Tác giả:

Đầu canh hai. Ánh trăng bàng bạc rọi khắp ngôi chùa to nhất của xứ Tây Tạng huyền bí là Bố Đạt La Cung. Từ trong Tham Thiền đại sảnh một bóng người nhỏ thó hé cửa bước ra. Ngửa mặt nhìn trời thấy một vầng trăng lạnh treo lơ lửng giữa tầng không xanh thẳm, chung quanh là muôn vạn vì sao nhấp nhánh. Đó là một chú tiểu. Nhìn quanh không thấy ai, bất thình lình chú tiểu phất hai ống tay áo cất mình nhảy lên cao bốn trượng. Chú trổ thuật phi hành lướt theo đầu tường mà ra phía sau. Nơi đó là tòa lầu chứa sách của ngôi chùa khét tiếng này. Đang đi ngon trớn bất thần chú tiểu dùng một thế Thiên Phong Kích Tố nhẹ nhàng lả lướt bay lên cao thêm bảy, tám trượng nữa, bắn mình qua khung cửa sổ của tòa lầu chứa sách. Chính vào lúc mũi giày chú tiểu chạm vừa vào khung cửa sổ bất thình lình chú tiểu đổi Thiên Phong Kích Tố thành Hải Điểu Lược Ba để cho thân mình của chú la đà và trở về mặt đất nhẹ nhàng như một tàu lá rụng giữa đêm thu. Chân vừa chấm đất, chú tức tốc dùng Thất Tinh Liên Hoàn bộ…

Chương 25: Nhễu máu tìm xương Tâm Đăng nhìn hài cốt

Cổ Phật Tâm ĐăngTác giả: Nhất GiangTruyện Kiếm HiệpĐầu canh hai. Ánh trăng bàng bạc rọi khắp ngôi chùa to nhất của xứ Tây Tạng huyền bí là Bố Đạt La Cung. Từ trong Tham Thiền đại sảnh một bóng người nhỏ thó hé cửa bước ra. Ngửa mặt nhìn trời thấy một vầng trăng lạnh treo lơ lửng giữa tầng không xanh thẳm, chung quanh là muôn vạn vì sao nhấp nhánh. Đó là một chú tiểu. Nhìn quanh không thấy ai, bất thình lình chú tiểu phất hai ống tay áo cất mình nhảy lên cao bốn trượng. Chú trổ thuật phi hành lướt theo đầu tường mà ra phía sau. Nơi đó là tòa lầu chứa sách của ngôi chùa khét tiếng này. Đang đi ngon trớn bất thần chú tiểu dùng một thế Thiên Phong Kích Tố nhẹ nhàng lả lướt bay lên cao thêm bảy, tám trượng nữa, bắn mình qua khung cửa sổ của tòa lầu chứa sách. Chính vào lúc mũi giày chú tiểu chạm vừa vào khung cửa sổ bất thình lình chú tiểu đổi Thiên Phong Kích Tố thành Hải Điểu Lược Ba để cho thân mình của chú la đà và trở về mặt đất nhẹ nhàng như một tàu lá rụng giữa đêm thu. Chân vừa chấm đất, chú tức tốc dùng Thất Tinh Liên Hoàn bộ… cùng, chú thò tay ra tỉ mỉ nhặt những lóng xương đó mà bỏ vào hộp.Đoạn Tâm Đăng ôm chiếc hộp đó vào lòng, quỳ xuống lạy tạ Vạn Giao mà nói :- Đa tạ Vạn tiền bối đã ra ơn chỉ dẫn cho tôi, sau này tôi sẽ hết lòng báo đáp.Câu nói thình lình bị cắt đứt bởi một chuỗi cười sang sảng, và bên ngoài có tiếng vọng vào :- Hay cho lão Vạn, mi đã làm trước ta một bước!Hai người giật mình nhìn ra cửa, thấy đó là một lão già râu tóc bạc phơ, chính là Cô Trúc lão nhân.Cô Trúc vừa cười vừa bước vào động, hàn huyên cùng Vạn Giao, ông ta tỏ lời mừng giùm cho Tâm Đăng vì đã tìm được hài cốt của cha mình.Thế rồi ba người lần bước trở ra ngoài, cùng nhau trổ thuật phi hành đi về Bố Đạt La Cung.Còn cách chừng năm mươi trượng thì hai lão già tách đi ngõ khác, chỉ còn lại một mình Tâm Đăng sẽ lén ôm hộp hài cốt của cha mình mà vào chùa.Quàn bộ xương khô đó sau tấm bài vị, Tâm Đăng ngày đêm tụng niệm, chú muốn rằng câu kinh tiếng kệ sẽ siêu thoát được một linh hồn đau khổ.

cùng, chú thò tay ra tỉ mỉ nhặt những lóng xương đó mà bỏ vào hộp.

Đoạn Tâm Đăng ôm chiếc hộp đó vào lòng, quỳ xuống lạy tạ Vạn Giao mà nói :

- Đa tạ Vạn tiền bối đã ra ơn chỉ dẫn cho tôi, sau này tôi sẽ hết lòng báo đáp.

Câu nói thình lình bị cắt đứt bởi một chuỗi cười sang sảng, và bên ngoài có tiếng vọng vào :

- Hay cho lão Vạn, mi đã làm trước ta một bước!

Hai người giật mình nhìn ra cửa, thấy đó là một lão già râu tóc bạc phơ, chính là Cô Trúc lão nhân.

Cô Trúc vừa cười vừa bước vào động, hàn huyên cùng Vạn Giao, ông ta tỏ lời mừng giùm cho Tâm Đăng vì đã tìm được hài cốt của cha mình.

Thế rồi ba người lần bước trở ra ngoài, cùng nhau trổ thuật phi hành đi về Bố Đạt La Cung.

Còn cách chừng năm mươi trượng thì hai lão già tách đi ngõ khác, chỉ còn lại một mình Tâm Đăng sẽ lén ôm hộp hài cốt của cha mình mà vào chùa.

Quàn bộ xương khô đó sau tấm bài vị, Tâm Đăng ngày đêm tụng niệm, chú muốn rằng câu kinh tiếng kệ sẽ siêu thoát được một linh hồn đau khổ.

Cổ Phật Tâm ĐăngTác giả: Nhất GiangTruyện Kiếm HiệpĐầu canh hai. Ánh trăng bàng bạc rọi khắp ngôi chùa to nhất của xứ Tây Tạng huyền bí là Bố Đạt La Cung. Từ trong Tham Thiền đại sảnh một bóng người nhỏ thó hé cửa bước ra. Ngửa mặt nhìn trời thấy một vầng trăng lạnh treo lơ lửng giữa tầng không xanh thẳm, chung quanh là muôn vạn vì sao nhấp nhánh. Đó là một chú tiểu. Nhìn quanh không thấy ai, bất thình lình chú tiểu phất hai ống tay áo cất mình nhảy lên cao bốn trượng. Chú trổ thuật phi hành lướt theo đầu tường mà ra phía sau. Nơi đó là tòa lầu chứa sách của ngôi chùa khét tiếng này. Đang đi ngon trớn bất thần chú tiểu dùng một thế Thiên Phong Kích Tố nhẹ nhàng lả lướt bay lên cao thêm bảy, tám trượng nữa, bắn mình qua khung cửa sổ của tòa lầu chứa sách. Chính vào lúc mũi giày chú tiểu chạm vừa vào khung cửa sổ bất thình lình chú tiểu đổi Thiên Phong Kích Tố thành Hải Điểu Lược Ba để cho thân mình của chú la đà và trở về mặt đất nhẹ nhàng như một tàu lá rụng giữa đêm thu. Chân vừa chấm đất, chú tức tốc dùng Thất Tinh Liên Hoàn bộ… cùng, chú thò tay ra tỉ mỉ nhặt những lóng xương đó mà bỏ vào hộp.Đoạn Tâm Đăng ôm chiếc hộp đó vào lòng, quỳ xuống lạy tạ Vạn Giao mà nói :- Đa tạ Vạn tiền bối đã ra ơn chỉ dẫn cho tôi, sau này tôi sẽ hết lòng báo đáp.Câu nói thình lình bị cắt đứt bởi một chuỗi cười sang sảng, và bên ngoài có tiếng vọng vào :- Hay cho lão Vạn, mi đã làm trước ta một bước!Hai người giật mình nhìn ra cửa, thấy đó là một lão già râu tóc bạc phơ, chính là Cô Trúc lão nhân.Cô Trúc vừa cười vừa bước vào động, hàn huyên cùng Vạn Giao, ông ta tỏ lời mừng giùm cho Tâm Đăng vì đã tìm được hài cốt của cha mình.Thế rồi ba người lần bước trở ra ngoài, cùng nhau trổ thuật phi hành đi về Bố Đạt La Cung.Còn cách chừng năm mươi trượng thì hai lão già tách đi ngõ khác, chỉ còn lại một mình Tâm Đăng sẽ lén ôm hộp hài cốt của cha mình mà vào chùa.Quàn bộ xương khô đó sau tấm bài vị, Tâm Đăng ngày đêm tụng niệm, chú muốn rằng câu kinh tiếng kệ sẽ siêu thoát được một linh hồn đau khổ.

Chương 25: Nhễu máu tìm xương Tâm Đăng nhìn hài cốt