Tác giả:

Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe…

Chương 46

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Ha ha…rốt cuộc Phò mã cũng đã tới.” “Vi thần đến chậm, mong Hoàng thượng thứ tội.”“Không sao, ha ha…nhưng đáng tiếc khanh đã lỡ mất một màn biểu diễn thú vị rồi.” Hoàng thượng nói xong còn cười ám muội với ta.Chậc, Hoàng thượng kinh khủng quá, ngài còn cười như thế với ta cơ đấy. Ánh mắt Long công tử lại hung dữ gấp đôi, dường như đang có vô số cây đao từ trên bay xuống đầu ta.“Vậy ạ? Là vị cô nương này ư?”Hoàng thượng khẽ gật đầu, “Nàng đúng là một cô nương đặc biệt. Khanh nói có đúng không?”“Hoàng huynh, mọi người đang nói tới đồ chơi gì hay thế?” Bỗng dưng công chúa xuất hiện, cười hồn nhiên, nhưng vừa nhìn thấy Long công tử thì lập tức mặt xanh như quả mướp đắng, xem ra cũng không thích Long công tử này.“Đúng vậy, Hoàng muội đến muộn mất rồi, đúng là tổn thất rất lớn đó.”“A!! Sao lại như vậy, có gì có thể chơi ạ?”Hoàng thượng, nghìn vạn lần đừng có trả lời, đừng đừng! Ta liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu. Cố gắng để không nhìn vào ánh mắt hung ác của tên Long công tử kia, ta chỉ biết nếu công chúa nghe xong khẳng định sẽ……..“Chính là nàng” Mỉm cười, cười thật rạng rỡ như ánh mắt trời, Hoàng thượng mỉm cười làm cho ta nhớ tới một người, à quên ông ta không phải người, ông ta là Diêm vương dưới địa phủ. Là cái tên…cái tên thấy chết không cứu còn đứng nói ta ngu ngốc.Quả nhiên nghe thấy công chúa nói: “Muội muốn có nàng ta.”Này này này này, ta là người chứ không phải đồ vật nhé, nói muốn là muốn được sao, kế hoạch xuất cung của ta có vẻ càng xa xôi hơn nữa rồi.“Vi thần cũng muốn”Á!“Khanh cũng muốn có nàng?” Ánh mắt Hoàng thượng trở nên gian tà.“Đúng ạ”“Không được, là bản công chúa ta chọn trước chứ.”“Không, so với công chúa thì thần chọn sớm hơn.”“Ê, ta nói muốn trước thì phải là của ta. Nàng là của ta.”“Công chúa…” Long công tử có vẻ muốn phản bác nhưng lại bị Hoàng thượng ngăn cản.“Nếu khanh đã muốn thì chi bằng ngày mai chúng ta tổ chức một trận đấu truyền thống để quyết định, thế nào?”“Hoàng thượng muốn dùng nàng làm phần thưởng ư?”“Đúng, lại có thể chơi! Cứ quyết định như vậy đi.”Vừa nghe đến chơi là công chúa này việc gì cũng làm được, cho dù đằng trước có một cái hố to, nhưng chỉ cần nói với nàng là bên trong có đồ chơi rất hay, thì nàng sẽ không ngần ngại mà nhảy xuống. Haizzzz. Trận đấu truyền thống? Là cái gì chứ? Tóm lại phần thưởng đã định là ta rồi, kế hoạch xuất cung phải nghĩ sang hướng khác thôi!!!

“Ha ha…rốt cuộc Phò mã cũng đã tới.” “Vi thần đến chậm, mong Hoàng thượng thứ tội.”

“Không sao, ha ha…nhưng đáng tiếc khanh đã lỡ mất một màn biểu diễn thú vị rồi.” Hoàng thượng nói xong còn cười ám muội với ta.

Chậc, Hoàng thượng kinh khủng quá, ngài còn cười như thế với ta cơ đấy. Ánh mắt Long công tử lại hung dữ gấp đôi, dường như đang có vô số cây
đao từ trên bay xuống đầu ta.

“Vậy ạ? Là vị cô nương này ư?”

Hoàng thượng khẽ gật đầu, “Nàng đúng là một cô nương đặc biệt. Khanh nói có đúng không?”

“Hoàng huynh, mọi người đang nói tới đồ chơi gì hay thế?” Bỗng dưng
công chúa xuất hiện, cười hồn nhiên, nhưng vừa nhìn thấy Long công tử
thì lập tức mặt xanh như quả mướp đắng, xem ra cũng không thích Long
công tử này.

“Đúng vậy, Hoàng muội đến muộn mất rồi, đúng là tổn thất rất lớn đó.”

“A!! Sao lại như vậy, có gì có thể chơi ạ?”

Hoàng thượng, nghìn vạn lần đừng có trả lời, đừng đừng! Ta liều mạng
dùng ánh mắt ra hiệu. Cố gắng để không nhìn vào ánh mắt hung ác của tên
Long công tử kia, ta chỉ biết nếu công chúa nghe xong khẳng định sẽ……..

“Chính là nàng” Mỉm cười, cười thật rạng rỡ như ánh mắt trời, Hoàng
thượng mỉm cười làm cho ta nhớ tới một người, à quên ông ta không phải
người, ông ta là Diêm vương dưới địa phủ. Là cái tên…cái tên thấy chết
không cứu còn đứng nói ta ngu ngốc.

Quả nhiên nghe thấy công chúa nói: “Muội muốn có nàng ta.”

Này này này này, ta là người chứ không phải đồ vật nhé, nói muốn là
muốn được sao, kế hoạch xuất cung của ta có vẻ càng xa xôi hơn nữa rồi.

“Vi thần cũng muốn”

Á!

“Khanh cũng muốn có nàng?” Ánh mắt Hoàng thượng trở nên gian tà.

“Đúng ạ”

“Không được, là bản công chúa ta chọn trước chứ.”

“Không, so với công chúa thì thần chọn sớm hơn.”

“Ê, ta nói muốn trước thì phải là của ta. Nàng là của ta.”

“Công chúa…” Long công tử có vẻ muốn phản bác nhưng lại bị Hoàng thượng ngăn cản.

“Nếu khanh đã muốn thì chi bằng ngày mai chúng ta tổ chức một trận đấu truyền thống để quyết định, thế nào?”

“Hoàng thượng muốn dùng nàng làm phần thưởng ư?”

“Đúng, lại có thể chơi! Cứ quyết định như vậy đi.”

Vừa nghe đến chơi là công chúa này việc gì cũng làm được, cho dù đằng
trước có một cái hố to, nhưng chỉ cần nói với nàng là bên trong có đồ
chơi rất hay, thì nàng sẽ không ngần ngại mà nhảy xuống. Haizzzz. Trận
đấu truyền thống? Là cái gì chứ? Tóm lại phần thưởng đã định là ta rồi,
kế hoạch xuất cung phải nghĩ sang hướng khác thôi!!!

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Ha ha…rốt cuộc Phò mã cũng đã tới.” “Vi thần đến chậm, mong Hoàng thượng thứ tội.”“Không sao, ha ha…nhưng đáng tiếc khanh đã lỡ mất một màn biểu diễn thú vị rồi.” Hoàng thượng nói xong còn cười ám muội với ta.Chậc, Hoàng thượng kinh khủng quá, ngài còn cười như thế với ta cơ đấy. Ánh mắt Long công tử lại hung dữ gấp đôi, dường như đang có vô số cây đao từ trên bay xuống đầu ta.“Vậy ạ? Là vị cô nương này ư?”Hoàng thượng khẽ gật đầu, “Nàng đúng là một cô nương đặc biệt. Khanh nói có đúng không?”“Hoàng huynh, mọi người đang nói tới đồ chơi gì hay thế?” Bỗng dưng công chúa xuất hiện, cười hồn nhiên, nhưng vừa nhìn thấy Long công tử thì lập tức mặt xanh như quả mướp đắng, xem ra cũng không thích Long công tử này.“Đúng vậy, Hoàng muội đến muộn mất rồi, đúng là tổn thất rất lớn đó.”“A!! Sao lại như vậy, có gì có thể chơi ạ?”Hoàng thượng, nghìn vạn lần đừng có trả lời, đừng đừng! Ta liều mạng dùng ánh mắt ra hiệu. Cố gắng để không nhìn vào ánh mắt hung ác của tên Long công tử kia, ta chỉ biết nếu công chúa nghe xong khẳng định sẽ……..“Chính là nàng” Mỉm cười, cười thật rạng rỡ như ánh mắt trời, Hoàng thượng mỉm cười làm cho ta nhớ tới một người, à quên ông ta không phải người, ông ta là Diêm vương dưới địa phủ. Là cái tên…cái tên thấy chết không cứu còn đứng nói ta ngu ngốc.Quả nhiên nghe thấy công chúa nói: “Muội muốn có nàng ta.”Này này này này, ta là người chứ không phải đồ vật nhé, nói muốn là muốn được sao, kế hoạch xuất cung của ta có vẻ càng xa xôi hơn nữa rồi.“Vi thần cũng muốn”Á!“Khanh cũng muốn có nàng?” Ánh mắt Hoàng thượng trở nên gian tà.“Đúng ạ”“Không được, là bản công chúa ta chọn trước chứ.”“Không, so với công chúa thì thần chọn sớm hơn.”“Ê, ta nói muốn trước thì phải là của ta. Nàng là của ta.”“Công chúa…” Long công tử có vẻ muốn phản bác nhưng lại bị Hoàng thượng ngăn cản.“Nếu khanh đã muốn thì chi bằng ngày mai chúng ta tổ chức một trận đấu truyền thống để quyết định, thế nào?”“Hoàng thượng muốn dùng nàng làm phần thưởng ư?”“Đúng, lại có thể chơi! Cứ quyết định như vậy đi.”Vừa nghe đến chơi là công chúa này việc gì cũng làm được, cho dù đằng trước có một cái hố to, nhưng chỉ cần nói với nàng là bên trong có đồ chơi rất hay, thì nàng sẽ không ngần ngại mà nhảy xuống. Haizzzz. Trận đấu truyền thống? Là cái gì chứ? Tóm lại phần thưởng đã định là ta rồi, kế hoạch xuất cung phải nghĩ sang hướng khác thôi!!!

Chương 46