Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…

Chương 5: Chương 5

Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh bị đánh rất nặng. Trên lưng anh ta toàn là vết roi và m.á.u me be bét. Mẹ tôi cũng ra vẻ đánh cho tôi một trận. Đánh xong, bà ấy khen tôi làm tốt lắm. Bà ấy tưởng tôi cũng muốn trèo vào hào môn. Thế nhưng, bà ấy sai rồi, tôi chỉ muốn trèo lên giường anh trai tôi thôi. Đêm khuya, tôi lén lút đến thăm Bùi Tịch Thanh. Tôi giúp anh ta bôi thuốc, sau đó anh ta bảo tôi biến đi. Bùi Tịch Thanh bị tôi chọc cho tức phát điên rồi. Tôi giúp anh ta thổi thổi vết thương rồi nói nhỏ: "Anh trai à, anh đừng kết hôn có được không?" Hãy cùng em sa đọa đi. Nếu anh ta đồng ý, tôi có thể cùng anh ta bỏ trốn. Tuy nhiên, Bùi Tịch Thanh lại lạnh lùng nhìn tôi. "Giang Kiều, cậu nghĩ mình là cái thá gì mà cũng dám can thiệp vào cuộc đời tôi?" "Nếu không phải trước đây cậu đã dùng thủ đoạn dơ bẩn thì sao tôi lại dây dưa không dứt với cậu cho tới bây giờ?" Lần đầu tiên, sự chán ghét trong mắt anh ta lại rõ ràng và nồng đậm như vậy. Tôi ngây ngẩn cả người. Tôi đã quen nhìn thấy nụ cười trên mặt anh ta, đến nỗi, tôi quên mất lúc anh ta tức giận sẽ rất đáng sợ. "Anh trai à, chuyện đã lâu như vậy rồi, anh không thích em chút nào hay sao?" Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để hỏi ra câu này. Mặc dù, tôi biết rõ bản thân đang tự rước lấy nhục. Quả nhiên, giọng anh ta càng lạnh hơn. "Tôi ghét cậu còn không hết, làm sao có thể thích cậu được?" "Giang Kiều, cậu mau biến ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn lặp lại câu này nữa." Lòng tôi nặng trĩu. Vậy mà tôi lại nặn ra một nụ cười. "Biết rồi, em sẽ biến ngay đây."

Ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh bị đánh rất nặng.

 

Trên lưng anh ta toàn là vết roi và m.á.u me be bét.

 

Mẹ tôi cũng ra vẻ đánh cho tôi một trận.

 

Đánh xong, bà ấy khen tôi làm tốt lắm.

 

Bà ấy tưởng tôi cũng muốn trèo vào hào môn.

 

Thế nhưng, bà ấy sai rồi, tôi chỉ muốn trèo lên giường anh trai tôi thôi.

 

Đêm khuya, tôi lén lút đến thăm Bùi Tịch Thanh.

 

Tôi giúp anh ta bôi thuốc, sau đó anh ta bảo tôi biến đi.

 

Bùi Tịch Thanh bị tôi chọc cho tức phát điên rồi.

 

Tôi giúp anh ta thổi thổi vết thương rồi nói nhỏ:

 

"Anh trai à, anh đừng kết hôn có được không?"

 

Hãy cùng em sa đọa đi.

 

Nếu anh ta đồng ý, tôi có thể cùng anh ta bỏ trốn.

 

Tuy nhiên, Bùi Tịch Thanh lại lạnh lùng nhìn tôi.

 

"Giang Kiều, cậu nghĩ mình là cái thá gì mà cũng dám can thiệp vào cuộc đời tôi?"

 

"Nếu không phải trước đây cậu đã dùng thủ đoạn dơ bẩn thì sao tôi lại dây dưa không dứt với cậu cho tới bây giờ?"

 

Lần đầu tiên, sự chán ghét trong mắt anh ta lại rõ ràng và nồng đậm như vậy.

 

Tôi ngây ngẩn cả người.

 

Tôi đã quen nhìn thấy nụ cười trên mặt anh ta, đến nỗi, tôi quên mất lúc anh ta tức giận sẽ rất đáng sợ.

 

"Anh trai à, chuyện đã lâu như vậy rồi, anh không thích em chút nào hay sao?"

 

Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để hỏi ra câu này.

 

Mặc dù, tôi biết rõ bản thân đang tự rước lấy nhục.

 

Quả nhiên, giọng anh ta càng lạnh hơn.

 

"Tôi ghét cậu còn không hết, làm sao có thể thích cậu được?"

 

"Giang Kiều, cậu mau biến ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn lặp lại câu này nữa."

 

Lòng tôi nặng trĩu.

 

Vậy mà tôi lại nặn ra một nụ cười.

 

"Biết rồi, em sẽ biến ngay đây."

Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh bị đánh rất nặng. Trên lưng anh ta toàn là vết roi và m.á.u me be bét. Mẹ tôi cũng ra vẻ đánh cho tôi một trận. Đánh xong, bà ấy khen tôi làm tốt lắm. Bà ấy tưởng tôi cũng muốn trèo vào hào môn. Thế nhưng, bà ấy sai rồi, tôi chỉ muốn trèo lên giường anh trai tôi thôi. Đêm khuya, tôi lén lút đến thăm Bùi Tịch Thanh. Tôi giúp anh ta bôi thuốc, sau đó anh ta bảo tôi biến đi. Bùi Tịch Thanh bị tôi chọc cho tức phát điên rồi. Tôi giúp anh ta thổi thổi vết thương rồi nói nhỏ: "Anh trai à, anh đừng kết hôn có được không?" Hãy cùng em sa đọa đi. Nếu anh ta đồng ý, tôi có thể cùng anh ta bỏ trốn. Tuy nhiên, Bùi Tịch Thanh lại lạnh lùng nhìn tôi. "Giang Kiều, cậu nghĩ mình là cái thá gì mà cũng dám can thiệp vào cuộc đời tôi?" "Nếu không phải trước đây cậu đã dùng thủ đoạn dơ bẩn thì sao tôi lại dây dưa không dứt với cậu cho tới bây giờ?" Lần đầu tiên, sự chán ghét trong mắt anh ta lại rõ ràng và nồng đậm như vậy. Tôi ngây ngẩn cả người. Tôi đã quen nhìn thấy nụ cười trên mặt anh ta, đến nỗi, tôi quên mất lúc anh ta tức giận sẽ rất đáng sợ. "Anh trai à, chuyện đã lâu như vậy rồi, anh không thích em chút nào hay sao?" Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để hỏi ra câu này. Mặc dù, tôi biết rõ bản thân đang tự rước lấy nhục. Quả nhiên, giọng anh ta càng lạnh hơn. "Tôi ghét cậu còn không hết, làm sao có thể thích cậu được?" "Giang Kiều, cậu mau biến ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn lặp lại câu này nữa." Lòng tôi nặng trĩu. Vậy mà tôi lại nặn ra một nụ cười. "Biết rồi, em sẽ biến ngay đây."

Chương 5: Chương 5