Tác giả:

Lý Từ gặp lại Trình Chi Hành tại hội nghị thương mại năm nay.   Anh không thích tham gia những sự kiện kiểu như thế này. Ồn ào, xã giao, khói thuốc, rượu chè... tất cả đều khiến anh không thoải mái. Ngoại trừ Trình Chi Hành. Không phải bởi anh vẫn còn để ý đến hắn, ngược lại, anh chẳng quan tâm, thậm chí chẳng còn chút cảm xúc nào.   —— Ai cũng biết, anh và Trình Chi Hành đã chia tay trong êm đẹp.   Lý Từ vẫn nhớ rõ lý do hai người chia tay.   Năm ngoái, cũng tại một hội nghị tương tự, Trình Chi Hành muốn tham dự nhưng Lý Từ lại muốn hắn ở nhà.   Anh hiểu người trưởng thành khó tránh khỏi những buổi xã giao như thế. Anh tự nhận mình không phải loại người vô lý, trước đây cũng chưa từng ngăn cản Trình Chi Hành tham gia các buổi tiệc tùng.   Chẳng qua ngày hôm đó là kỷ niệm mười năm họ bên nhau.   "Cuối cùng cậu cũng đến rồi sao?" Một đồng nghiệp nhìn thấy anh.   Lý Từ sực tỉnh từ trong hồi tưởng, trả lời hờ hững: "Thích thì đến thôi."   Người đồng nghiệp thì thầm: "Cậu đến đây để gặp…

Chương 2

Parting With Honour - Tinh ThấtTác giả: Tinh ThấtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănLý Từ gặp lại Trình Chi Hành tại hội nghị thương mại năm nay.   Anh không thích tham gia những sự kiện kiểu như thế này. Ồn ào, xã giao, khói thuốc, rượu chè... tất cả đều khiến anh không thoải mái. Ngoại trừ Trình Chi Hành. Không phải bởi anh vẫn còn để ý đến hắn, ngược lại, anh chẳng quan tâm, thậm chí chẳng còn chút cảm xúc nào.   —— Ai cũng biết, anh và Trình Chi Hành đã chia tay trong êm đẹp.   Lý Từ vẫn nhớ rõ lý do hai người chia tay.   Năm ngoái, cũng tại một hội nghị tương tự, Trình Chi Hành muốn tham dự nhưng Lý Từ lại muốn hắn ở nhà.   Anh hiểu người trưởng thành khó tránh khỏi những buổi xã giao như thế. Anh tự nhận mình không phải loại người vô lý, trước đây cũng chưa từng ngăn cản Trình Chi Hành tham gia các buổi tiệc tùng.   Chẳng qua ngày hôm đó là kỷ niệm mười năm họ bên nhau.   "Cuối cùng cậu cũng đến rồi sao?" Một đồng nghiệp nhìn thấy anh.   Lý Từ sực tỉnh từ trong hồi tưởng, trả lời hờ hững: "Thích thì đến thôi."   Người đồng nghiệp thì thầm: "Cậu đến đây để gặp… Trình Chi Hành bước lên bục phát biểu. Lý Từ vốn đã lấy khăn giấy lau miệng chuẩn bị rời đi, nhưng đột nhiên dừng lại. Anh với tay cầm đôi đũa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Ồ, sao lại là thịt bò? Lý Từ nhíu mày, nhổ miếng thịt ra. Ngay sau đó, anh chợt nhớ ra mình và Trình Chi Hành đã chia tay, và người bị dị ứng thịt bò là Trình Chi Hành chứ không phải anh. Nghĩ đến việc suốt mười năm qua, chỉ vì Trình Chi Hành không ăn được thịt bò, anh cũng gần như không đụng đến món đó, thật là... ngớ ngẩn. Trình Chi Hành bảo anh cứ ăn đi nhưng anh nhất quyết không chịu. Khi hắn hỏi lý do, anh ngại ngùng quá không trả lời được. Mãi đến khuya hôm đó, bị Trình Chi Hành đè trên giường tra hỏi, anh mới đỏ mặt thừa nhận: "Em muốn kiêng cùng anh." Ôi, những kẻ đang yêu thật lắm chuyện. "Xin chào mọi người, tôi là Trình Chi Hành đến từ bộ phận Marketing của công ty H. Cảm ơn sự hiện diện của quý vị tại hội nghị ngày hôm nay. Việc ra mắt sản phẩm mới của chúng tôi phụ thuộc vào sự ủng hộ mạnh mẽ của tất cả các đối tác..." Lý Từ chống cằm nhìn Trình Chi Hành đứng trên khán đài. Hắn mặc vest chỉn chu, tóc cắt gọn gàng, cử chỉ đ ĩnh đạc, nói năng trôi chảy khôn khéo. Mấy vị lãnh đạo đối tác dưới khán đài đều thích thú cười to, Trình Chi Hành trên sân khấu cũng nở nụ cười xã giao, nhiệt tình quá mức. Lý Từ không nhìn nữa. Miếng thịt bò nằm chỏng chơ giữa đ ĩa xương, thật khó mà tưởng tượng nổi nó từng thuộc về một con bò khỏe mạnh tung tăng trên đồng cỏ. Cũng thật khó mà tin được rằng Lý Từ yêu Trình Chi Hành chỉ bởi một ánh nhìn thoáng qua trên sân bóng rổ thời đại học. Cậu sinh viên năm hai Lý Từ đi ngang qua sân bóng rổ bất ngờ bị một quả bóng nảy ra từ rổ, bay thẳng về phía anh. Cầu thủ mặc áo đen số 26 từ đâu lao tới đỡ lấy quả bóng ngay trước khi nó đập vào mặt Lý Từ, chống đầu gối hướng về phía anh. "Cậu không sao chứ?" "Không sao." "OK, thế thì tốt." Một cuộc trao đổi bình thường đến mức nhạt nhẽo. Chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi mà, trùng hợp người đó là Trình Chi Hành. Thật ra, chẳng có gì đặc biệt. Sao hồi đó lại yêu nhỉ? Nếu là Trương Chi Hành, Vương Chi Hành, hay Lưu Chi Hành... miễn là thích đàn ông và sở hữu gương mặt không quá tệ thì kết quả cũng sẽ y chang thôi. Gặp gỡ, mập mờ, chính thức yêu đương, nắm tay, hôn nhau, lên giường, chung sống, rồi dần dần xa cách, cãi vã, làm lành, ít trò chuyện hơn, thậm chí chẳng buồn cãi nữa, và cuối cùng là chia tay. Chẳng phải cuộc tình nào cũng như vậy sao? Mười năm ư? Chẳng qua chỉ là như thế. Lý Từ và Trình Chi Hành chẳng có gì khác biệt.

Trình Chi Hành bước lên bục phát biểu.

 

Lý Từ vốn đã lấy khăn giấy lau miệng chuẩn bị rời đi, nhưng đột nhiên dừng lại. Anh với tay cầm đôi đũa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.

 

Ồ, sao lại là thịt bò?

 

Lý Từ nhíu mày, nhổ miếng thịt ra.

 

Ngay sau đó, anh chợt nhớ ra mình và Trình Chi Hành đã chia tay, và người bị dị ứng thịt bò là Trình Chi Hành chứ không phải anh.

 

Nghĩ đến việc suốt mười năm qua, chỉ vì Trình Chi Hành không ăn được thịt bò, anh cũng gần như không đụng đến món đó, thật là... ngớ ngẩn.

 

Trình Chi Hành bảo anh cứ ăn đi nhưng anh nhất quyết không chịu. Khi hắn hỏi lý do, anh ngại ngùng quá không trả lời được. Mãi đến khuya hôm đó, bị Trình Chi Hành đè trên giường tra hỏi, anh mới đỏ mặt thừa nhận: "Em muốn kiêng cùng anh."

 

Ôi, những kẻ đang yêu thật lắm chuyện.

 

"Xin chào mọi người, tôi là Trình Chi Hành đến từ bộ phận Marketing của công ty H. Cảm ơn sự hiện diện của quý vị tại hội nghị ngày hôm nay. Việc ra mắt sản phẩm mới của chúng tôi phụ thuộc vào sự ủng hộ mạnh mẽ của tất cả các đối tác..."

 

Lý Từ chống cằm nhìn Trình Chi Hành đứng trên khán đài.

 

Hắn mặc vest chỉn chu, tóc cắt gọn gàng, cử chỉ đ ĩnh đạc, nói năng trôi chảy khôn khéo.

 

Mấy vị lãnh đạo đối tác dưới khán đài đều thích thú cười to, Trình Chi Hành trên sân khấu cũng nở nụ cười xã giao, nhiệt tình quá mức.

 

Lý Từ không nhìn nữa.

 

Miếng thịt bò nằm chỏng chơ giữa đ ĩa xương, thật khó mà tưởng tượng nổi nó từng thuộc về một con bò khỏe mạnh tung tăng trên đồng cỏ.

 

Cũng thật khó mà tin được rằng Lý Từ yêu Trình Chi Hành chỉ bởi một ánh nhìn thoáng qua trên sân bóng rổ thời đại học.

 

Cậu sinh viên năm hai Lý Từ đi ngang qua sân bóng rổ bất ngờ bị một quả bóng nảy ra từ rổ, bay thẳng về phía anh.

 

Cầu thủ mặc áo đen số 26 từ đâu lao tới đỡ lấy quả bóng ngay trước khi nó đập vào mặt Lý Từ, chống đầu gối hướng về phía anh.

 

"Cậu không sao chứ?"

 

"Không sao."

 

"OK, thế thì tốt."

 

Một cuộc trao đổi bình thường đến mức nhạt nhẽo.

 

Chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi mà, trùng hợp người đó là Trình Chi Hành.

 

Thật ra, chẳng có gì đặc biệt. Sao hồi đó lại yêu nhỉ?

 

Nếu là Trương Chi Hành, Vương Chi Hành, hay Lưu Chi Hành... miễn là thích đàn ông và sở hữu gương mặt không quá tệ thì kết quả cũng sẽ y chang thôi.

 

Gặp gỡ, mập mờ, chính thức yêu đương, nắm tay, hôn nhau, lên giường, chung sống, rồi dần dần xa cách, cãi vã, làm lành, ít trò chuyện hơn, thậm chí chẳng buồn cãi nữa, và cuối cùng là chia tay.

 

Chẳng phải cuộc tình nào cũng như vậy sao?

 

Mười năm ư? Chẳng qua chỉ là như thế.

 

Lý Từ và Trình Chi Hành chẳng có gì khác biệt.

Parting With Honour - Tinh ThấtTác giả: Tinh ThấtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănLý Từ gặp lại Trình Chi Hành tại hội nghị thương mại năm nay.   Anh không thích tham gia những sự kiện kiểu như thế này. Ồn ào, xã giao, khói thuốc, rượu chè... tất cả đều khiến anh không thoải mái. Ngoại trừ Trình Chi Hành. Không phải bởi anh vẫn còn để ý đến hắn, ngược lại, anh chẳng quan tâm, thậm chí chẳng còn chút cảm xúc nào.   —— Ai cũng biết, anh và Trình Chi Hành đã chia tay trong êm đẹp.   Lý Từ vẫn nhớ rõ lý do hai người chia tay.   Năm ngoái, cũng tại một hội nghị tương tự, Trình Chi Hành muốn tham dự nhưng Lý Từ lại muốn hắn ở nhà.   Anh hiểu người trưởng thành khó tránh khỏi những buổi xã giao như thế. Anh tự nhận mình không phải loại người vô lý, trước đây cũng chưa từng ngăn cản Trình Chi Hành tham gia các buổi tiệc tùng.   Chẳng qua ngày hôm đó là kỷ niệm mười năm họ bên nhau.   "Cuối cùng cậu cũng đến rồi sao?" Một đồng nghiệp nhìn thấy anh.   Lý Từ sực tỉnh từ trong hồi tưởng, trả lời hờ hững: "Thích thì đến thôi."   Người đồng nghiệp thì thầm: "Cậu đến đây để gặp… Trình Chi Hành bước lên bục phát biểu. Lý Từ vốn đã lấy khăn giấy lau miệng chuẩn bị rời đi, nhưng đột nhiên dừng lại. Anh với tay cầm đôi đũa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Ồ, sao lại là thịt bò? Lý Từ nhíu mày, nhổ miếng thịt ra. Ngay sau đó, anh chợt nhớ ra mình và Trình Chi Hành đã chia tay, và người bị dị ứng thịt bò là Trình Chi Hành chứ không phải anh. Nghĩ đến việc suốt mười năm qua, chỉ vì Trình Chi Hành không ăn được thịt bò, anh cũng gần như không đụng đến món đó, thật là... ngớ ngẩn. Trình Chi Hành bảo anh cứ ăn đi nhưng anh nhất quyết không chịu. Khi hắn hỏi lý do, anh ngại ngùng quá không trả lời được. Mãi đến khuya hôm đó, bị Trình Chi Hành đè trên giường tra hỏi, anh mới đỏ mặt thừa nhận: "Em muốn kiêng cùng anh." Ôi, những kẻ đang yêu thật lắm chuyện. "Xin chào mọi người, tôi là Trình Chi Hành đến từ bộ phận Marketing của công ty H. Cảm ơn sự hiện diện của quý vị tại hội nghị ngày hôm nay. Việc ra mắt sản phẩm mới của chúng tôi phụ thuộc vào sự ủng hộ mạnh mẽ của tất cả các đối tác..." Lý Từ chống cằm nhìn Trình Chi Hành đứng trên khán đài. Hắn mặc vest chỉn chu, tóc cắt gọn gàng, cử chỉ đ ĩnh đạc, nói năng trôi chảy khôn khéo. Mấy vị lãnh đạo đối tác dưới khán đài đều thích thú cười to, Trình Chi Hành trên sân khấu cũng nở nụ cười xã giao, nhiệt tình quá mức. Lý Từ không nhìn nữa. Miếng thịt bò nằm chỏng chơ giữa đ ĩa xương, thật khó mà tưởng tượng nổi nó từng thuộc về một con bò khỏe mạnh tung tăng trên đồng cỏ. Cũng thật khó mà tin được rằng Lý Từ yêu Trình Chi Hành chỉ bởi một ánh nhìn thoáng qua trên sân bóng rổ thời đại học. Cậu sinh viên năm hai Lý Từ đi ngang qua sân bóng rổ bất ngờ bị một quả bóng nảy ra từ rổ, bay thẳng về phía anh. Cầu thủ mặc áo đen số 26 từ đâu lao tới đỡ lấy quả bóng ngay trước khi nó đập vào mặt Lý Từ, chống đầu gối hướng về phía anh. "Cậu không sao chứ?" "Không sao." "OK, thế thì tốt." Một cuộc trao đổi bình thường đến mức nhạt nhẽo. Chẳng qua chỉ là trùng hợp thôi mà, trùng hợp người đó là Trình Chi Hành. Thật ra, chẳng có gì đặc biệt. Sao hồi đó lại yêu nhỉ? Nếu là Trương Chi Hành, Vương Chi Hành, hay Lưu Chi Hành... miễn là thích đàn ông và sở hữu gương mặt không quá tệ thì kết quả cũng sẽ y chang thôi. Gặp gỡ, mập mờ, chính thức yêu đương, nắm tay, hôn nhau, lên giường, chung sống, rồi dần dần xa cách, cãi vã, làm lành, ít trò chuyện hơn, thậm chí chẳng buồn cãi nữa, và cuối cùng là chia tay. Chẳng phải cuộc tình nào cũng như vậy sao? Mười năm ư? Chẳng qua chỉ là như thế. Lý Từ và Trình Chi Hành chẳng có gì khác biệt.

Chương 2