Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 253: C253: Tám mươi chín cân
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Khi bị hỏi như vậy, Bạch Thiển Lam không biết nên nói gì nữa.Người ta có bản lĩnh câu được cá, muốn đưa cho ai mà chẳng được, quả thực. cô ta làm gì có tư cách mà quản.Từ tận sâu trong đáy lòng cô ta thầm mắng một tiếng, cô ta chỉ có thể tiếp tục quay về câu cá.Vương Tâm Như hài lòng nhìn em trai, cô ấy không khỏi thầm khen ngợi.Nếu như vừa rồi Bạch Thiển Lam lại nhắm vào em trai cô ấy thì cô ấy cũng không ngại đá cô ta ra khỏi chương trình đâu.Với thực lực của cô ấy, muốn cấm sóng một Bạch Thiển Lam trong cái vòng này là một điều hết sức dễ dàng.Ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, tổ chương trình cũng kịp thời ra lệnh dừng trận đấu.Mọi người lần lượt cất cần câu đi, như thể họ rất nhẹ nhõm.Nhân viên công tác tiến lên thu lại tất cả giỏ cá của các nhóm.Khi đến lượt nhóm Kha Béo, một nhân viên công tác nhấc nó lên một cách khó khăn.Đạo diễn Hoa phải gọi thêm một nhân viên công tác nữa thì mới có thể khiêngSau đó là lúc công bố những thứ hạng. Đồng thời cũng quyết định đến điều kiện sống của các nhóm vào lúc này.Mọi người đều hết sức lo lắng, họ thầm cầu nguyện rằng thứ hạng của họ có thể cao hơn một chút.Sau khi đạo diễn Hoa biết được kết quả cân nặng, ông ta lớn tiếng thông báo. với mọi người."Vị trí thứ năm, nhóm Phi Phi, ba cân!" "Vị trí thứ tư, nhóm Hai ngôi sao, bảy cân!"Cố Tinh Hải cười nhạt một tiếng, ít nhất anh ta và em trai cũng không nằm trong thứ hạng từ dưới đếm lên.Sau khi nghe xong bảng xếp hạng, Bạch Thiển Lam nắm chặt tay và nhìn về phía Vương Tiểu Kha với đôi mắt tràn đầy oán hận.Cô ta đã hoàn toàn đổ lỗ cho hai chị em Vương Tâm Như."Vị trí thứ ba, nhóm Thiên Vũ, mười tám cân!"Hạ Vũ Hà vui vẻ, nhìn Tiểu Kha với ánh mắt đây cảm kích.Nếu không có cá do Tiểu Kha đưa tới thì họ sẽ ở vị trí thứ năm."Vị trí thứ hai, nhóm Tử Xuyên, bốn mươi cân!"Nghe thấy một khối lượng cá nặng như vậy, mọi người đều lộ ánh mắt ghen tị. Quý Lạc Xuyên cau mày, tò mò nhìn về phía Vương Tâm Như.Anh ta rất tò mò về thành tích của hai chị em họ, anh ta không biết là khối lượng cá của họ nặng hơn anh ta bao nhiêu cân."Vị trí thứ nhất, nhóm Kha Béo.""Tám mươi chín cân!"Hít ~Ngay cả nhân viên công tác phụ trách quay phim cũng giật nảy cả người. Tám mươi chín cân cá, sinh lực quả thực quá mãnh liệt!Hạ Vũ Hà chớp chớp đôi mắt to tròn và ngạc nhiên mở miệng.Vương Tâm Như vui vẻ xoa đầu em trai, đến gần sát bên cậu để khen ngợi một phen.Một cân cá là một điểm, bây giờ số điểm của nhóm Kha Béo đã lên tới tám mươi chín điểm.E rằng tổ chương trình cũng không thể ngờ được là sẽ có một nhóm nhỏ có thể câu được nhiều cá như vậy.Sau khi bảng xếp hạng được công bố, có người vui vẻ cũng có người buồn rầu.Sau khi mọi người thu dọn đồ đạc, họ đã lên xe của tổ chương trình để trở về bản làng miền núi.Ngồi trong xe, Tiểu Kha tò mò nhìn người quay phim.Hai người họ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau chằm chằm suốt chặng đường.Cậu tò mò muốn xem video mà người quay phim xuất ra sẽ như thế nào.Chẳng qua là vì cậu cảm thấy xấu hổ cho nên mới muốn hỏi thăm mà thôi.
Khi bị hỏi như vậy, Bạch Thiển Lam không biết nên nói gì nữa.
Người ta có bản lĩnh câu được cá, muốn đưa cho ai mà chẳng được, quả thực. cô ta làm gì có tư cách mà quản.
Từ tận sâu trong đáy lòng cô ta thầm mắng một tiếng, cô ta chỉ có thể tiếp tục quay về câu cá.
Vương Tâm Như hài lòng nhìn em trai, cô ấy không khỏi thầm khen ngợi.
Nếu như vừa rồi Bạch Thiển Lam lại nhắm vào em trai cô ấy thì cô ấy cũng không ngại đá cô ta ra khỏi chương trình đâu.
Với thực lực của cô ấy, muốn cấm sóng một Bạch Thiển Lam trong cái vòng này là một điều hết sức dễ dàng.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, tổ chương trình cũng kịp thời ra lệnh dừng trận đấu.
Mọi người lần lượt cất cần câu đi, như thể họ rất nhẹ nhõm.
Nhân viên công tác tiến lên thu lại tất cả giỏ cá của các nhóm.
Khi đến lượt nhóm Kha Béo, một nhân viên công tác nhấc nó lên một cách khó khăn.
Đạo diễn Hoa phải gọi thêm một nhân viên công tác nữa thì mới có thể khiêng
Sau đó là lúc công bố những thứ hạng. Đồng thời cũng quyết định đến điều kiện sống của các nhóm vào lúc này.
Mọi người đều hết sức lo lắng, họ thầm cầu nguyện rằng thứ hạng của họ có thể cao hơn một chút.
Sau khi đạo diễn Hoa biết được kết quả cân nặng, ông ta lớn tiếng thông báo. với mọi người.
"Vị trí thứ năm, nhóm Phi Phi, ba cân!" "Vị trí thứ tư, nhóm Hai ngôi sao, bảy cân!"
Cố Tinh Hải cười nhạt một tiếng, ít nhất anh ta và em trai cũng không nằm trong thứ hạng từ dưới đếm lên.
Sau khi nghe xong bảng xếp hạng, Bạch Thiển Lam nắm chặt tay và nhìn về phía Vương Tiểu Kha với đôi mắt tràn đầy oán hận.
Cô ta đã hoàn toàn đổ lỗ cho hai chị em Vương Tâm Như.
"Vị trí thứ ba, nhóm Thiên Vũ, mười tám cân!"
Hạ Vũ Hà vui vẻ, nhìn Tiểu Kha với ánh mắt đây cảm kích.
Nếu không có cá do Tiểu Kha đưa tới thì họ sẽ ở vị trí thứ năm.
"Vị trí thứ hai, nhóm Tử Xuyên, bốn mươi cân!"
Nghe thấy một khối lượng cá nặng như vậy, mọi người đều lộ ánh mắt ghen tị. Quý Lạc Xuyên cau mày, tò mò nhìn về phía Vương Tâm Như.
Anh ta rất tò mò về thành tích của hai chị em họ, anh ta không biết là khối lượng cá của họ nặng hơn anh ta bao nhiêu cân.
"Vị trí thứ nhất, nhóm Kha Béo."
"Tám mươi chín cân!"
Hít ~
Ngay cả nhân viên công tác phụ trách quay phim cũng giật nảy cả người. Tám mươi chín cân cá, sinh lực quả thực quá mãnh liệt!
Hạ Vũ Hà chớp chớp đôi mắt to tròn và ngạc nhiên mở miệng.
Vương Tâm Như vui vẻ xoa đầu em trai, đến gần sát bên cậu để khen ngợi một phen.
Một cân cá là một điểm, bây giờ số điểm của nhóm Kha Béo đã lên tới tám mươi chín điểm.
E rằng tổ chương trình cũng không thể ngờ được là sẽ có một nhóm nhỏ có thể câu được nhiều cá như vậy.
Sau khi bảng xếp hạng được công bố, có người vui vẻ cũng có người buồn rầu.
Sau khi mọi người thu dọn đồ đạc, họ đã lên xe của tổ chương trình để trở về bản làng miền núi.
Ngồi trong xe, Tiểu Kha tò mò nhìn người quay phim.
Hai người họ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau chằm chằm suốt chặng đường.
Cậu tò mò muốn xem video mà người quay phim xuất ra sẽ như thế nào.
Chẳng qua là vì cậu cảm thấy xấu hổ cho nên mới muốn hỏi thăm mà thôi.
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Khi bị hỏi như vậy, Bạch Thiển Lam không biết nên nói gì nữa.Người ta có bản lĩnh câu được cá, muốn đưa cho ai mà chẳng được, quả thực. cô ta làm gì có tư cách mà quản.Từ tận sâu trong đáy lòng cô ta thầm mắng một tiếng, cô ta chỉ có thể tiếp tục quay về câu cá.Vương Tâm Như hài lòng nhìn em trai, cô ấy không khỏi thầm khen ngợi.Nếu như vừa rồi Bạch Thiển Lam lại nhắm vào em trai cô ấy thì cô ấy cũng không ngại đá cô ta ra khỏi chương trình đâu.Với thực lực của cô ấy, muốn cấm sóng một Bạch Thiển Lam trong cái vòng này là một điều hết sức dễ dàng.Ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, tổ chương trình cũng kịp thời ra lệnh dừng trận đấu.Mọi người lần lượt cất cần câu đi, như thể họ rất nhẹ nhõm.Nhân viên công tác tiến lên thu lại tất cả giỏ cá của các nhóm.Khi đến lượt nhóm Kha Béo, một nhân viên công tác nhấc nó lên một cách khó khăn.Đạo diễn Hoa phải gọi thêm một nhân viên công tác nữa thì mới có thể khiêngSau đó là lúc công bố những thứ hạng. Đồng thời cũng quyết định đến điều kiện sống của các nhóm vào lúc này.Mọi người đều hết sức lo lắng, họ thầm cầu nguyện rằng thứ hạng của họ có thể cao hơn một chút.Sau khi đạo diễn Hoa biết được kết quả cân nặng, ông ta lớn tiếng thông báo. với mọi người."Vị trí thứ năm, nhóm Phi Phi, ba cân!" "Vị trí thứ tư, nhóm Hai ngôi sao, bảy cân!"Cố Tinh Hải cười nhạt một tiếng, ít nhất anh ta và em trai cũng không nằm trong thứ hạng từ dưới đếm lên.Sau khi nghe xong bảng xếp hạng, Bạch Thiển Lam nắm chặt tay và nhìn về phía Vương Tiểu Kha với đôi mắt tràn đầy oán hận.Cô ta đã hoàn toàn đổ lỗ cho hai chị em Vương Tâm Như."Vị trí thứ ba, nhóm Thiên Vũ, mười tám cân!"Hạ Vũ Hà vui vẻ, nhìn Tiểu Kha với ánh mắt đây cảm kích.Nếu không có cá do Tiểu Kha đưa tới thì họ sẽ ở vị trí thứ năm."Vị trí thứ hai, nhóm Tử Xuyên, bốn mươi cân!"Nghe thấy một khối lượng cá nặng như vậy, mọi người đều lộ ánh mắt ghen tị. Quý Lạc Xuyên cau mày, tò mò nhìn về phía Vương Tâm Như.Anh ta rất tò mò về thành tích của hai chị em họ, anh ta không biết là khối lượng cá của họ nặng hơn anh ta bao nhiêu cân."Vị trí thứ nhất, nhóm Kha Béo.""Tám mươi chín cân!"Hít ~Ngay cả nhân viên công tác phụ trách quay phim cũng giật nảy cả người. Tám mươi chín cân cá, sinh lực quả thực quá mãnh liệt!Hạ Vũ Hà chớp chớp đôi mắt to tròn và ngạc nhiên mở miệng.Vương Tâm Như vui vẻ xoa đầu em trai, đến gần sát bên cậu để khen ngợi một phen.Một cân cá là một điểm, bây giờ số điểm của nhóm Kha Béo đã lên tới tám mươi chín điểm.E rằng tổ chương trình cũng không thể ngờ được là sẽ có một nhóm nhỏ có thể câu được nhiều cá như vậy.Sau khi bảng xếp hạng được công bố, có người vui vẻ cũng có người buồn rầu.Sau khi mọi người thu dọn đồ đạc, họ đã lên xe của tổ chương trình để trở về bản làng miền núi.Ngồi trong xe, Tiểu Kha tò mò nhìn người quay phim.Hai người họ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau chằm chằm suốt chặng đường.Cậu tò mò muốn xem video mà người quay phim xuất ra sẽ như thế nào.Chẳng qua là vì cậu cảm thấy xấu hổ cho nên mới muốn hỏi thăm mà thôi.