Tôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,…
Chương 9
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… 14.Để làm dịu bầu không khí làm việc, hai bên quyết định tổ chức một buổi tụ họp sau đó hai ngày.Anh khóa trên của Lục Trầm khen anh hết lời: “Nhậm Hi, thay mặt Lục Trầm, tôi xin lỗi cô vì chuyện lần trước. Tính cách cậu ấy luôn theo đuổi sự hoàn hảo và hiệu suất cao, nên đôi khi có phần hơi cứng nhắc. Mong cô thông cảm.”Tôi nhấp một ngụm trà: “Biết mà, dù sao đây cũng là người từng gần như thức trắng đêm trong lớp chỉ để vẽ hoàn chỉnh bảng báo cáo của lớp.”Anh khóa trên cười ý vị, nhấp trà đáp lại: “Hai người xem ra khá thân thiết nhỉ?”Lục Trầm cười nửa miệng: “Tất nhiên, có may mắn học chung ba năm.”Anh khóa trên ngẩn người một lúc, rồi vỗ trán tỉnh ra: “Bảo sao cậu đột nhiên chịu gia nhập đội của tôi. Là vì Nhậm Hi đúng không? Hai người có câu chuyện gì đó.”“Ha ha.” Không đợi Lục Trầm phủ nhận, tôi đã bật cười trước. “Anh hiểu lầm to rồi, anh khóa trên.”“Tôi với bạn học Lục Trầm giống như chim và cá, núi sông chẳng chung đường.”“Bạn học Lục Trầm là người đứng trên đỉnh cao, tôi chỉ biết ngước nhìn mà thôi.”“Đúng không, bạn học Lục Trầm?” Tôi nghiêng mắt nhìn anh.Đỉnh tai của anh hơi đỏ, tôi nghi ngờ anh uống phải rượu giả.Quả nhiên, anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý: “Hừ, đỉnh cao?”Không hiểu anh ta bực gì, cuối cùng còn nghiến răng nói: “Tôi không văn vẻ như dân ban xã hội các cô, nhưng vẫn giữ quan điểm: không với tới.”“Cả khi leo l*n đ*nh cao cũng không với tới.”Xì…“Coi như giữ khoảng cách, tôn trọng nhau.”Mọi người xung quanh: ?!?!15.Sau buổi tụ họp đó, mối quan hệ giữa tôi và Lục Trầm lại trở nên hòa nhã hơn.Để đáp ứng nhu cầu công việc của họ, tôi dành cả hai ngày cuối tuần ngồi ở studio của họ.Tôi và Lục Trầm cũng ngầm hiểu ý, buông bỏ những hiềm khích không tên trước đây.Tôi đề xuất những ý tưởng sáng tạo thu hút hơn, anh đều lắng nghe kỹ rồi so sánh.Khi gặp vấn đề khó hiểu, anh cũng chủ động hỏi ý kiến tôi.Tất nhiên, chúng tôi vẫn có những bất đồng về ý tưởng thiết kế.Mỗi lần như thế, lại dùng lời độc miệng để đả kích nhau.Nhưng cảm giác đã không còn giống như trước nữa.Ví dụ như hôm nay, Dương Kỳ và Nhậm Việt – hai cái bình kín như bưng – cuối cùng cũng công khai mối quan hệ.Hai người họ gửi lì xì cảm ơn tôi, còn mời tôi dự tiệc cưới.Họ còn dặn khi uống rượu phải quay video gửi cho họ xem.Thế là, tôi mang hơi men đến studio của Lục Trầm và nhóm.Mọi người ngửi thấy mùi rượu liền quan tâm hỏi han.Đặc biệt là Lục Trầm, không biết vì sao, trông anh ấy như vừa trúng số.Tâm trạng rất tốt, vừa kể chuyện cười vừa mua đồ linh tinh cho tôi.Tối còn mời tôi đi ăn.Trên đường về trường, trời bắt đầu mưa.
14.
Để làm dịu bầu không khí làm việc, hai bên quyết định tổ chức một buổi tụ họp sau đó hai ngày.
Anh khóa trên của Lục Trầm khen anh hết lời: “Nhậm Hi, thay mặt Lục Trầm, tôi xin lỗi cô vì chuyện lần trước. Tính cách cậu ấy luôn theo đuổi sự hoàn hảo và hiệu suất cao, nên đôi khi có phần hơi cứng nhắc. Mong cô thông cảm.”
Tôi nhấp một ngụm trà: “Biết mà, dù sao đây cũng là người từng gần như thức trắng đêm trong lớp chỉ để vẽ hoàn chỉnh bảng báo cáo của lớp.”
Anh khóa trên cười ý vị, nhấp trà đáp lại: “Hai người xem ra khá thân thiết nhỉ?”
Lục Trầm cười nửa miệng: “Tất nhiên, có may mắn học chung ba năm.”
Anh khóa trên ngẩn người một lúc, rồi vỗ trán tỉnh ra: “Bảo sao cậu đột nhiên chịu gia nhập đội của tôi. Là vì Nhậm Hi đúng không? Hai người có câu chuyện gì đó.”
“Ha ha.” Không đợi Lục Trầm phủ nhận, tôi đã bật cười trước. “Anh hiểu lầm to rồi, anh khóa trên.”
“Tôi với bạn học Lục Trầm giống như chim và cá, núi sông chẳng chung đường.”
“Bạn học Lục Trầm là người đứng trên đỉnh cao, tôi chỉ biết ngước nhìn mà thôi.”
“Đúng không, bạn học Lục Trầm?” Tôi nghiêng mắt nhìn anh.
Đỉnh tai của anh hơi đỏ, tôi nghi ngờ anh uống phải rượu giả.
Quả nhiên, anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý: “Hừ, đỉnh cao?”
Không hiểu anh ta bực gì, cuối cùng còn nghiến răng nói: “Tôi không văn vẻ như dân ban xã hội các cô, nhưng vẫn giữ quan điểm: không với tới.”
“Cả khi leo l*n đ*nh cao cũng không với tới.”
Xì…
“Coi như giữ khoảng cách, tôn trọng nhau.”
Mọi người xung quanh: ?!?!
15.
Sau buổi tụ họp đó, mối quan hệ giữa tôi và Lục Trầm lại trở nên hòa nhã hơn.
Để đáp ứng nhu cầu công việc của họ, tôi dành cả hai ngày cuối tuần ngồi ở studio của họ.
Tôi và Lục Trầm cũng ngầm hiểu ý, buông bỏ những hiềm khích không tên trước đây.
Tôi đề xuất những ý tưởng sáng tạo thu hút hơn, anh đều lắng nghe kỹ rồi so sánh.
Khi gặp vấn đề khó hiểu, anh cũng chủ động hỏi ý kiến tôi.
Tất nhiên, chúng tôi vẫn có những bất đồng về ý tưởng thiết kế.
Mỗi lần như thế, lại dùng lời độc miệng để đả kích nhau.
Nhưng cảm giác đã không còn giống như trước nữa.
Ví dụ như hôm nay, Dương Kỳ và Nhậm Việt – hai cái bình kín như bưng – cuối cùng cũng công khai mối quan hệ.
Hai người họ gửi lì xì cảm ơn tôi, còn mời tôi dự tiệc cưới.
Họ còn dặn khi uống rượu phải quay video gửi cho họ xem.
Thế là, tôi mang hơi men đến studio của Lục Trầm và nhóm.
Mọi người ngửi thấy mùi rượu liền quan tâm hỏi han.
Đặc biệt là Lục Trầm, không biết vì sao, trông anh ấy như vừa trúng số.
Tâm trạng rất tốt, vừa kể chuyện cười vừa mua đồ linh tinh cho tôi.
Tối còn mời tôi đi ăn.
Trên đường về trường, trời bắt đầu mưa.
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… 14.Để làm dịu bầu không khí làm việc, hai bên quyết định tổ chức một buổi tụ họp sau đó hai ngày.Anh khóa trên của Lục Trầm khen anh hết lời: “Nhậm Hi, thay mặt Lục Trầm, tôi xin lỗi cô vì chuyện lần trước. Tính cách cậu ấy luôn theo đuổi sự hoàn hảo và hiệu suất cao, nên đôi khi có phần hơi cứng nhắc. Mong cô thông cảm.”Tôi nhấp một ngụm trà: “Biết mà, dù sao đây cũng là người từng gần như thức trắng đêm trong lớp chỉ để vẽ hoàn chỉnh bảng báo cáo của lớp.”Anh khóa trên cười ý vị, nhấp trà đáp lại: “Hai người xem ra khá thân thiết nhỉ?”Lục Trầm cười nửa miệng: “Tất nhiên, có may mắn học chung ba năm.”Anh khóa trên ngẩn người một lúc, rồi vỗ trán tỉnh ra: “Bảo sao cậu đột nhiên chịu gia nhập đội của tôi. Là vì Nhậm Hi đúng không? Hai người có câu chuyện gì đó.”“Ha ha.” Không đợi Lục Trầm phủ nhận, tôi đã bật cười trước. “Anh hiểu lầm to rồi, anh khóa trên.”“Tôi với bạn học Lục Trầm giống như chim và cá, núi sông chẳng chung đường.”“Bạn học Lục Trầm là người đứng trên đỉnh cao, tôi chỉ biết ngước nhìn mà thôi.”“Đúng không, bạn học Lục Trầm?” Tôi nghiêng mắt nhìn anh.Đỉnh tai của anh hơi đỏ, tôi nghi ngờ anh uống phải rượu giả.Quả nhiên, anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý: “Hừ, đỉnh cao?”Không hiểu anh ta bực gì, cuối cùng còn nghiến răng nói: “Tôi không văn vẻ như dân ban xã hội các cô, nhưng vẫn giữ quan điểm: không với tới.”“Cả khi leo l*n đ*nh cao cũng không với tới.”Xì…“Coi như giữ khoảng cách, tôn trọng nhau.”Mọi người xung quanh: ?!?!15.Sau buổi tụ họp đó, mối quan hệ giữa tôi và Lục Trầm lại trở nên hòa nhã hơn.Để đáp ứng nhu cầu công việc của họ, tôi dành cả hai ngày cuối tuần ngồi ở studio của họ.Tôi và Lục Trầm cũng ngầm hiểu ý, buông bỏ những hiềm khích không tên trước đây.Tôi đề xuất những ý tưởng sáng tạo thu hút hơn, anh đều lắng nghe kỹ rồi so sánh.Khi gặp vấn đề khó hiểu, anh cũng chủ động hỏi ý kiến tôi.Tất nhiên, chúng tôi vẫn có những bất đồng về ý tưởng thiết kế.Mỗi lần như thế, lại dùng lời độc miệng để đả kích nhau.Nhưng cảm giác đã không còn giống như trước nữa.Ví dụ như hôm nay, Dương Kỳ và Nhậm Việt – hai cái bình kín như bưng – cuối cùng cũng công khai mối quan hệ.Hai người họ gửi lì xì cảm ơn tôi, còn mời tôi dự tiệc cưới.Họ còn dặn khi uống rượu phải quay video gửi cho họ xem.Thế là, tôi mang hơi men đến studio của Lục Trầm và nhóm.Mọi người ngửi thấy mùi rượu liền quan tâm hỏi han.Đặc biệt là Lục Trầm, không biết vì sao, trông anh ấy như vừa trúng số.Tâm trạng rất tốt, vừa kể chuyện cười vừa mua đồ linh tinh cho tôi.Tối còn mời tôi đi ăn.Trên đường về trường, trời bắt đầu mưa.