Tác giả:

Chuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với…

Chương 103

Charlie Bone 1: Lúc Nửa ĐêmTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmChuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với… “Con... con... con không... không biết bà là giám thị,” Charlie lắp bắp, vẫn còn bị sốc.Thời buổi này ai cũng phải đi làm để kiếm sống,” giám thị Yewbam đáp lời.Ngỡ ngàng hết sức, Olivia và Billy hết quay nhìn Charlie lại ngó sang bà Lucretia, rồi lại quay nhìn Charlie.“Bọn bay dơ dáy hết chỗ nói,” bà giám thị nói tiếp. “Chúng mày vừa chui ở đâu ra, hả?”Olivia đã sẵn sàng cho câu hỏi này. Không một chút chần chừ, nó đáp, “Dạ, tụi con ra vườn chơi, nhưng khi quay về thì cửa đã khóa, thế nên tụi con phải đi lòng vòng và tìm thấy một cửa sổ, tụi con leo vô một căn phòng trống bẩn thỉu kinh khủng. À, thực ra thì, tụi con bị té vì cửa sổ khá cao.”Bà giám thị nhăn mặt. Bà có tin Olivia không? Cũng có thể ai đó đã khóa cửa khu vườn thật. Bà hăm dọa, “Ta định sẽ phạt tất cả tụi bay thêm hai mươi bốn giờ cấm túc nữa; nhưng may phước cho tụi bay là ta cũng muốn nghỉ, cho nên lần này ta tha cho tụi bay, chỉ cảnh cáo thôi.”“Tụi con cảm ơn bà,” Olivia vồn vã nói.“Tuy nhiên!” Giám thị Yewbeam không dễ dàng bị đánh lừa như thế. “Tất cả tụi bay phải đi ngủ, ngay tức khắc.”“Nhưng tụi con còn được thức một tiếng nữa cơ mà,” Billy nói một cách dũng cảm.“Một tiếng ấy là để tắm rửa,” bà giám thị lạnh lùng phán. “Hai tụi bay đi ngay đi.” Rồi bà quay sang Olivia. “Còn mày thì để tao rửa sạch đầu gối cho nào!”Bỏ lại Olivia cho sự chăm sóc còn lâu mới dịu dàng của bà giám thị. Charlie và Billy tìm đường quay về phòng ngủ chung của chúng.Rốt cuộc ngôi trường gần như vắng tanh này cũng có cái gì đó đáng nói. Đó là nước trong vòi nóng bỏng. Cho đến bây giờ Charli chỉ mới tắm nước lạnh có một lần. Nó không phải là đứa thích tắm. Nhưng hôm nay là lần tắm lâu nhất, nóng nhất mà nó nhớ được.Nă m phút sau khi bọn con trai đã leo lên giường thì có tiếng gõ cửa, và Olivia xăng xái ùa vào. Cô nàng bận áo đầm ngủ bằng nhung trắng, điểm những bông hoa tím bự tổ chảng, và mái tóc màu tím đã chuyển sang màu nâu nhạt.“Bà giám thị bắt tớ gội sạch,” nó thông báo cho bọn con trai biết. “Đó chỉ là thuốc nhuộm xịt lên tóc thôi mà.” Rồi nó nhảy tót lên ngồi phía chân giường của Charlie. “Nào, bồ có chuyện gì tính kể với tụi này vậy?”

“Con... con... con không... không biết bà là giám thị,” Charlie lắp bắp, vẫn còn bị sốc.

Thời buổi này ai cũng phải đi làm để kiếm sống,” giám thị Yewbam đáp lời.

Ngỡ ngàng hết sức, Olivia và Billy hết quay nhìn Charlie lại ngó sang bà Lucretia, rồi lại quay nhìn Charlie.

“Bọn bay dơ dáy hết chỗ nói,” bà giám thị nói tiếp. “Chúng mày vừa chui ở đâu ra, hả?”

Olivia đã sẵn sàng cho câu hỏi này. Không một chút chần chừ, nó đáp, “Dạ, tụi con ra vườn chơi, nhưng khi quay về thì cửa đã khóa, thế nên tụi con phải đi lòng vòng và tìm thấy một cửa sổ, tụi con leo vô một căn phòng trống bẩn thỉu kinh khủng. À, thực ra thì, tụi con bị té vì cửa sổ khá cao.”

Bà giám thị nhăn mặt. Bà có tin Olivia không? Cũng có thể ai đó đã khóa cửa khu vườn thật. Bà hăm dọa, “Ta định sẽ phạt tất cả tụi bay thêm hai mươi bốn giờ cấm túc nữa; nhưng may phước cho tụi bay là ta cũng muốn nghỉ, cho nên lần này ta tha cho tụi bay, chỉ cảnh cáo thôi.”

“Tụi con cảm ơn bà,” Olivia vồn vã nói.

“Tuy nhiên!” Giám thị Yewbeam không dễ dàng bị đánh lừa như thế. “Tất cả tụi bay phải đi ngủ, ngay tức khắc.”

“Nhưng tụi con còn được thức một tiếng nữa cơ mà,” Billy nói một cách dũng cảm.

“Một tiếng ấy là để tắm rửa,” bà giám thị lạnh lùng phán. “Hai tụi bay đi ngay đi.” Rồi bà quay sang Olivia. “Còn mày thì để tao rửa sạch đầu gối cho nào!”

Bỏ lại Olivia cho sự chăm sóc còn lâu mới dịu dàng của bà giám thị. Charlie và Billy tìm đường quay về phòng ngủ chung của chúng.

Rốt cuộc ngôi trường gần như vắng tanh này cũng có cái gì đó đáng nói. Đó là nước trong vòi nóng bỏng. Cho đến bây giờ Charli chỉ mới tắm nước lạnh có một lần. Nó không phải là đứa thích tắm. Nhưng hôm nay là lần tắm lâu nhất, nóng nhất mà nó nhớ được.

Nă m phút sau khi bọn con trai đã leo lên giường thì có tiếng gõ cửa, và Olivia xăng xái ùa vào. Cô nàng bận áo đầm ngủ bằng nhung trắng, điểm những bông hoa tím bự tổ chảng, và mái tóc màu tím đã chuyển sang màu nâu nhạt.

“Bà giám thị bắt tớ gội sạch,” nó thông báo cho bọn con trai biết. “Đó chỉ là thuốc nhuộm xịt lên tóc thôi mà.” Rồi nó nhảy tót lên ngồi phía chân giường của Charlie. “Nào, bồ có chuyện gì tính kể với tụi này vậy?”

Charlie Bone 1: Lúc Nửa ĐêmTác giả: Jenny NimmoTruyện Huyền Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmChuyện mở đầu bằng... Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi. Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này! Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với… “Con... con... con không... không biết bà là giám thị,” Charlie lắp bắp, vẫn còn bị sốc.Thời buổi này ai cũng phải đi làm để kiếm sống,” giám thị Yewbam đáp lời.Ngỡ ngàng hết sức, Olivia và Billy hết quay nhìn Charlie lại ngó sang bà Lucretia, rồi lại quay nhìn Charlie.“Bọn bay dơ dáy hết chỗ nói,” bà giám thị nói tiếp. “Chúng mày vừa chui ở đâu ra, hả?”Olivia đã sẵn sàng cho câu hỏi này. Không một chút chần chừ, nó đáp, “Dạ, tụi con ra vườn chơi, nhưng khi quay về thì cửa đã khóa, thế nên tụi con phải đi lòng vòng và tìm thấy một cửa sổ, tụi con leo vô một căn phòng trống bẩn thỉu kinh khủng. À, thực ra thì, tụi con bị té vì cửa sổ khá cao.”Bà giám thị nhăn mặt. Bà có tin Olivia không? Cũng có thể ai đó đã khóa cửa khu vườn thật. Bà hăm dọa, “Ta định sẽ phạt tất cả tụi bay thêm hai mươi bốn giờ cấm túc nữa; nhưng may phước cho tụi bay là ta cũng muốn nghỉ, cho nên lần này ta tha cho tụi bay, chỉ cảnh cáo thôi.”“Tụi con cảm ơn bà,” Olivia vồn vã nói.“Tuy nhiên!” Giám thị Yewbeam không dễ dàng bị đánh lừa như thế. “Tất cả tụi bay phải đi ngủ, ngay tức khắc.”“Nhưng tụi con còn được thức một tiếng nữa cơ mà,” Billy nói một cách dũng cảm.“Một tiếng ấy là để tắm rửa,” bà giám thị lạnh lùng phán. “Hai tụi bay đi ngay đi.” Rồi bà quay sang Olivia. “Còn mày thì để tao rửa sạch đầu gối cho nào!”Bỏ lại Olivia cho sự chăm sóc còn lâu mới dịu dàng của bà giám thị. Charlie và Billy tìm đường quay về phòng ngủ chung của chúng.Rốt cuộc ngôi trường gần như vắng tanh này cũng có cái gì đó đáng nói. Đó là nước trong vòi nóng bỏng. Cho đến bây giờ Charli chỉ mới tắm nước lạnh có một lần. Nó không phải là đứa thích tắm. Nhưng hôm nay là lần tắm lâu nhất, nóng nhất mà nó nhớ được.Nă m phút sau khi bọn con trai đã leo lên giường thì có tiếng gõ cửa, và Olivia xăng xái ùa vào. Cô nàng bận áo đầm ngủ bằng nhung trắng, điểm những bông hoa tím bự tổ chảng, và mái tóc màu tím đã chuyển sang màu nâu nhạt.“Bà giám thị bắt tớ gội sạch,” nó thông báo cho bọn con trai biết. “Đó chỉ là thuốc nhuộm xịt lên tóc thôi mà.” Rồi nó nhảy tót lên ngồi phía chân giường của Charlie. “Nào, bồ có chuyện gì tính kể với tụi này vậy?”

Chương 103