Tác giả:

1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận…

Chương 6: Chương 6

Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… Ánh mắt của mọi người nhìn A Lục đều mang theo nụ cười, nhưng trong đó chứa đựng bao nhiêu phần chân tình, nàng thực sự không rõ.Chỉ thấy, vượt qua ánh mắt của mọi người, sắc mặt của thiếu niên thư sinh đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.A Lục biết rõ thân phận thật sự của hắn. Hắn chính là Cửu hoàng tử mà hoàng thượng đã lưu lạc lại chốn dân gian. Những năm tháng qua, vì để tránh né sự truy sát của Bát hoàng tử, hắn đành phải ẩn thân tại phủ tướng quân.Hoàng thượng cũng biết rõ việc này, hai bên vẫn âm thầm liên lạc với nhau, cùng mưu tính làm suy yếu thế lực của phủ tướng quân.A Lục rời khỏi phòng, cánh cửa vừa khép lại rồi lại mở ra, người đi theo sau chính là Cửu hoàng tử.Hàng lông mày của hắn chau lại, tựa như đang thắt thành một nút khó gỡ:“Sao ngươi biết được ngày mai hoàng thượng sẽ chịu nhượng bộ?”A Lục ngoảnh lại, cười nhạt đáp:“Hoàng thượng là một bậc minh quân nhân nghĩa, tình hình biên ải lại đang vô cùng cấp bách, sao ngài có thể bỏ mặc sự an nguy của bách tính được chứ. Chuyện này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, việc gom đủ quân lương cũng sẽ không bị trì hoãn quá lâu đâu.”“Chỉ có vậy thôi sao?”“Chỉ có vậy thôi.”Thực ra không phải như vậy. Những điều này đều là do ở kiếp trước, A Lục đã âm thầm dò la được khi còn ở bên cạnh Bát hoàng tử.Khi ấy, nàng đã bị ép gả cho thị vệ của hắn, dù trong lòng trăm lần không cam chịu, nàng vẫn phải cố gắng nhẫn nhịn.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Nhưng cho dù nàng có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào thoát khỏi được bàn tay của Minh Thành quận chúa.Nàng ta từng nói với A Lục rằng “nhân sinh vốn bình đẳng”, nhưng ở kiếp trước lại dùng chính “thân phận cách biệt” để kết liễu đi cuộc đời của nàng.5.Trong buổi thi hội diễn ra ngày hôm nay, A Lục lặng lẽ đi sau lưng Sở Du Du, che mặt để ẩn thân.Nàng đã chứng kiến cảnh Sở Du Du đẩy Minh Thành quận chúa xuống hồ, khiến cho Bát hoàng tử phải đích thân ra tay cứu giúp.Minh Thành quận chúa toàn thân ướt sũng, những đường nét trên cơ thể lộ rõ ra ngoài, trong mắt của các vị công tử có mặt ở đây, nàng ta đã trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.Mà tay của Bát hoàng tử lại vô tình đặt lên nơi không nên chạm vào, khiến cho cả hai người mặt mày đều đỏ bừng lên, ngượng ngùng không thôi.Sở Du Du lén hỏi A Lục liệu nàng làm như vậy có tốt không, có đủ kín đáo hay không.A Lục gật đầu đáp:“Tiểu thư thân thủ thật nhanh nhẹn, nô tỳ chỉ thấy là do quận chúa tự mình trượt chân rơi xuống hồ mà thôi.”Sở Du Du bật cười khẽ một tiếng, rồi quay người bỏ đi.Cửu hoàng tử lại một lần nữa bước đến gần, nhíu mày hỏi:“Sao ngươi có thể để cho Sở tiểu thư làm một việc nguy hiểm như vậy chứ. Nhỡ như bị quận chúa Minh Thành kia vạch trần thì phải làm sao?”Vạch trần ư.

Ánh mắt của mọi người nhìn A Lục đều mang theo nụ cười, nhưng trong đó chứa đựng bao nhiêu phần chân tình, nàng thực sự không rõ.

Chỉ thấy, vượt qua ánh mắt của mọi người, sắc mặt của thiếu niên thư sinh đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.

A Lục biết rõ thân phận thật sự của hắn. Hắn chính là Cửu hoàng tử mà hoàng thượng đã lưu lạc lại chốn dân gian. Những năm tháng qua, vì để tránh né sự truy sát của Bát hoàng tử, hắn đành phải ẩn thân tại phủ tướng quân.

Hoàng thượng cũng biết rõ việc này, hai bên vẫn âm thầm liên lạc với nhau, cùng mưu tính làm suy yếu thế lực của phủ tướng quân.

A Lục rời khỏi phòng, cánh cửa vừa khép lại rồi lại mở ra, người đi theo sau chính là Cửu hoàng tử.

Hàng lông mày của hắn chau lại, tựa như đang thắt thành một nút khó gỡ:

“Sao ngươi biết được ngày mai hoàng thượng sẽ chịu nhượng bộ?”

A Lục ngoảnh lại, cười nhạt đáp:

“Hoàng thượng là một bậc minh quân nhân nghĩa, tình hình biên ải lại đang vô cùng cấp bách, sao ngài có thể bỏ mặc sự an nguy của bách tính được chứ. Chuyện này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, việc gom đủ quân lương cũng sẽ không bị trì hoãn quá lâu đâu.”

“Chỉ có vậy thôi sao?”

“Chỉ có vậy thôi.”

Thực ra không phải như vậy. Những điều này đều là do ở kiếp trước, A Lục đã âm thầm dò la được khi còn ở bên cạnh Bát hoàng tử.

Khi ấy, nàng đã bị ép gả cho thị vệ của hắn, dù trong lòng trăm lần không cam chịu, nàng vẫn phải cố gắng nhẫn nhịn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng cho dù nàng có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào thoát khỏi được bàn tay của Minh Thành quận chúa.

Nàng ta từng nói với A Lục rằng “nhân sinh vốn bình đẳng”, nhưng ở kiếp trước lại dùng chính “thân phận cách biệt” để kết liễu đi cuộc đời của nàng.

5.

Trong buổi thi hội diễn ra ngày hôm nay, A Lục lặng lẽ đi sau lưng Sở Du Du, che mặt để ẩn thân.

Nàng đã chứng kiến cảnh Sở Du Du đẩy Minh Thành quận chúa xuống hồ, khiến cho Bát hoàng tử phải đích thân ra tay cứu giúp.

Minh Thành quận chúa toàn thân ướt sũng, những đường nét trên cơ thể lộ rõ ra ngoài, trong mắt của các vị công tử có mặt ở đây, nàng ta đã trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.

Mà tay của Bát hoàng tử lại vô tình đặt lên nơi không nên chạm vào, khiến cho cả hai người mặt mày đều đỏ bừng lên, ngượng ngùng không thôi.

Sở Du Du lén hỏi A Lục liệu nàng làm như vậy có tốt không, có đủ kín đáo hay không.

A Lục gật đầu đáp:

“Tiểu thư thân thủ thật nhanh nhẹn, nô tỳ chỉ thấy là do quận chúa tự mình trượt chân rơi xuống hồ mà thôi.”

Sở Du Du bật cười khẽ một tiếng, rồi quay người bỏ đi.

Cửu hoàng tử lại một lần nữa bước đến gần, nhíu mày hỏi:

“Sao ngươi có thể để cho Sở tiểu thư làm một việc nguy hiểm như vậy chứ. Nhỡ như bị quận chúa Minh Thành kia vạch trần thì phải làm sao?”

Vạch trần ư.

Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… Ánh mắt của mọi người nhìn A Lục đều mang theo nụ cười, nhưng trong đó chứa đựng bao nhiêu phần chân tình, nàng thực sự không rõ.Chỉ thấy, vượt qua ánh mắt của mọi người, sắc mặt của thiếu niên thư sinh đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.A Lục biết rõ thân phận thật sự của hắn. Hắn chính là Cửu hoàng tử mà hoàng thượng đã lưu lạc lại chốn dân gian. Những năm tháng qua, vì để tránh né sự truy sát của Bát hoàng tử, hắn đành phải ẩn thân tại phủ tướng quân.Hoàng thượng cũng biết rõ việc này, hai bên vẫn âm thầm liên lạc với nhau, cùng mưu tính làm suy yếu thế lực của phủ tướng quân.A Lục rời khỏi phòng, cánh cửa vừa khép lại rồi lại mở ra, người đi theo sau chính là Cửu hoàng tử.Hàng lông mày của hắn chau lại, tựa như đang thắt thành một nút khó gỡ:“Sao ngươi biết được ngày mai hoàng thượng sẽ chịu nhượng bộ?”A Lục ngoảnh lại, cười nhạt đáp:“Hoàng thượng là một bậc minh quân nhân nghĩa, tình hình biên ải lại đang vô cùng cấp bách, sao ngài có thể bỏ mặc sự an nguy của bách tính được chứ. Chuyện này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, việc gom đủ quân lương cũng sẽ không bị trì hoãn quá lâu đâu.”“Chỉ có vậy thôi sao?”“Chỉ có vậy thôi.”Thực ra không phải như vậy. Những điều này đều là do ở kiếp trước, A Lục đã âm thầm dò la được khi còn ở bên cạnh Bát hoàng tử.Khi ấy, nàng đã bị ép gả cho thị vệ của hắn, dù trong lòng trăm lần không cam chịu, nàng vẫn phải cố gắng nhẫn nhịn.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Nhưng cho dù nàng có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào thoát khỏi được bàn tay của Minh Thành quận chúa.Nàng ta từng nói với A Lục rằng “nhân sinh vốn bình đẳng”, nhưng ở kiếp trước lại dùng chính “thân phận cách biệt” để kết liễu đi cuộc đời của nàng.5.Trong buổi thi hội diễn ra ngày hôm nay, A Lục lặng lẽ đi sau lưng Sở Du Du, che mặt để ẩn thân.Nàng đã chứng kiến cảnh Sở Du Du đẩy Minh Thành quận chúa xuống hồ, khiến cho Bát hoàng tử phải đích thân ra tay cứu giúp.Minh Thành quận chúa toàn thân ướt sũng, những đường nét trên cơ thể lộ rõ ra ngoài, trong mắt của các vị công tử có mặt ở đây, nàng ta đã trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.Mà tay của Bát hoàng tử lại vô tình đặt lên nơi không nên chạm vào, khiến cho cả hai người mặt mày đều đỏ bừng lên, ngượng ngùng không thôi.Sở Du Du lén hỏi A Lục liệu nàng làm như vậy có tốt không, có đủ kín đáo hay không.A Lục gật đầu đáp:“Tiểu thư thân thủ thật nhanh nhẹn, nô tỳ chỉ thấy là do quận chúa tự mình trượt chân rơi xuống hồ mà thôi.”Sở Du Du bật cười khẽ một tiếng, rồi quay người bỏ đi.Cửu hoàng tử lại một lần nữa bước đến gần, nhíu mày hỏi:“Sao ngươi có thể để cho Sở tiểu thư làm một việc nguy hiểm như vậy chứ. Nhỡ như bị quận chúa Minh Thành kia vạch trần thì phải làm sao?”Vạch trần ư.

Chương 6: Chương 6