười như một đóa cúc nở rộ, chụp ảnh xong thì lập tức chạy ra ghế băng nghịch nghịch điện thoại.
Tiểu Kha cảm thấy bối rối, chẳng lẽ giáo viên thể dục cũng là fan của cậu sao?
Thái Quảng Khôn đã nhấp vào trang chủ Weibo của Vương Tiểu Kha và trực tiếp đăng ký tham gia "Nhóm giao lưu fan bố của Tiểu Kha".
Sau khi được duyệt, anh ta trực tiếp nhấn chọn hơn mười bức ảnh rồi gửi vào nhóm.
Biết Đủ Là Vui: Bé cưng Tiểu Kha ở đâu vậy?
Anh Hắc: Ông mù à, không thấy đây là sân bóng rổ sao?
Anh Hắc: @Anh Khôn, sân bóng rổ này ở đâu vậy?
Anh Khôn: sân bóng rổ của Trường tiểu học phụ thuộc Ma Đô.
…
Chỉ trong một ngày, lượng người hâm mộ của Tiểu Kha đã vượt quá bốn triệu!
Lúc này, cậu không hề biết rằng những bức ảnh của mình đang được các nhóm người hâm mộ truyền đi một cách điên cuồng…
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Điều này quả thực đã phá vỡ nhận thức của anh ta.Một cậu bé lớp 1 ném bóng vào rổ từ bên lề sân, quái vật gì thế này?Hơn nữa, cậu còn đang mặc quần yếm!Anh ta cố gắng bình tĩnh lại và đi về phía cậu bé, đứng trước mặt cậu cau mày nói."Bạn nhỏ, thầy không cho các em ném bóng, nhỡ nó trúng các học sinh khác thì sao?"Tiểu Kha lúng túng sờ sờ đầu, cười toe toét nhìn thầy.Thái Quảng Khôn đột nhiên kinh ngạc trước khuôn mặt của cậu bé, thật đáng yêu quá đi, trông rất non nớt."Hả? Không phải!"Thái Quảng Khôn lấy điện thoại di động ra, trên màn hình hiển thị ảnh của Tiểu Kha.Anh ta nhìn bức ảnh rồi nhìn cậu bé."Shhh!"Tướng mạo trông giống hệt nhau, hơn nữa cậu bé trước mặt còn dễ thương hơn cậu bé trong ảnh.Anh ta hỏi dò."Bạn nhỏ, em… tên là Vương Tiểu Kha?"Tiểu Kha gật đầu đáp phải.Chân Thái Quảng Khôn mềm nhũn.Vừa nãy anh ta có thấy Vương Tiểu Kha có bốn triệu người hâm mộ!Hôm nay anh ta đã gặp được một ngôi sao sống, đồng thời còn là học trò của anh ta!Anh ta hưng phấn ngồi xổm xuống, nắm lấy tay Tiểu Kha."Tiểu Kha, em có thể chụp ảnh với thầy được không? Không nhiều đâu, chỉ một bức thôi.”Tuy rằng có chút không tình nguyện, nhưng dù sao anh ta cũng là thầy giáo của cậu, Tiểu Kha suy nghĩ một chút bèn đồng ý.Tách! Tách! Tách…Sau khi chụp liên tiếp hơn mười bức ảnh, Thái Quang Khôn mỉm cười đặt điện thoại xuống.Cả khuôn mặt anh ta tươi cười như một đóa cúc nở rộ, chụp ảnh xong thì lập tức chạy ra ghế băng nghịch nghịch điện thoại.Tiểu Kha cảm thấy bối rối, chẳng lẽ giáo viên thể dục cũng là fan của cậu sao?Thái Quảng Khôn đã nhấp vào trang chủ Weibo của Vương Tiểu Kha và trực tiếp đăng ký tham gia "Nhóm giao lưu fan bố của Tiểu Kha".Sau khi được duyệt, anh ta trực tiếp nhấn chọn hơn mười bức ảnh rồi gửi vào nhóm.Biết Đủ Là Vui: Bé cưng Tiểu Kha ở đâu vậy?Anh Hắc: Ông mù à, không thấy đây là sân bóng rổ sao?Anh Hắc: @Anh Khôn, sân bóng rổ này ở đâu vậy?Anh Khôn: sân bóng rổ của Trường tiểu học phụ thuộc Ma Đô.…Chỉ trong một ngày, lượng người hâm mộ của Tiểu Kha đã vượt quá bốn triệu!Lúc này, cậu không hề biết rằng những bức ảnh của mình đang được các nhóm người hâm mộ truyền đi một cách điên cuồng…