Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…

Chương 6: Chương 6

Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Bùi Tịch Thanh cho người đưa tôi về trường học. Chương trình đại học rất ít. Tôi rảnh rỗi nên đã dò hỏi tình hình trong nhà. Mẹ nói, tiệc đính hôn của Bùi Tịch Thanh và Lâm Tây Vũ đã được lên lịch rồi. Sự kết hợp của hai dòng họ lớn sẽ không vì vụ bê bối này mà dừng lại. Bởi vì lợi ích mới là mãi mãi. Tiệc đính hôn được tổ chức trên một chiếc du thuyền sang trọng. Tôi trốn học, giả làm phục vụ để trà trộn vào trong. Du thuyền quá lớn, phải mất một lúc lâu tôi mới tìm thấy Bùi Tịch Thanh. Khi tôi tìm thấy anh ta thì anh ta đang cùng đám bạn bè hư hỏng nói chuyện. Người xung quanh đều đang chúc mừng anh ta nhưng đáy mắt anh ta lại rất thờ ơ, không nhìn ra chút vui mừng nào. Chẳng mấy chốc, Lâm Tây Vũ cũng đến tìm anh ta. Hai người trai tài gái sắc này sắp sửa trở thành vợ chồng. Sự ghen tuông trong lòng tôi sắp thiêu đốt tôi rồi. Cho dù tôi không có được anh trai tôi, tôi cũng không cho phép anh ta quên tôi. Khi không khí bữa tiệc đang lúc cao trào, điện mất. Mùi tin tức tố của tôi lan tỏa ra. Bùi Tịch Thanh nhạy bén bắt được. Anh ta đi theo tôi lên boong tàu. Tôi ngồi bên mạn thuyền, gió biển lớn đến mức tôi sắp không mở mắt ra nổi. "Giang Kiều, sao cậu lại đến đây?" Sự mất kiên nhẫn trong mắt Bùi Tịch Thanh hiện ra rõ ràng. Bây giờ, dường như anh ta đã càng ngày càng phiền chán tôi. Chắc là anh ta đã chán ngấy rồi nên mới lười giả vờ với tôi nữa. "Em đến để tặng quà đính hôn cho anh đó." Tôi mỉm cười nhìn anh ta nhưng đáy mắt lại hơi ươn ướt. Bùi Tịch Thanh nhíu mày. Tôi đứng dậy, gió thổi tung áo sơ mi, cả người tôi giống như lung lay chực ngã. Anh ta trừng lớn mắt: "Cậu làm gì vậy? Mau xuống đây!" "Bùi Tịch Thanh, em thật sự suýt chút nữa đã yêu anh c.h.ế.t mất rồi." "Em muốn gửi lời chúc sớm. Chúc anh tân hôn vui vẻ nhé, anh trai." Nói xong, tôi nhảy về phía sau. Sự biến mất của tôi, ước chừng là món quà tốt nhất dành cho anh ta. Phía sau truyền đến tiếng hét chói tai. Bùi Tịch Thanh gần như vỡ giọng, anh ta hoảng hốt đi tìm cứu viện.

Bùi Tịch Thanh cho người đưa tôi về trường học.

 

Chương trình đại học rất ít.

 

Tôi rảnh rỗi nên đã dò hỏi tình hình trong nhà.

 

Mẹ nói, tiệc đính hôn của Bùi Tịch Thanh và Lâm Tây Vũ đã được lên lịch rồi.

 

Sự kết hợp của hai dòng họ lớn sẽ không vì vụ bê bối này mà dừng lại.

 

Bởi vì lợi ích mới là mãi mãi.

 

Tiệc đính hôn được tổ chức trên một chiếc du thuyền sang trọng.

 

Tôi trốn học, giả làm phục vụ để trà trộn vào trong.

 

Du thuyền quá lớn, phải mất một lúc lâu tôi mới tìm thấy Bùi Tịch Thanh.

 

Khi tôi tìm thấy anh ta thì anh ta đang cùng đám bạn bè hư hỏng nói chuyện.

 

Người xung quanh đều đang chúc mừng anh ta nhưng đáy mắt anh ta lại rất thờ ơ, không nhìn ra chút vui mừng nào.

 

Chẳng mấy chốc, Lâm Tây Vũ cũng đến tìm anh ta.

 

Hai người trai tài gái sắc này sắp sửa trở thành vợ chồng.

 

Sự ghen tuông trong lòng tôi sắp thiêu đốt tôi rồi.

 

Cho dù tôi không có được anh trai tôi, tôi cũng không cho phép anh ta quên tôi.

 

Khi không khí bữa tiệc đang lúc cao trào, điện mất.

 

Mùi tin tức tố của tôi lan tỏa ra.

 

Bùi Tịch Thanh nhạy bén bắt được.

 

Anh ta đi theo tôi lên boong tàu.

 

Tôi ngồi bên mạn thuyền, gió biển lớn đến mức tôi sắp không mở mắt ra nổi.

 

"Giang Kiều, sao cậu lại đến đây?"

 

Sự mất kiên nhẫn trong mắt Bùi Tịch Thanh hiện ra rõ ràng.

 

Bây giờ, dường như anh ta đã càng ngày càng phiền chán tôi.

 

Chắc là anh ta đã chán ngấy rồi nên mới lười giả vờ với tôi nữa.

 

"Em đến để tặng quà đính hôn cho anh đó."

 

Tôi mỉm cười nhìn anh ta nhưng đáy mắt lại hơi ươn ướt.

 

Bùi Tịch Thanh nhíu mày.

 

Tôi đứng dậy, gió thổi tung áo sơ mi, cả người tôi giống như lung lay chực ngã.

 

Anh ta trừng lớn mắt: "Cậu làm gì vậy? Mau xuống đây!"

 

"Bùi Tịch Thanh, em thật sự suýt chút nữa đã yêu anh c.h.ế.t mất rồi."

 

"Em muốn gửi lời chúc sớm. Chúc anh tân hôn vui vẻ nhé, anh trai."

 

Nói xong, tôi nhảy về phía sau.

 

Sự biến mất của tôi, ước chừng là món quà tốt nhất dành cho anh ta.

 

Phía sau truyền đến tiếng hét chói tai.

 

Bùi Tịch Thanh gần như vỡ giọng, anh ta hoảng hốt đi tìm cứu viện.

Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang.   Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh.   Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau.   Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh.   Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên.   Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái.   "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy."   "Không nhịn được."   Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét.   Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó.   Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm.   Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa.   "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?"   "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi."   Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Bùi Tịch Thanh cho người đưa tôi về trường học. Chương trình đại học rất ít. Tôi rảnh rỗi nên đã dò hỏi tình hình trong nhà. Mẹ nói, tiệc đính hôn của Bùi Tịch Thanh và Lâm Tây Vũ đã được lên lịch rồi. Sự kết hợp của hai dòng họ lớn sẽ không vì vụ bê bối này mà dừng lại. Bởi vì lợi ích mới là mãi mãi. Tiệc đính hôn được tổ chức trên một chiếc du thuyền sang trọng. Tôi trốn học, giả làm phục vụ để trà trộn vào trong. Du thuyền quá lớn, phải mất một lúc lâu tôi mới tìm thấy Bùi Tịch Thanh. Khi tôi tìm thấy anh ta thì anh ta đang cùng đám bạn bè hư hỏng nói chuyện. Người xung quanh đều đang chúc mừng anh ta nhưng đáy mắt anh ta lại rất thờ ơ, không nhìn ra chút vui mừng nào. Chẳng mấy chốc, Lâm Tây Vũ cũng đến tìm anh ta. Hai người trai tài gái sắc này sắp sửa trở thành vợ chồng. Sự ghen tuông trong lòng tôi sắp thiêu đốt tôi rồi. Cho dù tôi không có được anh trai tôi, tôi cũng không cho phép anh ta quên tôi. Khi không khí bữa tiệc đang lúc cao trào, điện mất. Mùi tin tức tố của tôi lan tỏa ra. Bùi Tịch Thanh nhạy bén bắt được. Anh ta đi theo tôi lên boong tàu. Tôi ngồi bên mạn thuyền, gió biển lớn đến mức tôi sắp không mở mắt ra nổi. "Giang Kiều, sao cậu lại đến đây?" Sự mất kiên nhẫn trong mắt Bùi Tịch Thanh hiện ra rõ ràng. Bây giờ, dường như anh ta đã càng ngày càng phiền chán tôi. Chắc là anh ta đã chán ngấy rồi nên mới lười giả vờ với tôi nữa. "Em đến để tặng quà đính hôn cho anh đó." Tôi mỉm cười nhìn anh ta nhưng đáy mắt lại hơi ươn ướt. Bùi Tịch Thanh nhíu mày. Tôi đứng dậy, gió thổi tung áo sơ mi, cả người tôi giống như lung lay chực ngã. Anh ta trừng lớn mắt: "Cậu làm gì vậy? Mau xuống đây!" "Bùi Tịch Thanh, em thật sự suýt chút nữa đã yêu anh c.h.ế.t mất rồi." "Em muốn gửi lời chúc sớm. Chúc anh tân hôn vui vẻ nhé, anh trai." Nói xong, tôi nhảy về phía sau. Sự biến mất của tôi, ước chừng là món quà tốt nhất dành cho anh ta. Phía sau truyền đến tiếng hét chói tai. Bùi Tịch Thanh gần như vỡ giọng, anh ta hoảng hốt đi tìm cứu viện.

Chương 6: Chương 6