1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận…
Chương 7: Chương 7
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… A Lục e rằng giờ này nàng ta đang vô cùng vui mừng vì sắp được gả cho người trong mộng của mình rồi.Quả nhiên, hôn sự của hai người họ đã được định vào vài ngày sau đó. Hoàng tộc xưa nay luôn coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì khác.Sở tướng quân cùng các binh sĩ đã rời khỏi kinh thành, còn A Lục thì tiếp tục ở lại, hầu hạ bên cạnh Sở Du Du.Hoàng thượng quả là một kẻ cáo già, cho dù Sở tướng quân có rời khỏi kinh thành, hắn vẫn giữ chặt những nữ quyến của nhà họ Sở trong tay mình.Lần này, Cửu hoàng tử lại bất ngờ không rời đi.A Lục nhìn hắn, trong lòng không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.Hắn nhìn A Lục, rồi bật cười, sau đó lại nháy mắt hỏi nàng:“Ngươi phải chăng đã để ý đến ta rồi?”A Lục khẽ cười đáp lại:“Phải, vậy ngài có thể cho ta một cơ hội để làm thê tử của ngài được chăng?”Lời vừa dứt, sắc mặt của hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, rồi quay lưng bỏ đi.A Lục hiểu rõ nguyên do của việc này. Hoàng tử thì phải xứng với quý nữ, đó cũng chính là một binh khí sắc bén nhất trên con đường tranh đoạt ngôi vị đầy chông gai.Cửu hoàng tử đã nhìn trúng Sở Du Du.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Chỉ đáng tiếc một điều, tâm tư của nàng lại không hề hướng về chốn cung cấm, mà chỉ yêu thích phong cảnh hùng vĩ nơi biên ải xa xôi.Nhưng Sở Du Du lại quá ngây thơ rồi. Cái lợi này nếu như không cho Cửu hoàng tử, hắn cũng sẽ chẳng đời nào để cho kẻ khác được hưởng.Có câu “Được không được thì phá hủy”, hắn hoàn toàn có thể làm ra những chuyện như vậy.A Lục ngẩng đầu nhìn lên những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xa xăm, đột nhiên lại thấy sắc đỏ ấy sao mà chói mắt đến thế.Ngày Bát hoàng tử và Minh Thành quận chúa thành thân, mười dặm đường dài toàn là sính lễ, bách tính đứng chen chúc hai bên đường hân hoan cất tiếng chào đón.A Lục ngồi bên cạnh Sở Du Du, thấy nàng đang chống cằm uống trà.Quầng thâm dưới mắt của nàng hiện lên rất rõ ràng, theo sau đó là một tiếng thở dài đầy não nề.Sau một lúc im lặng, A Lục cất lời hỏi:“Tiểu thư từ trước đến nay vốn không ưa gì quận chúa Minh Thành, sao hôm nay lại cố tình đến đây để tiễn nàng ta vậy?”Sở Du Du mỉm cười đáp:“Ta đến đây là để xem một vở kịch vui, ngươi cứ nhìn rồi sẽ rõ ngay thôi.”Trong lòng A Lục thoáng qua một tia kinh ngạc, liền vội vàng thò đầu ra nhìn xuống dưới đường.Bát hoàng tử vận trên mình bộ hồng bào, cưỡi ngựa oai phong mà đến, sau lưng hắn chính là Minh Thành quận chúa đang ngồi trong kiệu hoa.Đám đông bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, có một đứa trẻ bất ngờ lao ra giữa đường, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống dưới vó ngựa của Bát hoàng tử.
A Lục e rằng giờ này nàng ta đang vô cùng vui mừng vì sắp được gả cho người trong mộng của mình rồi.
Quả nhiên, hôn sự của hai người họ đã được định vào vài ngày sau đó. Hoàng tộc xưa nay luôn coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì khác.
Sở tướng quân cùng các binh sĩ đã rời khỏi kinh thành, còn A Lục thì tiếp tục ở lại, hầu hạ bên cạnh Sở Du Du.
Hoàng thượng quả là một kẻ cáo già, cho dù Sở tướng quân có rời khỏi kinh thành, hắn vẫn giữ chặt những nữ quyến của nhà họ Sở trong tay mình.
Lần này, Cửu hoàng tử lại bất ngờ không rời đi.
A Lục nhìn hắn, trong lòng không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn nhìn A Lục, rồi bật cười, sau đó lại nháy mắt hỏi nàng:
“Ngươi phải chăng đã để ý đến ta rồi?”
A Lục khẽ cười đáp lại:
“Phải, vậy ngài có thể cho ta một cơ hội để làm thê tử của ngài được chăng?”
Lời vừa dứt, sắc mặt của hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, rồi quay lưng bỏ đi.
A Lục hiểu rõ nguyên do của việc này. Hoàng tử thì phải xứng với quý nữ, đó cũng chính là một binh khí sắc bén nhất trên con đường tranh đoạt ngôi vị đầy chông gai.
Cửu hoàng tử đã nhìn trúng Sở Du Du.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ đáng tiếc một điều, tâm tư của nàng lại không hề hướng về chốn cung cấm, mà chỉ yêu thích phong cảnh hùng vĩ nơi biên ải xa xôi.
Nhưng Sở Du Du lại quá ngây thơ rồi. Cái lợi này nếu như không cho Cửu hoàng tử, hắn cũng sẽ chẳng đời nào để cho kẻ khác được hưởng.
Có câu “Được không được thì phá hủy”, hắn hoàn toàn có thể làm ra những chuyện như vậy.
A Lục ngẩng đầu nhìn lên những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xa xăm, đột nhiên lại thấy sắc đỏ ấy sao mà chói mắt đến thế.
Ngày Bát hoàng tử và Minh Thành quận chúa thành thân, mười dặm đường dài toàn là sính lễ, bách tính đứng chen chúc hai bên đường hân hoan cất tiếng chào đón.
A Lục ngồi bên cạnh Sở Du Du, thấy nàng đang chống cằm uống trà.
Quầng thâm dưới mắt của nàng hiện lên rất rõ ràng, theo sau đó là một tiếng thở dài đầy não nề.
Sau một lúc im lặng, A Lục cất lời hỏi:
“Tiểu thư từ trước đến nay vốn không ưa gì quận chúa Minh Thành, sao hôm nay lại cố tình đến đây để tiễn nàng ta vậy?”
Sở Du Du mỉm cười đáp:
“Ta đến đây là để xem một vở kịch vui, ngươi cứ nhìn rồi sẽ rõ ngay thôi.”
Trong lòng A Lục thoáng qua một tia kinh ngạc, liền vội vàng thò đầu ra nhìn xuống dưới đường.
Bát hoàng tử vận trên mình bộ hồng bào, cưỡi ngựa oai phong mà đến, sau lưng hắn chính là Minh Thành quận chúa đang ngồi trong kiệu hoa.
Đám đông bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, có một đứa trẻ bất ngờ lao ra giữa đường, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống dưới vó ngựa của Bát hoàng tử.
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… A Lục e rằng giờ này nàng ta đang vô cùng vui mừng vì sắp được gả cho người trong mộng của mình rồi.Quả nhiên, hôn sự của hai người họ đã được định vào vài ngày sau đó. Hoàng tộc xưa nay luôn coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì khác.Sở tướng quân cùng các binh sĩ đã rời khỏi kinh thành, còn A Lục thì tiếp tục ở lại, hầu hạ bên cạnh Sở Du Du.Hoàng thượng quả là một kẻ cáo già, cho dù Sở tướng quân có rời khỏi kinh thành, hắn vẫn giữ chặt những nữ quyến của nhà họ Sở trong tay mình.Lần này, Cửu hoàng tử lại bất ngờ không rời đi.A Lục nhìn hắn, trong lòng không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.Hắn nhìn A Lục, rồi bật cười, sau đó lại nháy mắt hỏi nàng:“Ngươi phải chăng đã để ý đến ta rồi?”A Lục khẽ cười đáp lại:“Phải, vậy ngài có thể cho ta một cơ hội để làm thê tử của ngài được chăng?”Lời vừa dứt, sắc mặt của hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi, rồi quay lưng bỏ đi.A Lục hiểu rõ nguyên do của việc này. Hoàng tử thì phải xứng với quý nữ, đó cũng chính là một binh khí sắc bén nhất trên con đường tranh đoạt ngôi vị đầy chông gai.Cửu hoàng tử đã nhìn trúng Sở Du Du.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Chỉ đáng tiếc một điều, tâm tư của nàng lại không hề hướng về chốn cung cấm, mà chỉ yêu thích phong cảnh hùng vĩ nơi biên ải xa xôi.Nhưng Sở Du Du lại quá ngây thơ rồi. Cái lợi này nếu như không cho Cửu hoàng tử, hắn cũng sẽ chẳng đời nào để cho kẻ khác được hưởng.Có câu “Được không được thì phá hủy”, hắn hoàn toàn có thể làm ra những chuyện như vậy.A Lục ngẩng đầu nhìn lên những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xa xăm, đột nhiên lại thấy sắc đỏ ấy sao mà chói mắt đến thế.Ngày Bát hoàng tử và Minh Thành quận chúa thành thân, mười dặm đường dài toàn là sính lễ, bách tính đứng chen chúc hai bên đường hân hoan cất tiếng chào đón.A Lục ngồi bên cạnh Sở Du Du, thấy nàng đang chống cằm uống trà.Quầng thâm dưới mắt của nàng hiện lên rất rõ ràng, theo sau đó là một tiếng thở dài đầy não nề.Sau một lúc im lặng, A Lục cất lời hỏi:“Tiểu thư từ trước đến nay vốn không ưa gì quận chúa Minh Thành, sao hôm nay lại cố tình đến đây để tiễn nàng ta vậy?”Sở Du Du mỉm cười đáp:“Ta đến đây là để xem một vở kịch vui, ngươi cứ nhìn rồi sẽ rõ ngay thôi.”Trong lòng A Lục thoáng qua một tia kinh ngạc, liền vội vàng thò đầu ra nhìn xuống dưới đường.Bát hoàng tử vận trên mình bộ hồng bào, cưỡi ngựa oai phong mà đến, sau lưng hắn chính là Minh Thành quận chúa đang ngồi trong kiệu hoa.Đám đông bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, có một đứa trẻ bất ngờ lao ra giữa đường, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống dưới vó ngựa của Bát hoàng tử.