Tác giả:

Như thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét…

Chương 2

Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Tạm biệt Lous, Linh Lan trở về nhà thì nhận được tin giặc đã tràn vào làng Đông. Hiện tại mọi người đều đang tìm nơi trú ẩn, trên gương mặt ai cũng biểu hiện sự lo lắng. Đặc biệt là dì Lam ko may lạc mấy A Châu khiến dì vô cùng day dứt. Thế rồi một phát súng nổ ra, ầm, hàng vạn quân lính xuất hiện trên vai là những khẩu súng nặng trịch. Cô sợ hãi nép mình đằng sau bụi cây. Từ xa cô thấy cảnh bố mẹ, A Thất và dân làng bị trói, lôi ra giữa sân. Khi một trên lính giơ súng vào đầu của bố, cô liền lao ra. Ngay lập tức A Thất nổ súng cùng với trai tráng trong làng, hai bên đấu súng quyết liệt.Linh Lan phát hiện ra A Châu đang ở cạnh giếng, cô liền đến chỗ bé, ôm bé vào lòng vỗ về: " Đừng sợ, chị sẽ đưa em về với mẹ " Mưa đạn bắt đầu có dấu hiệu ngưng lại, giữa đoàn quân lính, một người đàn ông cao lớn, điển trai, đứng sừng sững như vị thần lên tiếng: " Cuộc chiến này sẽ chấm dứt nếu các ngươi chịu khuất phục " Nhưng những người dân của làng Đông vốn dĩ đều là người rất yêu thương quê hương, họ sẵn sàng đấu tranh để bảo vệ những thứ họ coi trọng. Do đó nào đâu họ chịu khuất phục." THÀ CHẾT CHỨ KO PHẢN BỘI QUÊ HƯƠNG " Đồng loạt mọi người từ già tới trẻ đều hô vang khẩu hiệu.Nét mặt của tên thiếu tướng kia ko còn giữ nổi vẻ bình tĩnh, hắn ra lệnh cho binh đoàn chuẩn bị pháo đài. Linh Lan còn thấy rõ màu u tối bao trùm lấy làng Đông. Có lẽ đây chính là kết cục cuối cùng. Một viên đạn bay xuyên qua lá cây bay thẳng tới chỗ cô, cô biết và vẫn đứng thẳng, mắt nhìn lên cái đầu của con bò tót - biểu tượng ý chí, sức mạnh và lòng can đảm của làng." Xoẹt " viên đạn tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của cô đã bay chệch hướng, lao thẳng vào gốc cây xà cừ. Một người đàn ông xuất hiện, mùi hương bạc hà dịu nhẹ quen thuộc. Cô nhìn thấy Lous, anh đang đứng trước mặt bảo vệ cho cô trước làn mưa đại bác." Ko sao đâu, anh sẽ bảo vệ em " Như lời hứa của mình, anh đưa cô cùng với A Châu tới tận nơi trú ẩn của làng. Nhờ anh, cô gặp lại mọi người, bố mẹ và A Thất. Tất cả mọi người đều bình an vô sự.

Tạm biệt Lous, Linh Lan trở về nhà thì nhận được tin giặc đã tràn vào làng Đông. Hiện tại mọi người đều đang tìm nơi trú ẩn, trên gương mặt ai cũng biểu hiện sự lo lắng. Đặc biệt là dì Lam ko may lạc mấy A Châu khiến dì vô cùng day dứt. Thế rồi một phát súng nổ ra, ầm, hàng vạn quân lính xuất hiện trên vai là những khẩu súng nặng trịch. Cô sợ hãi nép mình đằng sau bụi cây. Từ xa cô thấy cảnh bố mẹ, A Thất và dân làng bị trói, lôi ra giữa sân. Khi một trên lính giơ súng vào đầu của bố, cô liền lao ra. Ngay lập tức A Thất nổ súng cùng với trai tráng trong làng, hai bên đấu súng quyết liệt.

Linh Lan phát hiện ra A Châu đang ở cạnh giếng, cô liền đến chỗ bé, ôm bé vào lòng vỗ về: " Đừng sợ, chị sẽ đưa em về với mẹ " Mưa đạn bắt đầu có dấu hiệu ngưng lại, giữa đoàn quân lính, một người đàn ông cao lớn, điển trai, đứng sừng sững như vị thần lên tiếng: " Cuộc chiến này sẽ chấm dứt nếu các ngươi chịu khuất phục " Nhưng những người dân của làng Đông vốn dĩ đều là người rất yêu thương quê hương, họ sẵn sàng đấu tranh để bảo vệ những thứ họ coi trọng. Do đó nào đâu họ chịu khuất phục.

" THÀ CHẾT CHỨ KO PHẢN BỘI QUÊ HƯƠNG " Đồng loạt mọi người từ già tới trẻ đều hô vang khẩu hiệu.

Nét mặt của tên thiếu tướng kia ko còn giữ nổi vẻ bình tĩnh, hắn ra lệnh cho binh đoàn chuẩn bị pháo đài. Linh Lan còn thấy rõ màu u tối bao trùm lấy làng Đông. Có lẽ đây chính là kết cục cuối cùng. Một viên đạn bay xuyên qua lá cây bay thẳng tới chỗ cô, cô biết và vẫn đứng thẳng, mắt nhìn lên cái đầu của con bò tót - biểu tượng ý chí, sức mạnh và lòng can đảm của làng.

" Xoẹt " viên đạn tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của cô đã bay chệch hướng, lao thẳng vào gốc cây xà cừ. Một người đàn ông xuất hiện, mùi hương bạc hà dịu nhẹ quen thuộc. Cô nhìn thấy Lous, anh đang đứng trước mặt bảo vệ cho cô trước làn mưa đại bác.

" Ko sao đâu, anh sẽ bảo vệ em " Như lời hứa của mình, anh đưa cô cùng với A Châu tới tận nơi trú ẩn của làng. Nhờ anh, cô gặp lại mọi người, bố mẹ và A Thất. Tất cả mọi người đều bình an vô sự.

Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Tạm biệt Lous, Linh Lan trở về nhà thì nhận được tin giặc đã tràn vào làng Đông. Hiện tại mọi người đều đang tìm nơi trú ẩn, trên gương mặt ai cũng biểu hiện sự lo lắng. Đặc biệt là dì Lam ko may lạc mấy A Châu khiến dì vô cùng day dứt. Thế rồi một phát súng nổ ra, ầm, hàng vạn quân lính xuất hiện trên vai là những khẩu súng nặng trịch. Cô sợ hãi nép mình đằng sau bụi cây. Từ xa cô thấy cảnh bố mẹ, A Thất và dân làng bị trói, lôi ra giữa sân. Khi một trên lính giơ súng vào đầu của bố, cô liền lao ra. Ngay lập tức A Thất nổ súng cùng với trai tráng trong làng, hai bên đấu súng quyết liệt.Linh Lan phát hiện ra A Châu đang ở cạnh giếng, cô liền đến chỗ bé, ôm bé vào lòng vỗ về: " Đừng sợ, chị sẽ đưa em về với mẹ " Mưa đạn bắt đầu có dấu hiệu ngưng lại, giữa đoàn quân lính, một người đàn ông cao lớn, điển trai, đứng sừng sững như vị thần lên tiếng: " Cuộc chiến này sẽ chấm dứt nếu các ngươi chịu khuất phục " Nhưng những người dân của làng Đông vốn dĩ đều là người rất yêu thương quê hương, họ sẵn sàng đấu tranh để bảo vệ những thứ họ coi trọng. Do đó nào đâu họ chịu khuất phục." THÀ CHẾT CHỨ KO PHẢN BỘI QUÊ HƯƠNG " Đồng loạt mọi người từ già tới trẻ đều hô vang khẩu hiệu.Nét mặt của tên thiếu tướng kia ko còn giữ nổi vẻ bình tĩnh, hắn ra lệnh cho binh đoàn chuẩn bị pháo đài. Linh Lan còn thấy rõ màu u tối bao trùm lấy làng Đông. Có lẽ đây chính là kết cục cuối cùng. Một viên đạn bay xuyên qua lá cây bay thẳng tới chỗ cô, cô biết và vẫn đứng thẳng, mắt nhìn lên cái đầu của con bò tót - biểu tượng ý chí, sức mạnh và lòng can đảm của làng." Xoẹt " viên đạn tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của cô đã bay chệch hướng, lao thẳng vào gốc cây xà cừ. Một người đàn ông xuất hiện, mùi hương bạc hà dịu nhẹ quen thuộc. Cô nhìn thấy Lous, anh đang đứng trước mặt bảo vệ cho cô trước làn mưa đại bác." Ko sao đâu, anh sẽ bảo vệ em " Như lời hứa của mình, anh đưa cô cùng với A Châu tới tận nơi trú ẩn của làng. Nhờ anh, cô gặp lại mọi người, bố mẹ và A Thất. Tất cả mọi người đều bình an vô sự.

Chương 2