Tác giả:

Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…

Chương 35: 35: Phiên Ngoại Nguyện Vọng Của Anh

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Ninh Hinh không muốn trở lại nơi đây nữa nên hai người Tử Văn cùng Ninh Hinh đã dọn đến căn hộ khác để sống, có lẽ là cô ấy sợ ở đây sẽ nhìn vật nhớ người.Tử Văn cũng nói với anh rằng bản thân cậu ấy sẽ giữ bí mật mọi thứ, không cho Ninh Hinh biết, nếu không với tính cách của cô ấy nhất định sẽ làm loạn một trận với dì.Tử Văn nói với anh rằng Nhất Bác không còn, dì cùng chú cũng đã rất hối hận rồi.Cậu ấy còn Ninh Hinh cùng bảo bảo đang chờ nên cũng không nhiều lời với anh, chỉ đơn giản là để lại cho anh thẻ từ của căn hộ lúc trước anh cùng Nhất Bác đã ở đó.Trước khi Tử Văn rời đi, cậu ấy đã nói với anh rằng, mật khẩu của cánh cửa Nhất Bác như cũ vẫn giữ nguyên là vì cậu ấy sợ nếu như có ngày anh quay về sẽ không mở được cửa nữa.Cánh cửa ấy thì ra vẫn luôn đợi anh quay về mở nó ra, nhưng người ở đằng sau cánh cửa đợi anh đã chẳng còn nữa rồi.Nằm trên chiếc dường anh và cậu từng ngủ chung, trong đầu bỗng nhớ lại ngày cuối cùng bọn họ ở bên nhau, trái tim không khỏi đau xót từng hồi! Thật ra, anh đã đoán trước chuyện em sẽ cầu hôn anh vào ngày sinh nhật ba mươi lăm tuổi của anh, bản thân anh đã từng rất mong chờ ngày ấy đến, anh đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ, chẳng hạn như chuyện sau khi chúng ta cùng nhau rời khỏi giới giải trí rồi, hai người chúng ta sẽ cùng nhau mua một ngôi nhà thật lớn ở ngoại ô thoáng đãng, nuôi một con chó và một con mèo, rồi sau đó sẽ cùng nhau đi du lịch, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm cực quang, cùng nhau nắm tay tản bộ dưới lòng thành phố Seoul vào ngày tuyết đầu mùa, chúng ta có thể hôn nhau ở bên bờ biển mà không bị ràng buộc hay câu nệ điều gì.Em dạy anh trượt tuyết, sau đó cả hai cùng vui đùa rồi ngã nhào xuống trong tuyết.Em thích đua xe, anh sẽ ngồi ở dưới khán đài cổ vũ cho em.!.

Ninh Hinh không muốn trở lại nơi đây nữa nên hai người Tử Văn cùng Ninh Hinh đã dọn đến căn hộ khác để sống, có lẽ là cô ấy sợ ở đây sẽ nhìn vật nhớ người.

Tử Văn cũng nói với anh rằng bản thân cậu ấy sẽ giữ bí mật mọi thứ, không cho Ninh Hinh biết, nếu không với tính cách của cô ấy nhất định sẽ làm loạn một trận với dì.

Tử Văn nói với anh rằng Nhất Bác không còn, dì cùng chú cũng đã rất hối hận rồi.

Cậu ấy còn Ninh Hinh cùng bảo bảo đang chờ nên cũng không nhiều lời với anh, chỉ đơn giản là để lại cho anh thẻ từ của căn hộ lúc trước anh cùng Nhất Bác đã ở đó.

Trước khi Tử Văn rời đi, cậu ấy đã nói với anh rằng, mật khẩu của cánh cửa Nhất Bác như cũ vẫn giữ nguyên là vì cậu ấy sợ nếu như có ngày anh quay về sẽ không mở được cửa nữa.

Cánh cửa ấy thì ra vẫn luôn đợi anh quay về mở nó ra, nhưng người ở đằng sau cánh cửa đợi anh đã chẳng còn nữa rồi.

Nằm trên chiếc dường anh và cậu từng ngủ chung, trong đầu bỗng nhớ lại ngày cuối cùng bọn họ ở bên nhau, trái tim không khỏi đau xót từng hồi! Thật ra, anh đã đoán trước chuyện em sẽ cầu hôn anh vào ngày sinh nhật ba mươi lăm tuổi của anh, bản thân anh đã từng rất mong chờ ngày ấy đến, anh đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ, chẳng hạn như chuyện sau khi chúng ta cùng nhau rời khỏi giới giải trí rồi, hai người chúng ta sẽ cùng nhau mua một ngôi nhà thật lớn ở ngoại ô thoáng đãng, nuôi một con chó và một con mèo, rồi sau đó sẽ cùng nhau đi du lịch, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm cực quang, cùng nhau nắm tay tản bộ dưới lòng thành phố Seoul vào ngày tuyết đầu mùa, chúng ta có thể hôn nhau ở bên bờ biển mà không bị ràng buộc hay câu nệ điều gì.

Em dạy anh trượt tuyết, sau đó cả hai cùng vui đùa rồi ngã nhào xuống trong tuyết.

Em thích đua xe, anh sẽ ngồi ở dưới khán đài cổ vũ cho em.

!.

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Ninh Hinh không muốn trở lại nơi đây nữa nên hai người Tử Văn cùng Ninh Hinh đã dọn đến căn hộ khác để sống, có lẽ là cô ấy sợ ở đây sẽ nhìn vật nhớ người.Tử Văn cũng nói với anh rằng bản thân cậu ấy sẽ giữ bí mật mọi thứ, không cho Ninh Hinh biết, nếu không với tính cách của cô ấy nhất định sẽ làm loạn một trận với dì.Tử Văn nói với anh rằng Nhất Bác không còn, dì cùng chú cũng đã rất hối hận rồi.Cậu ấy còn Ninh Hinh cùng bảo bảo đang chờ nên cũng không nhiều lời với anh, chỉ đơn giản là để lại cho anh thẻ từ của căn hộ lúc trước anh cùng Nhất Bác đã ở đó.Trước khi Tử Văn rời đi, cậu ấy đã nói với anh rằng, mật khẩu của cánh cửa Nhất Bác như cũ vẫn giữ nguyên là vì cậu ấy sợ nếu như có ngày anh quay về sẽ không mở được cửa nữa.Cánh cửa ấy thì ra vẫn luôn đợi anh quay về mở nó ra, nhưng người ở đằng sau cánh cửa đợi anh đã chẳng còn nữa rồi.Nằm trên chiếc dường anh và cậu từng ngủ chung, trong đầu bỗng nhớ lại ngày cuối cùng bọn họ ở bên nhau, trái tim không khỏi đau xót từng hồi! Thật ra, anh đã đoán trước chuyện em sẽ cầu hôn anh vào ngày sinh nhật ba mươi lăm tuổi của anh, bản thân anh đã từng rất mong chờ ngày ấy đến, anh đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ, chẳng hạn như chuyện sau khi chúng ta cùng nhau rời khỏi giới giải trí rồi, hai người chúng ta sẽ cùng nhau mua một ngôi nhà thật lớn ở ngoại ô thoáng đãng, nuôi một con chó và một con mèo, rồi sau đó sẽ cùng nhau đi du lịch, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm cực quang, cùng nhau nắm tay tản bộ dưới lòng thành phố Seoul vào ngày tuyết đầu mùa, chúng ta có thể hôn nhau ở bên bờ biển mà không bị ràng buộc hay câu nệ điều gì.Em dạy anh trượt tuyết, sau đó cả hai cùng vui đùa rồi ngã nhào xuống trong tuyết.Em thích đua xe, anh sẽ ngồi ở dưới khán đài cổ vũ cho em.!.

Chương 35: 35: Phiên Ngoại Nguyện Vọng Của Anh