Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 14: Ba mẹ , cho con tham lam một chút được không ?
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Mạc Ly nhếch môi, như chợt nhớ tới moitj chuyện gì đó, đẩy nhẹ Lục Vi ra: Ba mẹ đâu rồi? Sao không ra sân bay đón tôi? " Cô ậm ừ mãi một lúc rồi mới nói: Họ... đi du lịch, đúng, đi du lịch rồi ha ha ha " Mạc Ly nhướng mày khó tin rồi lông mãy dần giãn ra, cô tin Vi Vi mà! Mạc Ly lấy ra một điếu thuốc, hút, sau làn khói mờ ảo, người con gái xinh đẹp trầm giọng: Mấy năm nay... sống thế nào? " Vi Vi khẽ cười: Rất tốt, còn được làm tổng giám đốc thì có gì mà không tốt cơ chứ? Gia đình... rất hạnh phúc." Mạc Ly kéo tay cô, khẽ nói: Đi giải khuân với tôi đi " Vi Vi nhìn đôi tay đang nắm lấy tay mình, chẳng hiểu sao cứ muốn nó nắm mãi. Ba mẹ, cho Vi Vi tham lam lần cuối được không? Con xin mà, con sẽ trả thù cho hai người mà, sớm thôi, nhé! - Một ai đó đang nghĩ:)
Mạc Ly nhếch môi, như chợt nhớ tới moitj chuyện gì đó, đẩy nhẹ Lục Vi ra: Ba mẹ đâu rồi? Sao không ra sân bay đón tôi? " Cô ậm ừ mãi một lúc rồi mới nói: Họ... đi du lịch, đúng, đi du lịch rồi ha ha ha " Mạc Ly nhướng mày khó tin rồi lông mãy dần giãn ra, cô tin Vi Vi mà! Mạc Ly lấy ra một điếu thuốc, hút, sau làn khói mờ ảo, người con gái xinh đẹp trầm giọng: Mấy năm nay... sống thế nào? " Vi Vi khẽ cười: Rất tốt, còn được làm tổng giám đốc thì có gì mà không tốt cơ chứ? Gia đình... rất hạnh phúc." Mạc Ly kéo tay cô, khẽ nói: Đi giải khuân với tôi đi " Vi Vi nhìn đôi tay đang nắm lấy tay mình, chẳng hiểu sao cứ muốn nó nắm mãi. Ba mẹ, cho Vi Vi tham lam lần cuối được không? Con xin mà, con sẽ trả thù cho hai người mà, sớm thôi, nhé! - Một ai đó đang nghĩ:)
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Mạc Ly nhếch môi, như chợt nhớ tới moitj chuyện gì đó, đẩy nhẹ Lục Vi ra: Ba mẹ đâu rồi? Sao không ra sân bay đón tôi? " Cô ậm ừ mãi một lúc rồi mới nói: Họ... đi du lịch, đúng, đi du lịch rồi ha ha ha " Mạc Ly nhướng mày khó tin rồi lông mãy dần giãn ra, cô tin Vi Vi mà! Mạc Ly lấy ra một điếu thuốc, hút, sau làn khói mờ ảo, người con gái xinh đẹp trầm giọng: Mấy năm nay... sống thế nào? " Vi Vi khẽ cười: Rất tốt, còn được làm tổng giám đốc thì có gì mà không tốt cơ chứ? Gia đình... rất hạnh phúc." Mạc Ly kéo tay cô, khẽ nói: Đi giải khuân với tôi đi " Vi Vi nhìn đôi tay đang nắm lấy tay mình, chẳng hiểu sao cứ muốn nó nắm mãi. Ba mẹ, cho Vi Vi tham lam lần cuối được không? Con xin mà, con sẽ trả thù cho hai người mà, sớm thôi, nhé! - Một ai đó đang nghĩ:)