Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…
Chương 7: Chương 7
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Tôi rất sợ nước. Nhưng đây là con đường thoát thân duy nhất của tôi. Từ rất lâu trước đây, tôi đã có dự mưu rời khỏi nhà họ Bùi. Không ngờ kế hoạch này lại thực hiện trước thời hạn. Nước biển thấm ướt quần áo của tôi. Hình ảnh vừa rồi lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi. Ở gần khoang thuyền, trong khi Bùi Tịch Thanh đang nói chuyện với đám công tử bột kia. Trong đó cậu ấm nhà họ Trần kia, cậu ta cười trêu chọc anh ta: "Không phải anh rất ghét Giang Kiều sao? Sao anh lại đột nhiên dây dưa với cậu ta rồi? Mùi vị Alpha thế nào?" Bùi Tịch Thanh liếc nhìn cậu ta một cái. Trần Bỉnh: "Sớm biết như vậy, anh nên nhẫn tâm một chút, để đứa con riêng đó c.h.ế.t đuối trong bể bơi thì cậu ta đã không bám riết lấy anh rồi. Đều tại anh quá mềm lòng." Chu Tuần: "Ha, cậu còn không biết sao? Anh Bùi đâu phải mềm lòng, anh ấy chỉ là thích chơi bời thôi." Đáy mắt Bùi Tịch Thanh vẫn thờ ơ không thèm đáp lời. Anh ta không nói, tức là không phản bác. Hóa ra sự dịu dàng trước đây là do tôi tự mình ảo tưởng ra. Tất cả đều là lưới mà anh ta giăng ra cho tôi. Tôi đang đào bẫy cho anh ta nhưng không ngờ rằng, từ sớm, anh ta đã khiến tôi rơi vào bẫy rồi. Nhưng hôm nay, tôi đã gieo một cái gai vào lòng Bùi Tịch Thanh. Tôi muốn sau này, khi anh ta nhìn thấy biển cả đều không được yên lòng. Tôi bắt đầu bơi về hướng ngược lại với ngọn hải đăng. Tôi đã khảo sát qua khu vực này rồi. Gần đây có một hòn đảo nhỏ. Bơi được nửa đường, phía sau tôi có người đuổi theo. Bùi Tịch Thanh tự mình nhảy xuống biển, anh ta ra sức tóm lấy tôi. Anh ta muốn cứu tôi. Nhưng chân anh ta bị rong biển quấn chặt rồi. Nhìn bộ dạng giãy dụa và sặc nước của anh ta, tôi thật sự có chút hận. Ban đầu, anh ta không coi mạng tôi ra gì, bây giờ lại đến cứu tôi là sao? Do dự mấy giây, tôi vẫn giúp anh ta gỡ rong biển dưới chân ra. Sau đó, tôi mang theo Bùi Tịch Thanh đang bất tỉnh, tiếp tục bơi đi. Dưới đáy biển có một xoáy nước bất ngờ ập đến dữ dội và cuốn chúng tôi vào trong.
Tôi rất sợ nước.
Nhưng đây là con đường thoát thân duy nhất của tôi.
Từ rất lâu trước đây, tôi đã có dự mưu rời khỏi nhà họ Bùi.
Không ngờ kế hoạch này lại thực hiện trước thời hạn.
Nước biển thấm ướt quần áo của tôi.
Hình ảnh vừa rồi lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi.
Ở gần khoang thuyền, trong khi Bùi Tịch Thanh đang nói chuyện với đám công tử bột kia.
Trong đó cậu ấm nhà họ Trần kia, cậu ta cười trêu chọc anh ta:
"Không phải anh rất ghét Giang Kiều sao? Sao anh lại đột nhiên dây dưa với cậu ta rồi? Mùi vị Alpha thế nào?"
Bùi Tịch Thanh liếc nhìn cậu ta một cái.
Trần Bỉnh: "Sớm biết như vậy, anh nên nhẫn tâm một chút, để đứa con riêng đó c.h.ế.t đuối trong bể bơi thì cậu ta đã không bám riết lấy anh rồi. Đều tại anh quá mềm lòng."
Chu Tuần: "Ha, cậu còn không biết sao? Anh Bùi đâu phải mềm lòng, anh ấy chỉ là thích chơi bời thôi."
Đáy mắt Bùi Tịch Thanh vẫn thờ ơ không thèm đáp lời.
Anh ta không nói, tức là không phản bác.
Hóa ra sự dịu dàng trước đây là do tôi tự mình ảo tưởng ra. Tất cả đều là lưới mà anh ta giăng ra cho tôi.
Tôi đang đào bẫy cho anh ta nhưng không ngờ rằng, từ sớm, anh ta đã khiến tôi rơi vào bẫy rồi.
Nhưng hôm nay, tôi đã gieo một cái gai vào lòng Bùi Tịch Thanh.
Tôi muốn sau này, khi anh ta nhìn thấy biển cả đều không được yên lòng.
Tôi bắt đầu bơi về hướng ngược lại với ngọn hải đăng.
Tôi đã khảo sát qua khu vực này rồi. Gần đây có một hòn đảo nhỏ.
Bơi được nửa đường, phía sau tôi có người đuổi theo.
Bùi Tịch Thanh tự mình nhảy xuống biển, anh ta ra sức tóm lấy tôi.
Anh ta muốn cứu tôi.
Nhưng chân anh ta bị rong biển quấn chặt rồi.
Nhìn bộ dạng giãy dụa và sặc nước của anh ta, tôi thật sự có chút hận.
Ban đầu, anh ta không coi mạng tôi ra gì, bây giờ lại đến cứu tôi là sao?
Do dự mấy giây, tôi vẫn giúp anh ta gỡ rong biển dưới chân ra.
Sau đó, tôi mang theo Bùi Tịch Thanh đang bất tỉnh, tiếp tục bơi đi.
Dưới đáy biển có một xoáy nước bất ngờ ập đến dữ dội và cuốn chúng tôi vào trong.
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Tôi rất sợ nước. Nhưng đây là con đường thoát thân duy nhất của tôi. Từ rất lâu trước đây, tôi đã có dự mưu rời khỏi nhà họ Bùi. Không ngờ kế hoạch này lại thực hiện trước thời hạn. Nước biển thấm ướt quần áo của tôi. Hình ảnh vừa rồi lại một lần nữa hiện lên trong đầu tôi. Ở gần khoang thuyền, trong khi Bùi Tịch Thanh đang nói chuyện với đám công tử bột kia. Trong đó cậu ấm nhà họ Trần kia, cậu ta cười trêu chọc anh ta: "Không phải anh rất ghét Giang Kiều sao? Sao anh lại đột nhiên dây dưa với cậu ta rồi? Mùi vị Alpha thế nào?" Bùi Tịch Thanh liếc nhìn cậu ta một cái. Trần Bỉnh: "Sớm biết như vậy, anh nên nhẫn tâm một chút, để đứa con riêng đó c.h.ế.t đuối trong bể bơi thì cậu ta đã không bám riết lấy anh rồi. Đều tại anh quá mềm lòng." Chu Tuần: "Ha, cậu còn không biết sao? Anh Bùi đâu phải mềm lòng, anh ấy chỉ là thích chơi bời thôi." Đáy mắt Bùi Tịch Thanh vẫn thờ ơ không thèm đáp lời. Anh ta không nói, tức là không phản bác. Hóa ra sự dịu dàng trước đây là do tôi tự mình ảo tưởng ra. Tất cả đều là lưới mà anh ta giăng ra cho tôi. Tôi đang đào bẫy cho anh ta nhưng không ngờ rằng, từ sớm, anh ta đã khiến tôi rơi vào bẫy rồi. Nhưng hôm nay, tôi đã gieo một cái gai vào lòng Bùi Tịch Thanh. Tôi muốn sau này, khi anh ta nhìn thấy biển cả đều không được yên lòng. Tôi bắt đầu bơi về hướng ngược lại với ngọn hải đăng. Tôi đã khảo sát qua khu vực này rồi. Gần đây có một hòn đảo nhỏ. Bơi được nửa đường, phía sau tôi có người đuổi theo. Bùi Tịch Thanh tự mình nhảy xuống biển, anh ta ra sức tóm lấy tôi. Anh ta muốn cứu tôi. Nhưng chân anh ta bị rong biển quấn chặt rồi. Nhìn bộ dạng giãy dụa và sặc nước của anh ta, tôi thật sự có chút hận. Ban đầu, anh ta không coi mạng tôi ra gì, bây giờ lại đến cứu tôi là sao? Do dự mấy giây, tôi vẫn giúp anh ta gỡ rong biển dưới chân ra. Sau đó, tôi mang theo Bùi Tịch Thanh đang bất tỉnh, tiếp tục bơi đi. Dưới đáy biển có một xoáy nước bất ngờ ập đến dữ dội và cuốn chúng tôi vào trong.