Tác giả:

Cuộc sống mới của nó bắt đầu khi nó đứng dậy trong bóng tối lạnh lẽo và bầu không khí đầy bụi bặm hôi hám. Kim loại chạm vào kim loại, một cú giật làm mặt sàn chao đảo. Nó ngã nhào và lồm cồm lùi lại, mồ hôi túa ra trên trán dù không khí lạnh tê người. Lưng nó chạm phải một tấm vách kim loại cứng ngắt. Nó lần mò dọc theo đó cho đến khi đụng phải góc tường. Buông mình xuống sàn, nó thu gối ngồi co ro, thầm mong mắt mình sớm quen với bóng tối. Lại một cú dằn xóc nữa, rồi căn buồng thình lình di chuyển lên trên tựa như một cái thang máy hầm mỏ già cỗi. Tiếng xích và ròng rọc loảng xoảng vang dội trên các tấm vách kim loại, nghe như tiếng ồn trong một nhà máy thép cổ lỗ. Buồng thang máy tối tăm lắc lư tới lui trong lúc đi chuyển lên trên làm thằng bé muốn ói. Mùi dầu khét xộc vào các giác quan của nó chỉ càng l*m t*nh hình tồi tệ thêm. Muốn khóc mà không ra nước mắt, nó chỉ có thể ngồi đó trong đơn độc và chờ đợi. Tên mình là Thomas - nó nghĩ bụng. Điều đó … là thứ duy nhất mà nó có thể…

Chương 47

Giải Mã Mê CungTác giả: James DashnerTruyện Khoa Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmCuộc sống mới của nó bắt đầu khi nó đứng dậy trong bóng tối lạnh lẽo và bầu không khí đầy bụi bặm hôi hám. Kim loại chạm vào kim loại, một cú giật làm mặt sàn chao đảo. Nó ngã nhào và lồm cồm lùi lại, mồ hôi túa ra trên trán dù không khí lạnh tê người. Lưng nó chạm phải một tấm vách kim loại cứng ngắt. Nó lần mò dọc theo đó cho đến khi đụng phải góc tường. Buông mình xuống sàn, nó thu gối ngồi co ro, thầm mong mắt mình sớm quen với bóng tối. Lại một cú dằn xóc nữa, rồi căn buồng thình lình di chuyển lên trên tựa như một cái thang máy hầm mỏ già cỗi. Tiếng xích và ròng rọc loảng xoảng vang dội trên các tấm vách kim loại, nghe như tiếng ồn trong một nhà máy thép cổ lỗ. Buồng thang máy tối tăm lắc lư tới lui trong lúc đi chuyển lên trên làm thằng bé muốn ói. Mùi dầu khét xộc vào các giác quan của nó chỉ càng l*m t*nh hình tồi tệ thêm. Muốn khóc mà không ra nước mắt, nó chỉ có thể ngồi đó trong đơn độc và chờ đợi. Tên mình là Thomas - nó nghĩ bụng. Điều đó … là thứ duy nhất mà nó có thể… Thomas không có chút khái niệm nào về thời gian khi trải qua quá trình Biến đổi.Quá trình này bắt đầu giống như những ký ức đầu tiên ở trong chiếc Hộp - tối tăm và lạnh lẽo. Nhưng lần này Thomas không cảm thấy có bất cứ thứ gì chạm vào cơ thể mình cả. Nó trôi trong hư vô, mắt chỉ thấy một khoảng không đen ngòm. Nó không nhìn, không nghe, không ngửi thấy gì hết. Như thể có kẻ nào đó đã đánh cắp mất năm giác quan của Thomas và bỏ mặc nó trong chân không.Thời gian mỗi lúc một lê thê. Nỗi sợ hãi chuyển thành sự tò mò rồi chán chường.Cuối cùng, sau khi đã chờ đợi chán, mọi thứ bắt đầu thay đổi.Một cơn gió xa xôi nổi lên, khó mà cảm thấy, nhưng có thể nghe thấy được. Tiếp đến, một làn sương trắng xuất hiện ở đằng xa - một đám khói cuộn xoáy tạo thành một cái phễu khổng lồ, vươn dài mãi đến khi Thomas không còn nhìn thấy đỉnh và đáy của nó nữa. Thomas cảm thấy những luồng không khí bị hút vào trong vòng xoáy từ phía sau lưng thổi tới, cuốn lấy áo quần và tóc tai của nó làm chúng tung bay như những mảnh cờ trong gió bão.Đám sương dày bắt đầu di chuyển về phía Thomas - hoặc là Thomas đang tiến lại gần nó - và nó tăng tốc một cách đáng báo động. Một vài giây phút trước Thomas còn nhìn thấy rõ hình dạng của cái phễu, thì giờ đây trước mắt nó chỉ tuyền một màu trắng.Rồi Thomas bị cái phễu xoáy tít kia nuốt chửng. Nó cảm thấy đầu óc mình bị đám sương khói bao phủ và các ký ức bắt đầu đổ ào vào trong tâm trí của nó.Mọi thứ trở nên đau đớn.

Thomas không có chút khái niệm nào về thời gian khi trải qua quá trình Biến đổi.

Quá trình này bắt đầu giống như những ký ức đầu tiên ở trong chiếc Hộp - tối tăm và lạnh lẽo. Nhưng lần này Thomas không cảm thấy có bất cứ thứ gì chạm vào cơ thể mình cả. Nó trôi trong hư vô, mắt chỉ thấy một khoảng không đen ngòm. Nó không nhìn, không nghe, không ngửi thấy gì hết. Như thể có kẻ nào đó đã đánh cắp mất năm giác quan của Thomas và bỏ mặc nó trong chân không.

Thời gian mỗi lúc một lê thê. Nỗi sợ hãi chuyển thành sự tò mò rồi chán chường.

Cuối cùng, sau khi đã chờ đợi chán, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Một cơn gió xa xôi nổi lên, khó mà cảm thấy, nhưng có thể nghe thấy được. Tiếp đến, một làn sương trắng xuất hiện ở đằng xa - một đám khói cuộn xoáy tạo thành một cái phễu khổng lồ, vươn dài mãi đến khi Thomas không còn nhìn thấy đỉnh và đáy của nó nữa. Thomas cảm thấy những luồng không khí bị hút vào trong vòng xoáy từ phía sau lưng thổi tới, cuốn lấy áo quần và tóc tai của nó làm chúng tung bay như những mảnh cờ trong gió bão.

Đám sương dày bắt đầu di chuyển về phía Thomas - hoặc là Thomas đang tiến lại gần nó - và nó tăng tốc một cách đáng báo động. Một vài giây phút trước Thomas còn nhìn thấy rõ hình dạng của cái phễu, thì giờ đây trước mắt nó chỉ tuyền một màu trắng.

Rồi Thomas bị cái phễu xoáy tít kia nuốt chửng. Nó cảm thấy đầu óc mình bị đám sương khói bao phủ và các ký ức bắt đầu đổ ào vào trong tâm trí của nó.

Mọi thứ trở nên đau đớn.

Giải Mã Mê CungTác giả: James DashnerTruyện Khoa Huyễn, Truyện Phương Tây, Truyện Thám HiểmCuộc sống mới của nó bắt đầu khi nó đứng dậy trong bóng tối lạnh lẽo và bầu không khí đầy bụi bặm hôi hám. Kim loại chạm vào kim loại, một cú giật làm mặt sàn chao đảo. Nó ngã nhào và lồm cồm lùi lại, mồ hôi túa ra trên trán dù không khí lạnh tê người. Lưng nó chạm phải một tấm vách kim loại cứng ngắt. Nó lần mò dọc theo đó cho đến khi đụng phải góc tường. Buông mình xuống sàn, nó thu gối ngồi co ro, thầm mong mắt mình sớm quen với bóng tối. Lại một cú dằn xóc nữa, rồi căn buồng thình lình di chuyển lên trên tựa như một cái thang máy hầm mỏ già cỗi. Tiếng xích và ròng rọc loảng xoảng vang dội trên các tấm vách kim loại, nghe như tiếng ồn trong một nhà máy thép cổ lỗ. Buồng thang máy tối tăm lắc lư tới lui trong lúc đi chuyển lên trên làm thằng bé muốn ói. Mùi dầu khét xộc vào các giác quan của nó chỉ càng l*m t*nh hình tồi tệ thêm. Muốn khóc mà không ra nước mắt, nó chỉ có thể ngồi đó trong đơn độc và chờ đợi. Tên mình là Thomas - nó nghĩ bụng. Điều đó … là thứ duy nhất mà nó có thể… Thomas không có chút khái niệm nào về thời gian khi trải qua quá trình Biến đổi.Quá trình này bắt đầu giống như những ký ức đầu tiên ở trong chiếc Hộp - tối tăm và lạnh lẽo. Nhưng lần này Thomas không cảm thấy có bất cứ thứ gì chạm vào cơ thể mình cả. Nó trôi trong hư vô, mắt chỉ thấy một khoảng không đen ngòm. Nó không nhìn, không nghe, không ngửi thấy gì hết. Như thể có kẻ nào đó đã đánh cắp mất năm giác quan của Thomas và bỏ mặc nó trong chân không.Thời gian mỗi lúc một lê thê. Nỗi sợ hãi chuyển thành sự tò mò rồi chán chường.Cuối cùng, sau khi đã chờ đợi chán, mọi thứ bắt đầu thay đổi.Một cơn gió xa xôi nổi lên, khó mà cảm thấy, nhưng có thể nghe thấy được. Tiếp đến, một làn sương trắng xuất hiện ở đằng xa - một đám khói cuộn xoáy tạo thành một cái phễu khổng lồ, vươn dài mãi đến khi Thomas không còn nhìn thấy đỉnh và đáy của nó nữa. Thomas cảm thấy những luồng không khí bị hút vào trong vòng xoáy từ phía sau lưng thổi tới, cuốn lấy áo quần và tóc tai của nó làm chúng tung bay như những mảnh cờ trong gió bão.Đám sương dày bắt đầu di chuyển về phía Thomas - hoặc là Thomas đang tiến lại gần nó - và nó tăng tốc một cách đáng báo động. Một vài giây phút trước Thomas còn nhìn thấy rõ hình dạng của cái phễu, thì giờ đây trước mắt nó chỉ tuyền một màu trắng.Rồi Thomas bị cái phễu xoáy tít kia nuốt chửng. Nó cảm thấy đầu óc mình bị đám sương khói bao phủ và các ký ức bắt đầu đổ ào vào trong tâm trí của nó.Mọi thứ trở nên đau đớn.

Chương 47