Chuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với…
Chương 93
Charlie Bone 1: Lúc Nửa ĐêmTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmChuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với… “Con gì hả?” Olivia hỏi. “Tớ chả thấy có con vật nào cả.”“Bà bếp trưởng có một con chó,” Billy nói. “Nó già lắm rồi nhưng rất dễ chịu, ngoài ra còn có... chuột... và những con khác nữa.”“Nhưng không thể nói chuyện với một con chuột được,” Charlie nói.Billy im lặng. Nó cúi gằm xuống quyển sách và bắt đầu đọc. Hai tròng kính khiến cho mắt nó trông như hai bóng đèn đỏ,to thô lố.Đột nhiên, nó thì thào, “Thực ra em nói được.”“Nói được gì cơ?” Olivia hỏi.Billy hắng giọng. “Nói được với chuột.”“Thật không?” Olivia gấp sách lại. “Hay quá! Đó là món của đằng ấy đó hả? À, ý là phép thuật của đằng ấy đó hả?”Billy gật đầu.“Tức là em có thể hiểu được chúng?” Charlie hỏi.Chậm rãi và nghiêm nghị, Billy lại gật đầu.Charlie huýt gió khe khẽ. Bấy lâu nay Benjamin vẫn hay nói rằng nó ao ước có ngày nghe được con Hạt Đậu nói gì.“Em có thể tới nói chuyện với con chó của bạn anh được không?” Charlie ướm hỏi Billy.Billy không đáp, chỉ đăm đăm nhìn Charlie, mặt thộn ra.“Có lẽ đề nghị này ngớ ngẩn thật,” Charlie nói. “Xin lỗi, lẽ ra anh không nên hỏi.”“Anh chị làm ơn đừng nói với ai nhé. Không phải con vật nào em cũng nói chuyện được. Động vật có rất nhiều ngôn ngữ. Lắng nghe bọn chúng mệt lắm.”Charlie và Olivia thề thốt rằng tụi nó sẽ không hé răng với ai về chuyện này. Bọn chúng lại quay về với đống sách vở, nhưng một lúc sau, Charlie nhận ra là Billy không làm bài tập hay đọc sách gì cả, chỉ chằm chằm nhìn vào khoảng không.“Em có thể nói với anh chị điều này được không?”Cả Charlie lẫn Olivia đồng loạt nói, “Được chứ.”“Chuyện này xảy ra cách đây một tuần. Em đang trên đường ra vườn sau bữa trà thì nghe tiếng Manfred đang nói chuyện với ai đó. Em không biết đó là ai, nhưng em nghe có tiếng con gái khóc trong phòng huynh trưởng.”“Không phải tớ đâu đấy,” Olivia nói ngay.
“Con gì hả?” Olivia hỏi. “Tớ chả thấy có con vật nào cả.”
“Bà bếp trưởng có một con chó,” Billy nói. “Nó già lắm rồi nhưng rất dễ chịu, ngoài ra còn có... chuột... và những con khác nữa.”
“Nhưng không thể nói chuyện với một con chuột được,” Charlie nói.
Billy im lặng. Nó cúi gằm xuống quyển sách và bắt đầu đọc. Hai tròng kính khiến cho mắt nó trông như hai bóng đèn đỏ,to thô lố.
Đột nhiên, nó thì thào, “Thực ra em nói được.”
“Nói được gì cơ?” Olivia hỏi.
Billy hắng giọng. “Nói được với chuột.”
“Thật không?” Olivia gấp sách lại. “Hay quá! Đó là món của đằng ấy đó hả? À, ý là phép thuật của đằng ấy đó hả?”
Billy gật đầu.
“Tức là em có thể hiểu được chúng?” Charlie hỏi.
Chậm rãi và nghiêm nghị, Billy lại gật đầu.
Charlie huýt gió khe khẽ. Bấy lâu nay Benjamin vẫn hay nói rằng nó ao ước có ngày nghe được con Hạt Đậu nói gì.
“Em có thể tới nói chuyện với con chó của bạn anh được không?” Charlie ướm hỏi Billy.
Billy không đáp, chỉ đăm đăm nhìn Charlie, mặt thộn ra.
“Có lẽ đề nghị này ngớ ngẩn thật,” Charlie nói. “Xin lỗi, lẽ ra anh không nên hỏi.”
“Anh chị làm ơn đừng nói với ai nhé. Không phải con vật nào em cũng nói chuyện được. Động vật có rất nhiều ngôn ngữ. Lắng nghe bọn chúng mệt lắm.”
Charlie và Olivia thề thốt rằng tụi nó sẽ không hé răng với ai về chuyện này. Bọn chúng lại quay về với đống sách vở, nhưng một lúc sau, Charlie nhận ra là Billy không làm bài tập hay đọc sách gì cả, chỉ chằm chằm nhìn vào khoảng không.
“Em có thể nói với anh chị điều này được không?”
Cả Charlie lẫn Olivia đồng loạt nói, “Được chứ.”
“Chuyện này xảy ra cách đây một tuần. Em đang trên đường ra vườn sau bữa trà thì nghe tiếng Manfred đang nói chuyện với ai đó. Em không biết đó là ai, nhưng em nghe có tiếng con gái khóc trong phòng huynh trưởng.”
“Không phải tớ đâu đấy,” Olivia nói ngay.
Charlie Bone 1: Lúc Nửa ĐêmTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmChuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với… “Con gì hả?” Olivia hỏi. “Tớ chả thấy có con vật nào cả.”“Bà bếp trưởng có một con chó,” Billy nói. “Nó già lắm rồi nhưng rất dễ chịu, ngoài ra còn có... chuột... và những con khác nữa.”“Nhưng không thể nói chuyện với một con chuột được,” Charlie nói.Billy im lặng. Nó cúi gằm xuống quyển sách và bắt đầu đọc. Hai tròng kính khiến cho mắt nó trông như hai bóng đèn đỏ,to thô lố.Đột nhiên, nó thì thào, “Thực ra em nói được.”“Nói được gì cơ?” Olivia hỏi.Billy hắng giọng. “Nói được với chuột.”“Thật không?” Olivia gấp sách lại. “Hay quá! Đó là món của đằng ấy đó hả? À, ý là phép thuật của đằng ấy đó hả?”Billy gật đầu.“Tức là em có thể hiểu được chúng?” Charlie hỏi.Chậm rãi và nghiêm nghị, Billy lại gật đầu.Charlie huýt gió khe khẽ. Bấy lâu nay Benjamin vẫn hay nói rằng nó ao ước có ngày nghe được con Hạt Đậu nói gì.“Em có thể tới nói chuyện với con chó của bạn anh được không?” Charlie ướm hỏi Billy.Billy không đáp, chỉ đăm đăm nhìn Charlie, mặt thộn ra.“Có lẽ đề nghị này ngớ ngẩn thật,” Charlie nói. “Xin lỗi, lẽ ra anh không nên hỏi.”“Anh chị làm ơn đừng nói với ai nhé. Không phải con vật nào em cũng nói chuyện được. Động vật có rất nhiều ngôn ngữ. Lắng nghe bọn chúng mệt lắm.”Charlie và Olivia thề thốt rằng tụi nó sẽ không hé răng với ai về chuyện này. Bọn chúng lại quay về với đống sách vở, nhưng một lúc sau, Charlie nhận ra là Billy không làm bài tập hay đọc sách gì cả, chỉ chằm chằm nhìn vào khoảng không.“Em có thể nói với anh chị điều này được không?”Cả Charlie lẫn Olivia đồng loạt nói, “Được chứ.”“Chuyện này xảy ra cách đây một tuần. Em đang trên đường ra vườn sau bữa trà thì nghe tiếng Manfred đang nói chuyện với ai đó. Em không biết đó là ai, nhưng em nghe có tiếng con gái khóc trong phòng huynh trưởng.”“Không phải tớ đâu đấy,” Olivia nói ngay.