Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 252: C252: Chị đến đây để xem
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vì thấy khó hiểu nên cậu đã mở miệng dò hỏi."Chị Vũ Hà, có chuyện gì vậy?”Cô gái nhỏ cười ngọt ngào với cậu, lắc đầu nói."Chị và chị gái không hề câu được con cá nào cả.""Chị đến đây để xem em câu cá như thế nào để học theo." Tiểu Kha ngượng ngùng cúi đầu xuống, thấp giọng lẩm bẩm. "Em có linh lực đấy, chị không học được đâu."Buông cần câu xuống, cậu chạy đến nhìn giỏ cá của nhóm Hạ Thiên Ca để kiểm tra.Trong cái giỏ của họ chỉ có vẻn vẹn một con cá nằm trong đó, khoảng chừng nửa cân.Nho nhỏ, rất đáng yêu.Tiểu Kha vẫn nhớ rằng, trước đó, Hạ Thiên Ca đã gửi lời chúc trong bữa tiệc sinh nhật của mình.Ngay khi nghĩ đến điều này, cậu đã âm thầm quyết định phải trợ giúp nhóm Thiên Vũ.Xoay người lại, Tiểu Kha chạy đến cái giỏ cá của mình và lấy ra một con cá lớn.Dưới ánh mắt hết sức ngạc nhiên của mọi người, cậu bỏ con cá lớn vào trong cái giỏ của chị em nhà họ Hạ.Đạo diễn Hoa tặc lưỡi, ông ta muốn lên tiếng ngăn cản.Suy cho cùng, trong thể lệ của cuộc thi cũng không có chuyện tặng cá giữa các nhóm.Nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc bén của Vương Tâm Như, ông ta đành phải nuốt lại lời nói xuống bụng.Quên đi, người ta có bối cảnh. Không thể trêu vào.Bạch Thiển Lam ngây người nhìn chằm chằm Vương Tiểu Kha, sau đó cô ta nở một nụ cười xấu xa."Em trai Tiểu Kha ~ ”Bạch Thiển Lam vẫy vẫy tay với ủi thân phàn nàn nói."Em trai Tiểu Kha, chị gái này cũng không câu được cá." "Có thể đưa cho chị một con được không?"Cố Tinh Hà vẫn luôn im lặng cũng phải nâng mắt lên nhìn, anh ta dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Bạch Thiển Lam.Câu cá đều phải dựa vào năng lực của bản thân, tại sao cô ta lại không biết xấu hổ mà còn yêu cầu như vậy?Suy nghĩ của những người khác đều giống nhau đến một cách đáng ngạc nhiên.Tiểu Kha thắc mắc nhìn về phía hai người đó, sau đó cười hì hì trả lời. "Chị, chúng ta còn phải thi đấu đấy." "Tôi cũng không thể đưa cá cho chị đâu."Bạch Tiểu Phi lắp bắp sửng sốt, không ngờ Vương Tiểu Kha lại trực tiếp từ chối chị gái của mình."Tại sao Vương Tiểu Kha lại keo kiệt như vậy chứ?” Mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng Bạch Thiển Lam vẫn cười nhạt nói."Vậy tại sao em Tiểu Kha lại đưa cá cho chị Hạ, tại sao không chịu đưa cho. chị vậy?”"Chẳng lẽ là do không thích chị sao?"Đó là một câu hỏi vô cùng xảo trá, bất kể cậu có trả lời như thế nào thì cũng không hay.Nếu như phần hậu kỳ bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc khẩu chiến giữa các fan hâm mộ.Đôi mắt xinh đẹp của Vương Tâm Như càng ngày càng trở nên lạnh lẽo, trong lòng cô ấy cũng đã hơi tức giận.Sau khi suy nghĩ một chút, Tiểu Kha cười ngọt ngào giải thích với cô ta. "Chị Hạ đã từng giúp đỡ tôi.""Hơn nữa cá là do tôi câu được, tôi muốn đưa cho ai mà chằng được, có đúng không?”
Vì thấy khó hiểu nên cậu đã mở miệng dò hỏi.
"Chị Vũ Hà, có chuyện gì vậy?”
Cô gái nhỏ cười ngọt ngào với cậu, lắc đầu nói.
"Chị và chị gái không hề câu được con cá nào cả."
"Chị đến đây để xem em câu cá như thế nào để học theo." Tiểu Kha ngượng ngùng cúi đầu xuống, thấp giọng lẩm bẩm. "Em có linh lực đấy, chị không học được đâu."
Buông cần câu xuống, cậu chạy đến nhìn giỏ cá của nhóm Hạ Thiên Ca để kiểm tra.
Trong cái giỏ của họ chỉ có vẻn vẹn một con cá nằm trong đó, khoảng chừng nửa cân.
Nho nhỏ, rất đáng yêu.
Tiểu Kha vẫn nhớ rằng, trước đó, Hạ Thiên Ca đã gửi lời chúc trong bữa tiệc sinh nhật của mình.
Ngay khi nghĩ đến điều này, cậu đã âm thầm quyết định phải trợ giúp nhóm Thiên Vũ.
Xoay người lại, Tiểu Kha chạy đến cái giỏ cá của mình và lấy ra một con cá lớn.
Dưới ánh mắt hết sức ngạc nhiên của mọi người, cậu bỏ con cá lớn vào trong cái giỏ của chị em nhà họ Hạ.
Đạo diễn Hoa tặc lưỡi, ông ta muốn lên tiếng ngăn cản.
Suy cho cùng, trong thể lệ của cuộc thi cũng không có chuyện tặng cá giữa các nhóm.
Nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc bén của Vương Tâm Như, ông ta đành phải nuốt lại lời nói xuống bụng.
Quên đi, người ta có bối cảnh. Không thể trêu vào.
Bạch Thiển Lam ngây người nhìn chằm chằm Vương Tiểu Kha, sau đó cô ta nở một nụ cười xấu xa.
"Em trai Tiểu Kha ~ ”
Bạch Thiển Lam vẫy vẫy tay với ủi thân phàn nàn nói.
"Em trai Tiểu Kha, chị gái này cũng không câu được cá." "Có thể đưa cho chị một con được không?"
Cố Tinh Hà vẫn luôn im lặng cũng phải nâng mắt lên nhìn, anh ta dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Bạch Thiển Lam.
Câu cá đều phải dựa vào năng lực của bản thân, tại sao cô ta lại không biết xấu hổ mà còn yêu cầu như vậy?
Suy nghĩ của những người khác đều giống nhau đến một cách đáng ngạc nhiên.
Tiểu Kha thắc mắc nhìn về phía hai người đó, sau đó cười hì hì trả lời. "Chị, chúng ta còn phải thi đấu đấy." "Tôi cũng không thể đưa cá cho chị đâu."
Bạch Tiểu Phi lắp bắp sửng sốt, không ngờ Vương Tiểu Kha lại trực tiếp từ chối chị gái của mình.
"Tại sao Vương Tiểu Kha lại keo kiệt như vậy chứ?” Mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng Bạch Thiển Lam vẫn cười nhạt nói.
"Vậy tại sao em Tiểu Kha lại đưa cá cho chị Hạ, tại sao không chịu đưa cho. chị vậy?”
"Chẳng lẽ là do không thích chị sao?"
Đó là một câu hỏi vô cùng xảo trá, bất kể cậu có trả lời như thế nào thì cũng không hay.
Nếu như phần hậu kỳ bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc khẩu chiến giữa các fan hâm mộ.
Đôi mắt xinh đẹp của Vương Tâm Như càng ngày càng trở nên lạnh lẽo, trong lòng cô ấy cũng đã hơi tức giận.
Sau khi suy nghĩ một chút, Tiểu Kha cười ngọt ngào giải thích với cô ta. "Chị Hạ đã từng giúp đỡ tôi."
"Hơn nữa cá là do tôi câu được, tôi muốn đưa cho ai mà chằng được, có đúng không?”
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vì thấy khó hiểu nên cậu đã mở miệng dò hỏi."Chị Vũ Hà, có chuyện gì vậy?”Cô gái nhỏ cười ngọt ngào với cậu, lắc đầu nói."Chị và chị gái không hề câu được con cá nào cả.""Chị đến đây để xem em câu cá như thế nào để học theo." Tiểu Kha ngượng ngùng cúi đầu xuống, thấp giọng lẩm bẩm. "Em có linh lực đấy, chị không học được đâu."Buông cần câu xuống, cậu chạy đến nhìn giỏ cá của nhóm Hạ Thiên Ca để kiểm tra.Trong cái giỏ của họ chỉ có vẻn vẹn một con cá nằm trong đó, khoảng chừng nửa cân.Nho nhỏ, rất đáng yêu.Tiểu Kha vẫn nhớ rằng, trước đó, Hạ Thiên Ca đã gửi lời chúc trong bữa tiệc sinh nhật của mình.Ngay khi nghĩ đến điều này, cậu đã âm thầm quyết định phải trợ giúp nhóm Thiên Vũ.Xoay người lại, Tiểu Kha chạy đến cái giỏ cá của mình và lấy ra một con cá lớn.Dưới ánh mắt hết sức ngạc nhiên của mọi người, cậu bỏ con cá lớn vào trong cái giỏ của chị em nhà họ Hạ.Đạo diễn Hoa tặc lưỡi, ông ta muốn lên tiếng ngăn cản.Suy cho cùng, trong thể lệ của cuộc thi cũng không có chuyện tặng cá giữa các nhóm.Nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc bén của Vương Tâm Như, ông ta đành phải nuốt lại lời nói xuống bụng.Quên đi, người ta có bối cảnh. Không thể trêu vào.Bạch Thiển Lam ngây người nhìn chằm chằm Vương Tiểu Kha, sau đó cô ta nở một nụ cười xấu xa."Em trai Tiểu Kha ~ ”Bạch Thiển Lam vẫy vẫy tay với ủi thân phàn nàn nói."Em trai Tiểu Kha, chị gái này cũng không câu được cá." "Có thể đưa cho chị một con được không?"Cố Tinh Hà vẫn luôn im lặng cũng phải nâng mắt lên nhìn, anh ta dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Bạch Thiển Lam.Câu cá đều phải dựa vào năng lực của bản thân, tại sao cô ta lại không biết xấu hổ mà còn yêu cầu như vậy?Suy nghĩ của những người khác đều giống nhau đến một cách đáng ngạc nhiên.Tiểu Kha thắc mắc nhìn về phía hai người đó, sau đó cười hì hì trả lời. "Chị, chúng ta còn phải thi đấu đấy." "Tôi cũng không thể đưa cá cho chị đâu."Bạch Tiểu Phi lắp bắp sửng sốt, không ngờ Vương Tiểu Kha lại trực tiếp từ chối chị gái của mình."Tại sao Vương Tiểu Kha lại keo kiệt như vậy chứ?” Mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng Bạch Thiển Lam vẫn cười nhạt nói."Vậy tại sao em Tiểu Kha lại đưa cá cho chị Hạ, tại sao không chịu đưa cho. chị vậy?”"Chẳng lẽ là do không thích chị sao?"Đó là một câu hỏi vô cùng xảo trá, bất kể cậu có trả lời như thế nào thì cũng không hay.Nếu như phần hậu kỳ bị truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc khẩu chiến giữa các fan hâm mộ.Đôi mắt xinh đẹp của Vương Tâm Như càng ngày càng trở nên lạnh lẽo, trong lòng cô ấy cũng đã hơi tức giận.Sau khi suy nghĩ một chút, Tiểu Kha cười ngọt ngào giải thích với cô ta. "Chị Hạ đã từng giúp đỡ tôi.""Hơn nữa cá là do tôi câu được, tôi muốn đưa cho ai mà chằng được, có đúng không?”