Trò chơi bắn bi Tháng Giêng năm 1916 – những ai còn sống đều nhớ rằng, đó là một mùa đông khắc nghiệt nhất. Những căn phòng tối hù trong Học viện Bloor cũng lạnh buốt như ngoài trời. Henry Yewbeam, vừa chạy gấp qua một hành lang lạnh băng, vừa cất tiếng ngâm nga một mình. Tiếng ngâm nga làm nó phấn chấn lên, giúp sưởi ấm tinh thần cũng như hai bàn chân. Phía đầu kia hành lang, ánh đèn khí xanh lét, chập chờn lay động trong những giá đỡ bằng sắt gắn trên tường. Cái mùi thật kinh khủng. Nếu lúc đó có bắt được con gì chết rữa trong một góc tối thì Henry cũng sẽ chẳng ngạc nhiên. Ở nhà, một ngôi nhà tràn ngập ánh nắng bên bờ biển, em gái Daphne của Henry đang bị bệnh bạch hầu. Để tránh lây nhiễm, Henry và út James được gởi tới sống với anh trai của mẹ chúng, Ngài Gideon Bloor. Ngài Gideon không phải là mẫu người mà bạn nên chọn để ở cùng trong những ngày nghỉ. Không ai xa cách hơn ngài. Ngài là hiệu trưởng của một ngôi trường cổ, và ngài quyết không bao giờ để ai quên điều đó. Học viện…
Chương 16
Charlie Bone 2: Charlie Bone Và Quả Cầu Xoắn Thời GianTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmTrò chơi bắn bi Tháng Giêng năm 1916 – những ai còn sống đều nhớ rằng, đó là một mùa đông khắc nghiệt nhất. Những căn phòng tối hù trong Học viện Bloor cũng lạnh buốt như ngoài trời. Henry Yewbeam, vừa chạy gấp qua một hành lang lạnh băng, vừa cất tiếng ngâm nga một mình. Tiếng ngâm nga làm nó phấn chấn lên, giúp sưởi ấm tinh thần cũng như hai bàn chân. Phía đầu kia hành lang, ánh đèn khí xanh lét, chập chờn lay động trong những giá đỡ bằng sắt gắn trên tường. Cái mùi thật kinh khủng. Nếu lúc đó có bắt được con gì chết rữa trong một góc tối thì Henry cũng sẽ chẳng ngạc nhiên. Ở nhà, một ngôi nhà tràn ngập ánh nắng bên bờ biển, em gái Daphne của Henry đang bị bệnh bạch hầu. Để tránh lây nhiễm, Henry và út James được gởi tới sống với anh trai của mẹ chúng, Ngài Gideon Bloor. Ngài Gideon không phải là mẫu người mà bạn nên chọn để ở cùng trong những ngày nghỉ. Không ai xa cách hơn ngài. Ngài là hiệu trưởng của một ngôi trường cổ, và ngài quyết không bao giờ để ai quên điều đó. Học viện… “Tránh ra!” Một giọng khàn đục vang lên đằng sau.Đang sẵn run lẩy bẩy, Charlie giật thót mình và quay lại. Gương mặt đỏ gay của ông Weedon hiện ra giữa đám cành cây rối rắm; ông đội chiếc mũ bảo hiểm đen bóng, và Charlie trông thấy một lưỡi cưa nằm chặt trong đai bao tay màu đen của người đàn ông vạm vỡ này.“Cái cây này rất nguy hiểm,” ông Weedon la lên. “Ta đã bảo bọn nhóc là không được chơi gần nó mà.”“Cháu có chơi đâu,” Charlie cãi. Fidelio đã bắt kịp và nó thấy tự tin hơn.“Ồ, không hả, Charlie Bone? Mày không bao giờ chơi chứ gì? Mày là một thằng bé nghiêm túc chứ gì?”“Ông biết gì về cháu mà nói nào,” Charlie nổi cáu. “Ông không thể…”Một tiếng nổ lớn, tiếp sau là tiếng cưa xè xè, ông Weedon vén đường qua cái cây rậm rạp, tiến đến chỗ Charlie. Cành cây văng tung tóe khi lưỡi cưa nghiến vô gỗ và cành lá.“Đi nào!” Fidelio kéo áo chùng của Charlie. “Tụi mình ra khỏi đây đi.”“Ông đó thật nguy hiểm,” Charlie lẩm bẩm khi chúng chạy khỏi đám cây. “Làm sao ông ấy lại biết em?”“Tại em nổi tiếng quá mà,” Fidelio nói, thở gấp gáp.Giờ chúng đã đủ xa khỏi ông Weedon nên có thể dừng lại nghỉ.“Chuyện bị lạc trong khu bỏ hoang học kỳ rồi là hẳn một sự kiện đấy chớ. Tất cả mọi người đều phải biết em là ai.”Charlie ước sao cho mọi việc không phải như thế.Một hồi còi đi săn rúc lên, báo hiệu đã hết giờ giải lao.Nhiệt độ vẫn tụt xuống vùn vụt. Sau bữa tối, những đứa trẻ có phép thuật, như thường lệ lại tới phòng Nhà Vua để làm bài tập về nhà. Chính tại đây đã nổ ra cuộc tranh luận nảy lửa giữa hai anh bạn lớn của Charlie : Tancred torsson và Lysander Sage.Lysander là người nhạy cảm với cái lạnh nhất. Nhưng vốn là người hay bông lơn, nên nếu có ca cẩm thì cũng theo kiểu thân thiện, đúng hơn là tếu táo. Nó nói nguyên văn như thế này với Tancred:“Tanc, mày đã làm gì với thời tiết vậy?”“Cả ông mà cũng không biết à!” Tancred nhảy dựng lên và dậm chân, “Tôi tưởng trong cả đám thì ông phải là người biết rõ hơn chứ?”Lysander chưa kịp đáp lời, thì Manfred Bloor lên tiếng. “Thôi đi, Tancred! Thương thằng bạn của chúng ta một chút coi. Mày đang làm nó chết cóng đó.”“Tôi có làm đâu!” Tancred giãy nãy, vò xé mái tóc nhiễm điện của mình.“Nó giỡn thôi mà, Tanc,” Lysander mỉm cưởi, nói.Đến lúc này thì một vài đứa trẻ bắt đầu cảm thấy bất an.Charlie đặc biệt lo âu. Lysander và Tancred đã cứu nó ra khỏi khu bỏ hoang. Họ đã cùng nhau hợp lực chống lại những thế lực hắc ám đang rình rập trong Học viện Bloor. Nhìn hai người cãi nhau, nó không chịu nổi.“Bây giờ ông về phe nó rồi à?” Tancred hỏi, trừng mắt nhìn đồng minh cũ của mình.
“Tránh ra!” Một giọng khàn đục vang lên đằng sau.
Đang sẵn run lẩy bẩy, Charlie giật thót mình và quay lại. Gương mặt đỏ gay của ông Weedon hiện ra giữa đám cành cây rối rắm; ông đội chiếc mũ bảo hiểm đen bóng, và Charlie trông thấy một lưỡi cưa nằm chặt trong đai bao tay màu đen của người đàn ông vạm vỡ này.
“Cái cây này rất nguy hiểm,” ông Weedon la lên. “Ta đã bảo bọn nhóc là không được chơi gần nó mà.”
“Cháu có chơi đâu,” Charlie cãi. Fidelio đã bắt kịp và nó thấy tự tin hơn.
“Ồ, không hả, Charlie Bone? Mày không bao giờ chơi chứ gì? Mày là một thằng bé nghiêm túc chứ gì?”
“Ông biết gì về cháu mà nói nào,” Charlie nổi cáu. “Ông không thể…”
Một tiếng nổ lớn, tiếp sau là tiếng cưa xè xè, ông Weedon vén đường qua cái cây rậm rạp, tiến đến chỗ Charlie. Cành cây văng tung tóe khi lưỡi cưa nghiến vô gỗ và cành lá.
“Đi nào!” Fidelio kéo áo chùng của Charlie. “Tụi mình ra khỏi đây đi.”
“Ông đó thật nguy hiểm,” Charlie lẩm bẩm khi chúng chạy khỏi đám cây. “Làm sao ông ấy lại biết em?”
“Tại em nổi tiếng quá mà,” Fidelio nói, thở gấp gáp.
Giờ chúng đã đủ xa khỏi ông Weedon nên có thể dừng lại nghỉ.
“Chuyện bị lạc trong khu bỏ hoang học kỳ rồi là hẳn một sự kiện đấy chớ. Tất cả mọi người đều phải biết em là ai.”
Charlie ước sao cho mọi việc không phải như thế.
Một hồi còi đi săn rúc lên, báo hiệu đã hết giờ giải lao.
Nhiệt độ vẫn tụt xuống vùn vụt. Sau bữa tối, những đứa trẻ có phép thuật, như thường lệ lại tới phòng Nhà Vua để làm bài tập về nhà. Chính tại đây đã nổ ra cuộc tranh luận nảy lửa giữa hai anh bạn lớn của Charlie : Tancred torsson và Lysander Sage.
Lysander là người nhạy cảm với cái lạnh nhất. Nhưng vốn là người hay bông lơn, nên nếu có ca cẩm thì cũng theo kiểu thân thiện, đúng hơn là tếu táo. Nó nói nguyên văn như thế này với Tancred:
“Tanc, mày đã làm gì với thời tiết vậy?”
“Cả ông mà cũng không biết à!” Tancred nhảy dựng lên và dậm chân, “Tôi tưởng trong cả đám thì ông phải là người biết rõ hơn chứ?”
Lysander chưa kịp đáp lời, thì Manfred Bloor lên tiếng. “Thôi đi, Tancred! Thương thằng bạn của chúng ta một chút coi. Mày đang làm nó chết cóng đó.”
“Tôi có làm đâu!” Tancred giãy nãy, vò xé mái tóc nhiễm điện của mình.
“Nó giỡn thôi mà, Tanc,” Lysander mỉm cưởi, nói.
Đến lúc này thì một vài đứa trẻ bắt đầu cảm thấy bất an.
Charlie đặc biệt lo âu. Lysander và Tancred đã cứu nó ra khỏi khu bỏ hoang. Họ đã cùng nhau hợp lực chống lại những thế lực hắc ám đang rình rập trong Học viện Bloor. Nhìn hai người cãi nhau, nó không chịu nổi.
“Bây giờ ông về phe nó rồi à?” Tancred hỏi, trừng mắt nhìn đồng minh cũ của mình.
Charlie Bone 2: Charlie Bone Và Quả Cầu Xoắn Thời GianTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmTrò chơi bắn bi Tháng Giêng năm 1916 – những ai còn sống đều nhớ rằng, đó là một mùa đông khắc nghiệt nhất. Những căn phòng tối hù trong Học viện Bloor cũng lạnh buốt như ngoài trời. Henry Yewbeam, vừa chạy gấp qua một hành lang lạnh băng, vừa cất tiếng ngâm nga một mình. Tiếng ngâm nga làm nó phấn chấn lên, giúp sưởi ấm tinh thần cũng như hai bàn chân. Phía đầu kia hành lang, ánh đèn khí xanh lét, chập chờn lay động trong những giá đỡ bằng sắt gắn trên tường. Cái mùi thật kinh khủng. Nếu lúc đó có bắt được con gì chết rữa trong một góc tối thì Henry cũng sẽ chẳng ngạc nhiên. Ở nhà, một ngôi nhà tràn ngập ánh nắng bên bờ biển, em gái Daphne của Henry đang bị bệnh bạch hầu. Để tránh lây nhiễm, Henry và út James được gởi tới sống với anh trai của mẹ chúng, Ngài Gideon Bloor. Ngài Gideon không phải là mẫu người mà bạn nên chọn để ở cùng trong những ngày nghỉ. Không ai xa cách hơn ngài. Ngài là hiệu trưởng của một ngôi trường cổ, và ngài quyết không bao giờ để ai quên điều đó. Học viện… “Tránh ra!” Một giọng khàn đục vang lên đằng sau.Đang sẵn run lẩy bẩy, Charlie giật thót mình và quay lại. Gương mặt đỏ gay của ông Weedon hiện ra giữa đám cành cây rối rắm; ông đội chiếc mũ bảo hiểm đen bóng, và Charlie trông thấy một lưỡi cưa nằm chặt trong đai bao tay màu đen của người đàn ông vạm vỡ này.“Cái cây này rất nguy hiểm,” ông Weedon la lên. “Ta đã bảo bọn nhóc là không được chơi gần nó mà.”“Cháu có chơi đâu,” Charlie cãi. Fidelio đã bắt kịp và nó thấy tự tin hơn.“Ồ, không hả, Charlie Bone? Mày không bao giờ chơi chứ gì? Mày là một thằng bé nghiêm túc chứ gì?”“Ông biết gì về cháu mà nói nào,” Charlie nổi cáu. “Ông không thể…”Một tiếng nổ lớn, tiếp sau là tiếng cưa xè xè, ông Weedon vén đường qua cái cây rậm rạp, tiến đến chỗ Charlie. Cành cây văng tung tóe khi lưỡi cưa nghiến vô gỗ và cành lá.“Đi nào!” Fidelio kéo áo chùng của Charlie. “Tụi mình ra khỏi đây đi.”“Ông đó thật nguy hiểm,” Charlie lẩm bẩm khi chúng chạy khỏi đám cây. “Làm sao ông ấy lại biết em?”“Tại em nổi tiếng quá mà,” Fidelio nói, thở gấp gáp.Giờ chúng đã đủ xa khỏi ông Weedon nên có thể dừng lại nghỉ.“Chuyện bị lạc trong khu bỏ hoang học kỳ rồi là hẳn một sự kiện đấy chớ. Tất cả mọi người đều phải biết em là ai.”Charlie ước sao cho mọi việc không phải như thế.Một hồi còi đi săn rúc lên, báo hiệu đã hết giờ giải lao.Nhiệt độ vẫn tụt xuống vùn vụt. Sau bữa tối, những đứa trẻ có phép thuật, như thường lệ lại tới phòng Nhà Vua để làm bài tập về nhà. Chính tại đây đã nổ ra cuộc tranh luận nảy lửa giữa hai anh bạn lớn của Charlie : Tancred torsson và Lysander Sage.Lysander là người nhạy cảm với cái lạnh nhất. Nhưng vốn là người hay bông lơn, nên nếu có ca cẩm thì cũng theo kiểu thân thiện, đúng hơn là tếu táo. Nó nói nguyên văn như thế này với Tancred:“Tanc, mày đã làm gì với thời tiết vậy?”“Cả ông mà cũng không biết à!” Tancred nhảy dựng lên và dậm chân, “Tôi tưởng trong cả đám thì ông phải là người biết rõ hơn chứ?”Lysander chưa kịp đáp lời, thì Manfred Bloor lên tiếng. “Thôi đi, Tancred! Thương thằng bạn của chúng ta một chút coi. Mày đang làm nó chết cóng đó.”“Tôi có làm đâu!” Tancred giãy nãy, vò xé mái tóc nhiễm điện của mình.“Nó giỡn thôi mà, Tanc,” Lysander mỉm cưởi, nói.Đến lúc này thì một vài đứa trẻ bắt đầu cảm thấy bất an.Charlie đặc biệt lo âu. Lysander và Tancred đã cứu nó ra khỏi khu bỏ hoang. Họ đã cùng nhau hợp lực chống lại những thế lực hắc ám đang rình rập trong Học viện Bloor. Nhìn hai người cãi nhau, nó không chịu nổi.“Bây giờ ông về phe nó rồi à?” Tancred hỏi, trừng mắt nhìn đồng minh cũ của mình.