Tác giả:

Như thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét…

Chương 3

Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Sinh nhật Linh Lan, mặc cho quân lính đang hợp lực truy đuổi sát sao thì dân làng vẫn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ mừng ngày cô có mặt ở Trái Đất mười bảy năm. A Thất hứa với cô sẽ bắt một trăm con châu chấu và bây giờ một trăm con châu chấu tươi nay đã trở thành đồ nhắm, được bày vào đĩa để mọi người cùng ăn. Bố mẹ tặng cho cô một chiếc vòng cổ do chính tay bố làm......Còn gì tuyệt vời hơn nữa đây. Linh Lan xúng xính trong chiếc váy trắng tinh khôi, khoe vai trắng nõn nà, mịn màng. Tóc tết búi xinh xắn như công chúa. Màn thổi nến vừa kịp bắt đầu thì cô bỗng cảm thấy cơ thể mình bị đẩy vào tường, kèm theo là tiếng hét chói tai của A Thất: " Cẩn thận Linh Lan " Nhờ vậy cô thoát khỏi viên đạn nhỏ như viên bi nhưng sức công phá thì vô cùng khủng khiếp. Tuy nhiên A Thất trúng đạn, anh hộc máu, lấy tay ôm vết thương." Anh ko sao chứ? " Cô ôm chặt lấy anh, căm phẫn nhìn đoàn quân ồ ạt xông vào như kiến vỡ tổ. Dường như chẳng còn một tia hy vọng nào, mọi người ai nấy đều cầm vũ khí lên. Ai ko có súng thì dùng gậy, cuốc, chổi.....tất cả đều đã sẵn sàng.Tiếng bước chân đập xuống nền đất lạnh lẽo, Lous xuất hiện, anh đứng lên hàng đầu. Gương mặt lạnh lùng ko hề vui vẻ như ngày trước. Tên thiếu tướng mặt mày hung tợn, chắp tay lên đầu, cung kính: " Thưa hoàng tử, chúng thần đã sẵn sàng "" Hoàng tử " Linh Lan chết lặng, cô ko dám tin anh chính là hoàng tử, ko những thế lại còn là hoàng tử của đế quốc Tristan. Lúc này A Thất đã ngừng thở, cô đau đớn, gào thét trong vô vọng. Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, tưởng như bây giờ chỉ mới bắt đầu. Cô cầm lấy khẩu súng nhỏ rơi từ đai lưng A Thất, căm phẫn nhìn Lous. Chính cô, chính cô đã hại chết A Thất và chính cô đưa làng Đông bước vào đường cùng của ngày hôm nay. Giá như, giá như cô đã ko cứu Lous, mặc cho anh nằm trên tảng đá lạnh lẽo, để thần chết đưa tiễn anh đi thì có lẽ mọi chuyện đã đổi khác.

Sinh nhật Linh Lan, mặc cho quân lính đang hợp lực truy đuổi sát sao thì dân làng vẫn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ mừng ngày cô có mặt ở Trái Đất mười bảy năm. A Thất hứa với cô sẽ bắt một trăm con châu chấu và bây giờ một trăm con châu chấu tươi nay đã trở thành đồ nhắm, được bày vào đĩa để mọi người cùng ăn. Bố mẹ tặng cho cô một chiếc vòng cổ do chính tay bố làm......Còn gì tuyệt vời hơn nữa đây. Linh Lan xúng xính trong chiếc váy trắng tinh khôi, khoe vai trắng nõn nà, mịn màng. Tóc tết búi xinh xắn như công chúa. Màn thổi nến vừa kịp bắt đầu thì cô bỗng cảm thấy cơ thể mình bị đẩy vào tường, kèm theo là tiếng hét chói tai của A Thất: " Cẩn thận Linh Lan " Nhờ vậy cô thoát khỏi viên đạn nhỏ như viên bi nhưng sức công phá thì vô cùng khủng khiếp. Tuy nhiên A Thất trúng đạn, anh hộc máu, lấy tay ôm vết thương.

" Anh ko sao chứ? " Cô ôm chặt lấy anh, căm phẫn nhìn đoàn quân ồ ạt xông vào như kiến vỡ tổ. Dường như chẳng còn một tia hy vọng nào, mọi người ai nấy đều cầm vũ khí lên. Ai ko có súng thì dùng gậy, cuốc, chổi.....tất cả đều đã sẵn sàng.

Tiếng bước chân đập xuống nền đất lạnh lẽo, Lous xuất hiện, anh đứng lên hàng đầu. Gương mặt lạnh lùng ko hề vui vẻ như ngày trước. Tên thiếu tướng mặt mày hung tợn, chắp tay lên đầu, cung kính: " Thưa hoàng tử, chúng thần đã sẵn sàng "

" Hoàng tử " Linh Lan chết lặng, cô ko dám tin anh chính là hoàng tử, ko những thế lại còn là hoàng tử của đế quốc Tristan. Lúc này A Thất đã ngừng thở, cô đau đớn, gào thét trong vô vọng. Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, tưởng như bây giờ chỉ mới bắt đầu. Cô cầm lấy khẩu súng nhỏ rơi từ đai lưng A Thất, căm phẫn nhìn Lous. Chính cô, chính cô đã hại chết A Thất và chính cô đưa làng Đông bước vào đường cùng của ngày hôm nay. Giá như, giá như cô đã ko cứu Lous, mặc cho anh nằm trên tảng đá lạnh lẽo, để thần chết đưa tiễn anh đi thì có lẽ mọi chuyện đã đổi khác.

Tình Yêu Vĩnh CửuTác giả: Mai BambooNhư thường lệ Linh Lan cầm một thùng nước gỗ lớn rồi chảy ra con suối sau nhà. Con suối trong vắt như làn nước mùa thu, mùa hè thì mát rượi, mùa đông thì đóng băng và trở thành sân chơi lí tưởng cho lũ trẻ con hàng xóm. Cô đặt thùng gỗ xuống, thích thú nghịch nước. Giá như chiến tranh ko nổ ra thì chắc bây giờ cô đang ngồi trong lớp học bài cùng các bạn, bố mẹ ko phải ngày đêm lo lắng bàn cách đối phó với bom mìn do đế quốc Tristan bắn xuống. Và các bạn nam sẽ ko phải từ bỏ bao hoài bão ước mơ để đóng khuôn theo lính thuần chủng. Màu nước trong vắt bỗng nhiên xuất hiện màu đỏ tươi hoà lẫn, cô sững người phát hiện ở tảng đá phía trước có một người đàn ông đang ngất xỉu. Lòng tốt theo bản năng trỗi dậy mạnh mẽ, cô chạy về nhà mang thuốc và băng gạc băng bó cho anh. Xong xuôi cô mới để ý gương mặt của anh . Đó là một vẻ đẹp đậm chất phương Tây, với nước da trắng ngần, chiếc mũi cao vút. Đôi mắt màu xanh sâu thẳm, hút hồn người đối diện. Cô nghĩ thầm đánh giá một lượt và rút ra nhận xét… Sinh nhật Linh Lan, mặc cho quân lính đang hợp lực truy đuổi sát sao thì dân làng vẫn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ mừng ngày cô có mặt ở Trái Đất mười bảy năm. A Thất hứa với cô sẽ bắt một trăm con châu chấu và bây giờ một trăm con châu chấu tươi nay đã trở thành đồ nhắm, được bày vào đĩa để mọi người cùng ăn. Bố mẹ tặng cho cô một chiếc vòng cổ do chính tay bố làm......Còn gì tuyệt vời hơn nữa đây. Linh Lan xúng xính trong chiếc váy trắng tinh khôi, khoe vai trắng nõn nà, mịn màng. Tóc tết búi xinh xắn như công chúa. Màn thổi nến vừa kịp bắt đầu thì cô bỗng cảm thấy cơ thể mình bị đẩy vào tường, kèm theo là tiếng hét chói tai của A Thất: " Cẩn thận Linh Lan " Nhờ vậy cô thoát khỏi viên đạn nhỏ như viên bi nhưng sức công phá thì vô cùng khủng khiếp. Tuy nhiên A Thất trúng đạn, anh hộc máu, lấy tay ôm vết thương." Anh ko sao chứ? " Cô ôm chặt lấy anh, căm phẫn nhìn đoàn quân ồ ạt xông vào như kiến vỡ tổ. Dường như chẳng còn một tia hy vọng nào, mọi người ai nấy đều cầm vũ khí lên. Ai ko có súng thì dùng gậy, cuốc, chổi.....tất cả đều đã sẵn sàng.Tiếng bước chân đập xuống nền đất lạnh lẽo, Lous xuất hiện, anh đứng lên hàng đầu. Gương mặt lạnh lùng ko hề vui vẻ như ngày trước. Tên thiếu tướng mặt mày hung tợn, chắp tay lên đầu, cung kính: " Thưa hoàng tử, chúng thần đã sẵn sàng "" Hoàng tử " Linh Lan chết lặng, cô ko dám tin anh chính là hoàng tử, ko những thế lại còn là hoàng tử của đế quốc Tristan. Lúc này A Thất đã ngừng thở, cô đau đớn, gào thét trong vô vọng. Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, tưởng như bây giờ chỉ mới bắt đầu. Cô cầm lấy khẩu súng nhỏ rơi từ đai lưng A Thất, căm phẫn nhìn Lous. Chính cô, chính cô đã hại chết A Thất và chính cô đưa làng Đông bước vào đường cùng của ngày hôm nay. Giá như, giá như cô đã ko cứu Lous, mặc cho anh nằm trên tảng đá lạnh lẽo, để thần chết đưa tiễn anh đi thì có lẽ mọi chuyện đã đổi khác.

Chương 3