Nó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như…
Chương 15: Dục Vọng bar
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Mạc Ly dẫn cô đi shopping, khác hẳn với trái nấm ủ dột ngồi trong phòng tổng giám đốc vừa này, giờ cô xinh hơn nhiều! Chiếc áo trắng bó sát hở rốn kết hợp với chiếc quần bó ngắn ôm chặt lấy cặp đùi thu hút không ít ánh nhìn si mê. Mái tóc đen dài tới đùi thả ra trông bất cần. Chân đi đôi boot đen tới gần đầu gối, đôi môi mỏng khuyến rũ như mời gọi kẻ đối diện mà cũng như không tạo cho con người ta cảm giác hứng thú, muốn chinh phục cô bé mười lăm tuổi này! Mạc Ly khẽ gật đầu hài lòng rồi dẫn cô tới d*c v*ng bar, nhà của các cậu ấm cô chiêu ăn chơi vô bờ bến. Tiếng nhạc Dj vang lớn, vũ công nhảy cuồng nhiệt, các loại thuốc phiện, th**c l*c đủ cả. Khác hẳn với biển " cửa hàng tạp hoá " và những nhân viên bên ngoài đang bán sữa, bánh kẹo bên ngoài. Bên trong như một thế giới ngầm sa hoa, truỵ lạc mà chỉ những kẻ ăn chơi thực sự mới có đủ khả năng đặt chân tới.
Mạc Ly dẫn cô đi shopping, khác hẳn với trái nấm ủ dột ngồi trong phòng tổng giám đốc vừa này, giờ cô xinh hơn nhiều! Chiếc áo trắng bó sát hở rốn kết hợp với chiếc quần bó ngắn ôm chặt lấy cặp đùi thu hút không ít ánh nhìn si mê. Mái tóc đen dài tới đùi thả ra trông bất cần. Chân đi đôi boot đen tới gần đầu gối, đôi môi mỏng khuyến rũ như mời gọi kẻ đối diện mà cũng như không tạo cho con người ta cảm giác hứng thú, muốn chinh phục cô bé mười lăm tuổi này! Mạc Ly khẽ gật đầu hài lòng rồi dẫn cô tới d*c v*ng bar, nhà của các cậu ấm cô chiêu ăn chơi vô bờ bến. Tiếng nhạc Dj vang lớn, vũ công nhảy cuồng nhiệt, các loại thuốc phiện, th**c l*c đủ cả. Khác hẳn với biển " cửa hàng tạp hoá " và những nhân viên bên ngoài đang bán sữa, bánh kẹo bên ngoài. Bên trong như một thế giới ngầm sa hoa, truỵ lạc mà chỉ những kẻ ăn chơi thực sự mới có đủ khả năng đặt chân tới.
Mãi Chờ Người Nơi ẤyTác giả: Phạm VyNó ôm xác bà cho tới khi trời ngừng mưa hẳn, luy luyến để lại xác bà rồi ra đi ( Từ nhỏ bố nó mê cờ bạc, bọn áo đen đuổi giết mẹ con nó là vì món nợ mà ông ta để lại. Bọn áo đen nói chỉ cần bán nội tạng của nó, bà sẽ được tha. Bà không làm theo nên bị chúng bắn vào bụng. Bà liều mạng đem đứa trẻ chạy đi) Nó đi tìm họ hàng hay bạn bè của mẹ nó để xin được nhận nuôi, nhưng bọn họ đều giả như không quen biết. Nó cứ đi, đi mãi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa. Ngất dần vì đói khát, nó cảm giác mình đang được bế lên vậy, ấm áp vô cùng! Sáng hôm sau...: Cháu dậy rồi à? " Một người đàn ông ân cần hỏi nó, như nhớ ra mọi chuyện, nó chỉ gật đầu. Người đàn ông sau khi biết hết mọi chuyện rồi, bèn hỏi nó: Cháu tên gì? " Nó im lặng, anh ta hỏi tiếp: Cháu bao nhiêu tuổi? " Nó vẫn duy trì sự im lặng. Anh ta bèn nghĩ, a, đứa trẻ nào mà không thích kẹo?: Trả lời đi rồi chú cho kẹo! " Nó vẫn không nói gì. Ai đó đang thầm nghĩ, một người không có trái tim sao? Nó chỉ kể xong chuyện rồi xem anh như… Mạc Ly dẫn cô đi shopping, khác hẳn với trái nấm ủ dột ngồi trong phòng tổng giám đốc vừa này, giờ cô xinh hơn nhiều! Chiếc áo trắng bó sát hở rốn kết hợp với chiếc quần bó ngắn ôm chặt lấy cặp đùi thu hút không ít ánh nhìn si mê. Mái tóc đen dài tới đùi thả ra trông bất cần. Chân đi đôi boot đen tới gần đầu gối, đôi môi mỏng khuyến rũ như mời gọi kẻ đối diện mà cũng như không tạo cho con người ta cảm giác hứng thú, muốn chinh phục cô bé mười lăm tuổi này! Mạc Ly khẽ gật đầu hài lòng rồi dẫn cô tới d*c v*ng bar, nhà của các cậu ấm cô chiêu ăn chơi vô bờ bến. Tiếng nhạc Dj vang lớn, vũ công nhảy cuồng nhiệt, các loại thuốc phiện, th**c l*c đủ cả. Khác hẳn với biển " cửa hàng tạp hoá " và những nhân viên bên ngoài đang bán sữa, bánh kẹo bên ngoài. Bên trong như một thế giới ngầm sa hoa, truỵ lạc mà chỉ những kẻ ăn chơi thực sự mới có đủ khả năng đặt chân tới.