Tác giả:

Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…

Chương 34: 34: Phiên Ngoại Tang Lễ Của Em 4

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Anh nhớ rằng lúc ấy Ninh Hinh đã nói với bảo bảo của mình rằng cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, chờ khi cậu tỉnh dậy rồi sẽ chơi với bé.Đứa trẻ ngoan ngoãn vô cùng, đã thật sự tin lời Ninh Hinh nói là thật, ngoan ngoãn ngồi một bên chờ cậu "tỉnh dậy" mà chơi với bé.Giá như lời nói của Ninh Hinh là thật, cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, sau đó hết mệt rồi, cậu sẽ tỉnh lại, thì tốt rồi.Đoá hoa bạch mẫu đơn được rải xuống cuối cùng để đưa tiễn cậu chính là của anh, tận mắt nhìn từng chút ít đất một được rải xuống, lấp đầy ngôi mộ, cuối cùng anh cũng phải chấp nhận một sự thật đau lòng nhất rằng Vương Nhất Bác của anh, đã thật sự chết rồi.Ninh Hinh phải chăm sóc cho bảo bảo nên đã phải rời ra ngoài xe trước, những người bên cạnh đến đưa tiễn cậu cũng cứ như vậy lần lượt rời đi, khoảng không rộng lớn chỉ còn lại anh, cha mẹ của cậu cùng Tử Văn còn đang ở lại.Mẹ cậu khóc rất nhiều, bà ấy gào khóc trước mộ của cậu, nói rằng cậu đừng đi có được hay không, năm ấy không nên ép anh phải rời xa cậu.Tiêu Chiến chợt nghĩ, nếu như khi bà ấy biết cậu vẫn còn đợi anh thay vì ép anh phải tổ chức đám cưới để chứng minh bản thân anh đã thật sự buông tha cho cậu thì thành toàn cho cậu cùng anh ở bên cạnh nhau.Có lẽ cậu cùng anh sẽ phải chịu đựng áp lực từ dư luận, nhưng mà như vậy thì sao chứ? Anh sẽ cùng cậu mặc kệ mọi thứ nắm tay nhau vượt qua.Nếu như vậy thì tốt quá, có lẽ cậu sẽ không dùng thuốc ngủ để kết liễu cuộc đời của mình.Bà ấy nói rằng bà ấy sai rồi, bà hối hận rồi.Bà ấy không ngờ bản thân chỉ muốn tốt cho cậu, chung quy cũng là tốt cho anh, chỉ là không ngờ bản thân mình sẽ hại chết cậu.Tử Văn ở bên cạnh nghe được cũng đã chết sững ra rồi, cậu ấy vẫn luôn hỏi anh rằng vì sao cả hai người đều yêu nhau như vậy lại không ở cạnh nhau, áp lực dư luận thì sao chứ, dù sao người ủng hộ anh cùng cậu ở bên nhau cũng không ít.Có lẽ hôm nay cậu ấy cũng đã đoán được đáp án rồi.Bà ấy hối hận thì còn có ích gì hay sao? Cậu ấy cũng không thể tỉnh lại nữa rồi.Trần Nghiên Nghiên cũng không thể nào xoá đi dấu vết đã có một đời chồng trên lý lịch của cô ấy.Anh nhìn nấm mồ mới được đắp lên của cậu, bản thân cũng chỉ biết cười khổ..

Anh nhớ rằng lúc ấy Ninh Hinh đã nói với bảo bảo của mình rằng cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, chờ khi cậu tỉnh dậy rồi sẽ chơi với bé.

Đứa trẻ ngoan ngoãn vô cùng, đã thật sự tin lời Ninh Hinh nói là thật, ngoan ngoãn ngồi một bên chờ cậu "tỉnh dậy" mà chơi với bé.

Giá như lời nói của Ninh Hinh là thật, cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, sau đó hết mệt rồi, cậu sẽ tỉnh lại, thì tốt rồi.

Đoá hoa bạch mẫu đơn được rải xuống cuối cùng để đưa tiễn cậu chính là của anh, tận mắt nhìn từng chút ít đất một được rải xuống, lấp đầy ngôi mộ, cuối cùng anh cũng phải chấp nhận một sự thật đau lòng nhất rằng Vương Nhất Bác của anh, đã thật sự chết rồi.

Ninh Hinh phải chăm sóc cho bảo bảo nên đã phải rời ra ngoài xe trước, những người bên cạnh đến đưa tiễn cậu cũng cứ như vậy lần lượt rời đi, khoảng không rộng lớn chỉ còn lại anh, cha mẹ của cậu cùng Tử Văn còn đang ở lại.

Mẹ cậu khóc rất nhiều, bà ấy gào khóc trước mộ của cậu, nói rằng cậu đừng đi có được hay không, năm ấy không nên ép anh phải rời xa cậu.

Tiêu Chiến chợt nghĩ, nếu như khi bà ấy biết cậu vẫn còn đợi anh thay vì ép anh phải tổ chức đám cưới để chứng minh bản thân anh đã thật sự buông tha cho cậu thì thành toàn cho cậu cùng anh ở bên cạnh nhau.

Có lẽ cậu cùng anh sẽ phải chịu đựng áp lực từ dư luận, nhưng mà như vậy thì sao chứ? Anh sẽ cùng cậu mặc kệ mọi thứ nắm tay nhau vượt qua.

Nếu như vậy thì tốt quá, có lẽ cậu sẽ không dùng thuốc ngủ để kết liễu cuộc đời của mình.

Bà ấy nói rằng bà ấy sai rồi, bà hối hận rồi.

Bà ấy không ngờ bản thân chỉ muốn tốt cho cậu, chung quy cũng là tốt cho anh, chỉ là không ngờ bản thân mình sẽ hại chết cậu.

Tử Văn ở bên cạnh nghe được cũng đã chết sững ra rồi, cậu ấy vẫn luôn hỏi anh rằng vì sao cả hai người đều yêu nhau như vậy lại không ở cạnh nhau, áp lực dư luận thì sao chứ, dù sao người ủng hộ anh cùng cậu ở bên nhau cũng không ít.

Có lẽ hôm nay cậu ấy cũng đã đoán được đáp án rồi.

Bà ấy hối hận thì còn có ích gì hay sao? Cậu ấy cũng không thể tỉnh lại nữa rồi.

Trần Nghiên Nghiên cũng không thể nào xoá đi dấu vết đã có một đời chồng trên lý lịch của cô ấy.

Anh nhìn nấm mồ mới được đắp lên của cậu, bản thân cũng chỉ biết cười khổ.

.

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Anh nhớ rằng lúc ấy Ninh Hinh đã nói với bảo bảo của mình rằng cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, chờ khi cậu tỉnh dậy rồi sẽ chơi với bé.Đứa trẻ ngoan ngoãn vô cùng, đã thật sự tin lời Ninh Hinh nói là thật, ngoan ngoãn ngồi một bên chờ cậu "tỉnh dậy" mà chơi với bé.Giá như lời nói của Ninh Hinh là thật, cậu chỉ là quá mệt, muốn ngủ một chút, sau đó hết mệt rồi, cậu sẽ tỉnh lại, thì tốt rồi.Đoá hoa bạch mẫu đơn được rải xuống cuối cùng để đưa tiễn cậu chính là của anh, tận mắt nhìn từng chút ít đất một được rải xuống, lấp đầy ngôi mộ, cuối cùng anh cũng phải chấp nhận một sự thật đau lòng nhất rằng Vương Nhất Bác của anh, đã thật sự chết rồi.Ninh Hinh phải chăm sóc cho bảo bảo nên đã phải rời ra ngoài xe trước, những người bên cạnh đến đưa tiễn cậu cũng cứ như vậy lần lượt rời đi, khoảng không rộng lớn chỉ còn lại anh, cha mẹ của cậu cùng Tử Văn còn đang ở lại.Mẹ cậu khóc rất nhiều, bà ấy gào khóc trước mộ của cậu, nói rằng cậu đừng đi có được hay không, năm ấy không nên ép anh phải rời xa cậu.Tiêu Chiến chợt nghĩ, nếu như khi bà ấy biết cậu vẫn còn đợi anh thay vì ép anh phải tổ chức đám cưới để chứng minh bản thân anh đã thật sự buông tha cho cậu thì thành toàn cho cậu cùng anh ở bên cạnh nhau.Có lẽ cậu cùng anh sẽ phải chịu đựng áp lực từ dư luận, nhưng mà như vậy thì sao chứ? Anh sẽ cùng cậu mặc kệ mọi thứ nắm tay nhau vượt qua.Nếu như vậy thì tốt quá, có lẽ cậu sẽ không dùng thuốc ngủ để kết liễu cuộc đời của mình.Bà ấy nói rằng bà ấy sai rồi, bà hối hận rồi.Bà ấy không ngờ bản thân chỉ muốn tốt cho cậu, chung quy cũng là tốt cho anh, chỉ là không ngờ bản thân mình sẽ hại chết cậu.Tử Văn ở bên cạnh nghe được cũng đã chết sững ra rồi, cậu ấy vẫn luôn hỏi anh rằng vì sao cả hai người đều yêu nhau như vậy lại không ở cạnh nhau, áp lực dư luận thì sao chứ, dù sao người ủng hộ anh cùng cậu ở bên nhau cũng không ít.Có lẽ hôm nay cậu ấy cũng đã đoán được đáp án rồi.Bà ấy hối hận thì còn có ích gì hay sao? Cậu ấy cũng không thể tỉnh lại nữa rồi.Trần Nghiên Nghiên cũng không thể nào xoá đi dấu vết đã có một đời chồng trên lý lịch của cô ấy.Anh nhìn nấm mồ mới được đắp lên của cậu, bản thân cũng chỉ biết cười khổ..

Chương 34: 34: Phiên Ngoại Tang Lễ Của Em 4