Tác giả:

Ta xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe…

Chương 81

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Nàng nhớ cho kĩ, phải lấy được món bảo vật có tên là ngọc hồi xuân của thái hậu”. Công Tôn Hiệp đứng bên ngoài cửa cung, quay sang lải nhải với ta, đúng là dài dòng không đâu, có điều ta quả thật thấy hứng thú với ngọc hồi xuân kia! Không biết có thể mọc lại tóc được không nhỉ? Ha ha……Tìm được rồi ta sẽ dùng đầu tiên, nếu thật sự có thể mọc lại tóc như trước đây thì cho dù có biến thành “Hắc mỹ nhân” cả đời ta cũng bằng lòng…“Xong rồi, vào đi, nhớ kĩ đấy”.“Rồi rồi rồi, tôi nhớ rất kĩ lắm rồi! Anh mà còn dài dòng như thế nữa thì chắc hôm nay tôi không vào cung được mất”. Ta không kiềm chế nổi mà cắt ngang hắn.“Vậy nàng đi vào đi”.Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi vị Đường tăng thứ hai này rồi! Ta vui vẻ hát khẽ, tiến về mục tiêu phía trước.………Trong hoàng cungKiểu dáng vẫn không hề thay đổi, ta đi thẳng lên phía trước theo đám cung nữ.Đi tới hậu cung nơi cất giấu ngọc hồi xuân.“Hoàng thượng cát tường”.Phía trước vang lên từng đợt câu “Hoàng thượng cát tường” như sóng dâng mạnh mẽ. Điều đó có nghĩa Hoàng thượng đang đi càng ngày càng gần về phía ta.Không phải chứ, ông trời à, ông thích đùa giỡn ta lắm phải không, ta vừa mới vào cung, chưa đâu đã bắt ta chạm mặt với con người đáng sợ nhất kia rồi.“Hoàng huynh, huynh cho muội ra ngoài cung chơi đi mà! Cả ngày ở trong này chắc muội chết mất! Huynh nhẫn tâm để cho muội muội duy nhất của huynh chết như vậy sao?” Lúc này công chúa đang nắm chặt lấy long bào của Hoàng thượng, vừa nói vửa khóc, ầm ĩ cả một góc, nha hoàn ở đằng sau còn cầm một sợi dây? Lẽ nào định thắt cổ?“Hừ!” Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt căn bản là không hề nhìn nàng, xem ra cũng phải kiên trì lắm đây. “Muội chết trong cung còn có huynh nhặt xác, ra bên ngoài thì chết cũng không có chỗ chôn! Cho nên dù muội muốn chết cũng phải chết trong hoàng cung cho trẫm!” Tay áo vung lên.“Hu hu! Hoàng huynh, huynh tuyệt tình thế sao? Muội chết cho huynh xem!” Nói xong thì ném sợi dây lên cây, công chúa còn ném rất chuẩn nữa, chắc tập luyện trước rồi, dùng tốc độ nhanh nhất thắt dây lại, không biết từ lúc nào dưới chân đã xuất hiện một cái “ghế người”, đứng đối diện với ánh mắt lợi hại của Hoàng thượng.Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng có điều ta còn muốn chạy nữa! Công chúa à, bao nhiêu cây ở đây cô không chọn, sao lại chọn đúng cái cây ta đang đứng bên cạnh kia chứ!!!!!Cho nên mọi ánh mắt đều đổ dồn vào ta, đặc biệt là Hoàng thượng! Ánh mắt đó…….cứ như sắp sửa tóe lửa, nhìn một cái là sẽ thiêu ta thành tro.Đây đều là do công chúa làm loạn mà, đâu có liên quan gì tới ta chứ, tại sao ta lại phải nhận lấy “ánh mắt tóe lửa” của Hoàng thượng?

“Nàng nhớ cho kĩ, phải lấy được món bảo vật có tên là ngọc hồi xuân của thái hậu”. Công Tôn Hiệp đứng bên ngoài cửa cung, quay sang lải nhải
với ta, đúng là dài dòng không đâu, có điều ta quả thật thấy hứng thú
với ngọc hồi xuân kia! Không biết có thể mọc lại tóc được không nhỉ? Ha
ha……Tìm được rồi ta sẽ dùng đầu tiên, nếu thật sự có thể mọc lại tóc như trước đây thì cho dù có biến thành “Hắc mỹ nhân” cả đời ta cũng bằng
lòng…

“Xong rồi, vào đi, nhớ kĩ đấy”.

“Rồi rồi rồi, tôi nhớ rất kĩ lắm rồi! Anh mà còn dài dòng như thế nữa
thì chắc hôm nay tôi không vào cung được mất”. Ta không kiềm chế nổi mà
cắt ngang hắn.

“Vậy nàng đi vào đi”.

Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi vị Đường tăng thứ hai này rồi! Ta vui vẻ hát khẽ, tiến về mục tiêu phía trước.

………

Trong hoàng cung

Kiểu dáng vẫn không hề thay đổi, ta đi thẳng lên phía trước theo đám cung nữ.

Đi tới hậu cung nơi cất giấu ngọc hồi xuân.

“Hoàng thượng cát tường”.

Phía trước vang lên từng đợt câu “Hoàng thượng cát tường” như sóng dâng mạnh mẽ. Điều đó có nghĩa Hoàng thượng đang đi càng ngày càng gần về
phía ta.

Không phải chứ, ông trời à, ông thích đùa giỡn ta lắm phải không, ta
vừa mới vào cung, chưa đâu đã bắt ta chạm mặt với con người đáng sợ nhất kia rồi.

“Hoàng huynh, huynh cho muội ra ngoài cung chơi đi mà! Cả ngày ở trong
này chắc muội chết mất! Huynh nhẫn tâm để cho muội muội duy nhất của
huynh chết như vậy sao?” Lúc này công chúa đang nắm chặt lấy long bào
của Hoàng thượng, vừa nói vửa khóc, ầm ĩ cả một góc, nha hoàn ở đằng sau còn cầm một sợi dây? Lẽ nào định thắt cổ?

“Hừ!” Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt căn bản là không hề nhìn
nàng, xem ra cũng phải kiên trì lắm đây. “Muội chết trong cung còn có
huynh nhặt xác, ra bên ngoài thì chết cũng không có chỗ chôn! Cho nên dù muội muốn chết cũng phải chết trong hoàng cung cho trẫm!” Tay áo vung
lên.

“Hu hu! Hoàng huynh, huynh tuyệt tình thế sao? Muội chết cho huynh
xem!” Nói xong thì ném sợi dây lên cây, công chúa còn ném rất chuẩn nữa, chắc tập luyện trước rồi, dùng tốc độ nhanh nhất thắt dây lại, không
biết từ lúc nào dưới chân đã xuất hiện một cái “ghế người”, đứng đối
diện với ánh mắt lợi hại của Hoàng thượng.

Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng có điều ta còn muốn chạy nữa! Công
chúa à, bao nhiêu cây ở đây cô không chọn, sao lại chọn đúng cái cây ta
đang đứng bên cạnh kia chứ!!!!!

Cho nên mọi ánh mắt đều đổ dồn vào ta, đặc biệt là Hoàng thượng! Ánh
mắt đó…….cứ như sắp sửa tóe lửa, nhìn một cái là sẽ thiêu ta thành tro.

Đây đều là do công chúa làm loạn mà, đâu có liên quan gì tới ta chứ,
tại sao ta lại phải nhận lấy “ánh mắt tóe lửa” của Hoàng thượng?

Xấu Nữ Tung Hoành Thiên HạTác giả: Dật DanhTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa xấu, thật sự xấu, vô cùng xấu… Mỗi lần nhìn thấy ta mọi người dều kinh sợ, tinh thần hoảng hốt cho rằng gặp ta là chuyện tuyệt đối không may mắn. Người không quen biết thì động chân động tay với ta, người biết sơ sơ thì chào hỏi cho qua cho nó có lệ. Nhưng xấu cũng là cái tội sao? Dù như vậy cũng đâu phải lỗi tại ta, mọi người nghĩ có đúng không. Ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ đi hại người, ta cũng chỉ mong có được một cuộc sống bình thường mà thôi. Đi ra ngoài mua chút đồ, chỉ không cẩn thận bị người ta thấy lại hại hắn phải nhảy lầu tự sát, nói là chỉ có làm như vậy mới có thể rửa mắt. Chính vì vậy mà không ít người dựng lá cờ trừ dân hạ nước mà đuổi giết ta. Thế là mỗi ngày ta đều bị người người đòi giết, quả thực là chịu quá đủ rồi. Ta quyết định, chấm dứt cuộc đời mình… Nhìn phía trước là dòng xe đông đúc trên đường, ta hạ quyết tâm đi đến tòa nhà đối diện để tự sát. Nhưng khi ta vừa mới bước được một bước thì bỗng có ánh sáng lóe lên chớp nhoáng… “Không ổn rồi, có người bị xe… “Nàng nhớ cho kĩ, phải lấy được món bảo vật có tên là ngọc hồi xuân của thái hậu”. Công Tôn Hiệp đứng bên ngoài cửa cung, quay sang lải nhải với ta, đúng là dài dòng không đâu, có điều ta quả thật thấy hứng thú với ngọc hồi xuân kia! Không biết có thể mọc lại tóc được không nhỉ? Ha ha……Tìm được rồi ta sẽ dùng đầu tiên, nếu thật sự có thể mọc lại tóc như trước đây thì cho dù có biến thành “Hắc mỹ nhân” cả đời ta cũng bằng lòng…“Xong rồi, vào đi, nhớ kĩ đấy”.“Rồi rồi rồi, tôi nhớ rất kĩ lắm rồi! Anh mà còn dài dòng như thế nữa thì chắc hôm nay tôi không vào cung được mất”. Ta không kiềm chế nổi mà cắt ngang hắn.“Vậy nàng đi vào đi”.Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi vị Đường tăng thứ hai này rồi! Ta vui vẻ hát khẽ, tiến về mục tiêu phía trước.………Trong hoàng cungKiểu dáng vẫn không hề thay đổi, ta đi thẳng lên phía trước theo đám cung nữ.Đi tới hậu cung nơi cất giấu ngọc hồi xuân.“Hoàng thượng cát tường”.Phía trước vang lên từng đợt câu “Hoàng thượng cát tường” như sóng dâng mạnh mẽ. Điều đó có nghĩa Hoàng thượng đang đi càng ngày càng gần về phía ta.Không phải chứ, ông trời à, ông thích đùa giỡn ta lắm phải không, ta vừa mới vào cung, chưa đâu đã bắt ta chạm mặt với con người đáng sợ nhất kia rồi.“Hoàng huynh, huynh cho muội ra ngoài cung chơi đi mà! Cả ngày ở trong này chắc muội chết mất! Huynh nhẫn tâm để cho muội muội duy nhất của huynh chết như vậy sao?” Lúc này công chúa đang nắm chặt lấy long bào của Hoàng thượng, vừa nói vửa khóc, ầm ĩ cả một góc, nha hoàn ở đằng sau còn cầm một sợi dây? Lẽ nào định thắt cổ?“Hừ!” Hoàng thượng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt căn bản là không hề nhìn nàng, xem ra cũng phải kiên trì lắm đây. “Muội chết trong cung còn có huynh nhặt xác, ra bên ngoài thì chết cũng không có chỗ chôn! Cho nên dù muội muốn chết cũng phải chết trong hoàng cung cho trẫm!” Tay áo vung lên.“Hu hu! Hoàng huynh, huynh tuyệt tình thế sao? Muội chết cho huynh xem!” Nói xong thì ném sợi dây lên cây, công chúa còn ném rất chuẩn nữa, chắc tập luyện trước rồi, dùng tốc độ nhanh nhất thắt dây lại, không biết từ lúc nào dưới chân đã xuất hiện một cái “ghế người”, đứng đối diện với ánh mắt lợi hại của Hoàng thượng.Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng có điều ta còn muốn chạy nữa! Công chúa à, bao nhiêu cây ở đây cô không chọn, sao lại chọn đúng cái cây ta đang đứng bên cạnh kia chứ!!!!!Cho nên mọi ánh mắt đều đổ dồn vào ta, đặc biệt là Hoàng thượng! Ánh mắt đó…….cứ như sắp sửa tóe lửa, nhìn một cái là sẽ thiêu ta thành tro.Đây đều là do công chúa làm loạn mà, đâu có liên quan gì tới ta chứ, tại sao ta lại phải nhận lấy “ánh mắt tóe lửa” của Hoàng thượng?

Chương 81