1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã…
Chương 8
Kẻ Công Lược Đừng Hòng Phá Hoại Gia Đình Hạnh Phúc Của Tôi!Tác giả: Lâm Loan LoanTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã… Vừa dứt lời, cô ta hào hứng mà tiện tay ném một chiếc vòng tay mã não của mẹ tôi xuống hồ bơi.Tôi còn chưa kịp phản ứng, đám đông cả trai lẫn gái đã nhảy xuống nước để tranh giành.Cô ta đứng bên cạnh cười đến run rẩy. Cuối cùng, tôi không lấy được một đồng nào, cha tôi ở bệnh viện cũng không qua khỏi."Tinh Viện." Mẹ đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, "Con đang nghĩ gì vậy, đi thôi, sắp đến giờ rồi."Không được. Tuyệt đối không thể để mẹ đi tham dự cuộc họp công ty.Đi theo mẹ ra khỏi phòng, khi xuống cầu thang, tôi nhắm mắt lại, đánh liều một phen."Á. . ."Theo tiếng kêu thảm thiết, cơn đau dữ dội truyền đến từ mắt cá chân.17Tôi đã thành công ngăn mẹ đến cuộc họp thường niên, cái giá phải trả là bị trật chân phải. Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, tối đó mẹ nhận được tin ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà nhập viện. Theo tình hình người giúp việc kể lại, dường như khá nghiêm trọng.Sau khi bà ngoại qua đời, ông ngoại sống một mình trong nông trường ở quê, nhất quyết không chịu sống cùng chúng tôi.Lúc mẹ nhận được tin vẻ mặt nghiêm túc, lập tức bảo tài xế Lưu chuẩn bị xe, bà ấy phải lập tức về quê."Tinh Viện, lần này mẹ đi ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, con và anh trai ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời."Tôi không thể ngăn cản mẹ đi thăm ông ngoại bị bệnh.Lẽ nào đây chính là diễn biến của toàn bộ cốt truyện? Dù tôi ngăn cản thế nào, cũng không thể thay đổi được kết cục?18Sáng sớm ngày hôm sau, tôi và Lục Tinh Dã đang ăn sáng ở tầng dưới, cha cũng hiếm khi xuất hiện ở bàn ăn."Chủ tịch Lục, nghe nói anh là người Hồ Nam, món ăn sáng yêu thích nhất là bún bò, tôi đặc biệt làm một tô, mời anh nếm thử."Tống Mỹ Ngọc tươi cười từ nhà bếp bước ra, trên khay có một tô bún thơm phức.Cha tôi hơi ngạc nhiên."Cô biết làm bún bò?""Ừm, không biết có hợp khẩu vị của anh không.""Chủ tịch Lục, bún bò của mẹ cháu ngon lắm, hơn nữa thịt bò này cũng là sáng sớm cháu và mẹ ra chợ mua thịt bò tươi nhất."Triệu Tiểu Hi ở bên cạnh tiếp lời, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào ngoan ngoãn."Vậy à, vậy tôi phải thử xem."Thấy cha tôi nói vậy, trong mắt Tống Mỹ Ngọc không giấu được niềm vui.Mẹ mới rời đi ngày thứ hai, hai mẹ con này đã nóng lòng muốn gây thiện cảm trước mặt cha tôi. Nhưng phải xem tôi có đồng ý không đã."Cha, trước đây mẹ nói cha không nên ăn ớt, cha quên rồi sao, lát nữa viêm họng lại tái phát, tô bún bò này nhìn là biết cay lắm, hay là đưa cho con đi."Cha tôi như nhớ ra điều gì, vỗ lên trán mình."Cũng đúng, có vẻ cha không thể ăn rồi, cho con đi.""Cảm ơn cha."Trên khuôn mặt Tống Mỹ Ngọc là sự thất vọng không giấu nổi.Triệu Tiểu Hi cũng không khỏi nhíu mày."Chủ tịch Lục không thể ăn cay, hay là để tôi nấu lại một tô ít cay hơn, sẽ nhanh thôi." Sau khi Tống Mỹ Ngọc phản ứng lại, vội vàng nói."Không cần đâu, gia đình chúng tôi khi ăn sáng không quen có người làm quấy rầy, hai người cứ đi ra trước đi." Tôi lạnh nhạt nói một câu.Đối với hai mẹ con có tham vọng lớn này, hai chữ "người làm" không khác gì hai cái tát, vả thẳng vào mặt bọn họ.Mấy ngày nay Triệu Tiểu Hi luôn không vui với tôi, giờ phút này càng không thèm che giấu, mặt tối sầm nhìn tôi chằm chằm."Cha ơi, tại sao Triệu Tiểu Hi lại nhìn con như vậy, ánh mắt cô ta thật đáng sợ."Đối phương không ngờ tôi sẽ nói thẳng như vậy, suýt nữa thì sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng điều chỉnh biểu cảm."Tinh, Tinh Viện, cậu đang nói gì vậy, tớ đâu có nhìn cậu.""Rõ ràng là có, không tin tôi sẽ bảo người xem camera giám sát."Có lẽ Triệu Tiểu Hi tưởng tôi thật sự định cho người xem camera giám sát, vẻ mặt càng thêm hoảng hốt."Tớ, tớ thật sự không có nhìn cậu, cậu đang nói bậy.""Tiểu Hi." Tống Mỹ Ngọc không nhịn được, quát.Đối phương cắn môi cúi đầu, không nói gì nữa."Thôi được rồi, các người mau xuống đi." Tôi khó chịu lẩm bẩm một câu.Nhân lúc hai người chưa đi xa, tôi làm nũng với cha:"Cha ơi, con không thích để người khác ở trong nhà mình, hay là cho bọn họ một ít tiền, để bọn họ ra ngoài ở được không?"Trong tầm mắt, tôi thấy bước chân của Tống Mỹ Ngọc đột nhiên dừng lại, bà ta nhanh chóng liếc nhìn về phía chúng tôi.Một lúc sau, phòng ăn yên tĩnh trở lại.Cha nhìn tôi với vẻ mặt dịu dàng:"Tinh Viện, chuyện vừa rồi là sao, bình thường con đâu có bất lịch sự như vậy.""Cha ơi, chỉ là con không thích hai mẹ con bọn họ ở trong nhà mình.""Dì Tống là bạn nhiều năm của mẹ con, bây giờ bà ấy gặp khó khăn, chúng ta đương nhiên phải giúp đỡ."Tôi không thể giải thích quá rõ ràng với cha, huống chi ông ấy cũng sẽ không tin.
Vừa dứt lời, cô ta hào hứng mà tiện tay ném một chiếc vòng tay mã não của mẹ tôi xuống hồ bơi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đám đông cả trai lẫn gái đã nhảy xuống nước để tranh giành.
Cô ta đứng bên cạnh cười đến run rẩy. Cuối cùng, tôi không lấy được một đồng nào, cha tôi ở bệnh viện cũng không qua khỏi.
"Tinh Viện." Mẹ đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, "Con đang nghĩ gì vậy, đi thôi, sắp đến giờ rồi."
Không được. Tuyệt đối không thể để mẹ đi tham dự cuộc họp công ty.
Đi theo mẹ ra khỏi phòng, khi xuống cầu thang, tôi nhắm mắt lại, đánh liều một phen.
"Á. . ."
Theo tiếng kêu thảm thiết, cơn đau dữ dội truyền đến từ mắt cá chân.
17
Tôi đã thành công ngăn mẹ đến cuộc họp thường niên, cái giá phải trả là bị trật chân phải. Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, tối đó mẹ nhận được tin ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà nhập viện. Theo tình hình người giúp việc kể lại, dường như khá nghiêm trọng.
Sau khi bà ngoại qua đời, ông ngoại sống một mình trong nông trường ở quê, nhất quyết không chịu sống cùng chúng tôi.
Lúc mẹ nhận được tin vẻ mặt nghiêm túc, lập tức bảo tài xế Lưu chuẩn bị xe, bà ấy phải lập tức về quê.
"Tinh Viện, lần này mẹ đi ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, con và anh trai ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời."
Tôi không thể ngăn cản mẹ đi thăm ông ngoại bị bệnh.
Lẽ nào đây chính là diễn biến của toàn bộ cốt truyện? Dù tôi ngăn cản thế nào, cũng không thể thay đổi được kết cục?
18
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi và Lục Tinh Dã đang ăn sáng ở tầng dưới, cha cũng hiếm khi xuất hiện ở bàn ăn.
"Chủ tịch Lục, nghe nói anh là người Hồ Nam, món ăn sáng yêu thích nhất là bún bò, tôi đặc biệt làm một tô, mời anh nếm thử."
Tống Mỹ Ngọc tươi cười từ nhà bếp bước ra, trên khay có một tô bún thơm phức.
Cha tôi hơi ngạc nhiên.
"Cô biết làm bún bò?"
"Ừm, không biết có hợp khẩu vị của anh không."
"Chủ tịch Lục, bún bò của mẹ cháu ngon lắm, hơn nữa thịt bò này cũng là sáng sớm cháu và mẹ ra chợ mua thịt bò tươi nhất."
Triệu Tiểu Hi ở bên cạnh tiếp lời, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào ngoan ngoãn.
"Vậy à, vậy tôi phải thử xem."
Thấy cha tôi nói vậy, trong mắt Tống Mỹ Ngọc không giấu được niềm vui.
Mẹ mới rời đi ngày thứ hai, hai mẹ con này đã nóng lòng muốn gây thiện cảm trước mặt cha tôi. Nhưng phải xem tôi có đồng ý không đã.
"Cha, trước đây mẹ nói cha không nên ăn ớt, cha quên rồi sao, lát nữa viêm họng lại tái phát, tô bún bò này nhìn là biết cay lắm, hay là đưa cho con đi."
Cha tôi như nhớ ra điều gì, vỗ lên trán mình.
"Cũng đúng, có vẻ cha không thể ăn rồi, cho con đi."
"Cảm ơn cha."
Trên khuôn mặt Tống Mỹ Ngọc là sự thất vọng không giấu nổi.
Triệu Tiểu Hi cũng không khỏi nhíu mày.
"Chủ tịch Lục không thể ăn cay, hay là để tôi nấu lại một tô ít cay hơn, sẽ nhanh thôi." Sau khi Tống Mỹ Ngọc phản ứng lại, vội vàng nói.
"Không cần đâu, gia đình chúng tôi khi ăn sáng không quen có người làm quấy rầy, hai người cứ đi ra trước đi." Tôi lạnh nhạt nói một câu.
Đối với hai mẹ con có tham vọng lớn này, hai chữ "người làm" không khác gì hai cái tát, vả thẳng vào mặt bọn họ.
Mấy ngày nay Triệu Tiểu Hi luôn không vui với tôi, giờ phút này càng không thèm che giấu, mặt tối sầm nhìn tôi chằm chằm.
"Cha ơi, tại sao Triệu Tiểu Hi lại nhìn con như vậy, ánh mắt cô ta thật đáng sợ."
Đối phương không ngờ tôi sẽ nói thẳng như vậy, suýt nữa thì sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng điều chỉnh biểu cảm.
"Tinh, Tinh Viện, cậu đang nói gì vậy, tớ đâu có nhìn cậu."
"Rõ ràng là có, không tin tôi sẽ bảo người xem camera giám sát."
Có lẽ Triệu Tiểu Hi tưởng tôi thật sự định cho người xem camera giám sát, vẻ mặt càng thêm hoảng hốt.
"Tớ, tớ thật sự không có nhìn cậu, cậu đang nói bậy."
"Tiểu Hi." Tống Mỹ Ngọc không nhịn được, quát.
Đối phương cắn môi cúi đầu, không nói gì nữa.
"Thôi được rồi, các người mau xuống đi." Tôi khó chịu lẩm bẩm một câu.
Nhân lúc hai người chưa đi xa, tôi làm nũng với cha:
"Cha ơi, con không thích để người khác ở trong nhà mình, hay là cho bọn họ một ít tiền, để bọn họ ra ngoài ở được không?"
Trong tầm mắt, tôi thấy bước chân của Tống Mỹ Ngọc đột nhiên dừng lại, bà ta nhanh chóng liếc nhìn về phía chúng tôi.
Một lúc sau, phòng ăn yên tĩnh trở lại.
Cha nhìn tôi với vẻ mặt dịu dàng:
"Tinh Viện, chuyện vừa rồi là sao, bình thường con đâu có bất lịch sự như vậy."
"Cha ơi, chỉ là con không thích hai mẹ con bọn họ ở trong nhà mình."
"Dì Tống là bạn nhiều năm của mẹ con, bây giờ bà ấy gặp khó khăn, chúng ta đương nhiên phải giúp đỡ."
Tôi không thể giải thích quá rõ ràng với cha, huống chi ông ấy cũng sẽ không tin.
Kẻ Công Lược Đừng Hòng Phá Hoại Gia Đình Hạnh Phúc Của Tôi!Tác giả: Lâm Loan LoanTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã… Vừa dứt lời, cô ta hào hứng mà tiện tay ném một chiếc vòng tay mã não của mẹ tôi xuống hồ bơi.Tôi còn chưa kịp phản ứng, đám đông cả trai lẫn gái đã nhảy xuống nước để tranh giành.Cô ta đứng bên cạnh cười đến run rẩy. Cuối cùng, tôi không lấy được một đồng nào, cha tôi ở bệnh viện cũng không qua khỏi."Tinh Viện." Mẹ đột nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, "Con đang nghĩ gì vậy, đi thôi, sắp đến giờ rồi."Không được. Tuyệt đối không thể để mẹ đi tham dự cuộc họp công ty.Đi theo mẹ ra khỏi phòng, khi xuống cầu thang, tôi nhắm mắt lại, đánh liều một phen."Á. . ."Theo tiếng kêu thảm thiết, cơn đau dữ dội truyền đến từ mắt cá chân.17Tôi đã thành công ngăn mẹ đến cuộc họp thường niên, cái giá phải trả là bị trật chân phải. Nhưng chưa kịp vui mừng bao lâu, tối đó mẹ nhận được tin ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà nhập viện. Theo tình hình người giúp việc kể lại, dường như khá nghiêm trọng.Sau khi bà ngoại qua đời, ông ngoại sống một mình trong nông trường ở quê, nhất quyết không chịu sống cùng chúng tôi.Lúc mẹ nhận được tin vẻ mặt nghiêm túc, lập tức bảo tài xế Lưu chuẩn bị xe, bà ấy phải lập tức về quê."Tinh Viện, lần này mẹ đi ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, con và anh trai ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời."Tôi không thể ngăn cản mẹ đi thăm ông ngoại bị bệnh.Lẽ nào đây chính là diễn biến của toàn bộ cốt truyện? Dù tôi ngăn cản thế nào, cũng không thể thay đổi được kết cục?18Sáng sớm ngày hôm sau, tôi và Lục Tinh Dã đang ăn sáng ở tầng dưới, cha cũng hiếm khi xuất hiện ở bàn ăn."Chủ tịch Lục, nghe nói anh là người Hồ Nam, món ăn sáng yêu thích nhất là bún bò, tôi đặc biệt làm một tô, mời anh nếm thử."Tống Mỹ Ngọc tươi cười từ nhà bếp bước ra, trên khay có một tô bún thơm phức.Cha tôi hơi ngạc nhiên."Cô biết làm bún bò?""Ừm, không biết có hợp khẩu vị của anh không.""Chủ tịch Lục, bún bò của mẹ cháu ngon lắm, hơn nữa thịt bò này cũng là sáng sớm cháu và mẹ ra chợ mua thịt bò tươi nhất."Triệu Tiểu Hi ở bên cạnh tiếp lời, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào ngoan ngoãn."Vậy à, vậy tôi phải thử xem."Thấy cha tôi nói vậy, trong mắt Tống Mỹ Ngọc không giấu được niềm vui.Mẹ mới rời đi ngày thứ hai, hai mẹ con này đã nóng lòng muốn gây thiện cảm trước mặt cha tôi. Nhưng phải xem tôi có đồng ý không đã."Cha, trước đây mẹ nói cha không nên ăn ớt, cha quên rồi sao, lát nữa viêm họng lại tái phát, tô bún bò này nhìn là biết cay lắm, hay là đưa cho con đi."Cha tôi như nhớ ra điều gì, vỗ lên trán mình."Cũng đúng, có vẻ cha không thể ăn rồi, cho con đi.""Cảm ơn cha."Trên khuôn mặt Tống Mỹ Ngọc là sự thất vọng không giấu nổi.Triệu Tiểu Hi cũng không khỏi nhíu mày."Chủ tịch Lục không thể ăn cay, hay là để tôi nấu lại một tô ít cay hơn, sẽ nhanh thôi." Sau khi Tống Mỹ Ngọc phản ứng lại, vội vàng nói."Không cần đâu, gia đình chúng tôi khi ăn sáng không quen có người làm quấy rầy, hai người cứ đi ra trước đi." Tôi lạnh nhạt nói một câu.Đối với hai mẹ con có tham vọng lớn này, hai chữ "người làm" không khác gì hai cái tát, vả thẳng vào mặt bọn họ.Mấy ngày nay Triệu Tiểu Hi luôn không vui với tôi, giờ phút này càng không thèm che giấu, mặt tối sầm nhìn tôi chằm chằm."Cha ơi, tại sao Triệu Tiểu Hi lại nhìn con như vậy, ánh mắt cô ta thật đáng sợ."Đối phương không ngờ tôi sẽ nói thẳng như vậy, suýt nữa thì sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng điều chỉnh biểu cảm."Tinh, Tinh Viện, cậu đang nói gì vậy, tớ đâu có nhìn cậu.""Rõ ràng là có, không tin tôi sẽ bảo người xem camera giám sát."Có lẽ Triệu Tiểu Hi tưởng tôi thật sự định cho người xem camera giám sát, vẻ mặt càng thêm hoảng hốt."Tớ, tớ thật sự không có nhìn cậu, cậu đang nói bậy.""Tiểu Hi." Tống Mỹ Ngọc không nhịn được, quát.Đối phương cắn môi cúi đầu, không nói gì nữa."Thôi được rồi, các người mau xuống đi." Tôi khó chịu lẩm bẩm một câu.Nhân lúc hai người chưa đi xa, tôi làm nũng với cha:"Cha ơi, con không thích để người khác ở trong nhà mình, hay là cho bọn họ một ít tiền, để bọn họ ra ngoài ở được không?"Trong tầm mắt, tôi thấy bước chân của Tống Mỹ Ngọc đột nhiên dừng lại, bà ta nhanh chóng liếc nhìn về phía chúng tôi.Một lúc sau, phòng ăn yên tĩnh trở lại.Cha nhìn tôi với vẻ mặt dịu dàng:"Tinh Viện, chuyện vừa rồi là sao, bình thường con đâu có bất lịch sự như vậy.""Cha ơi, chỉ là con không thích hai mẹ con bọn họ ở trong nhà mình.""Dì Tống là bạn nhiều năm của mẹ con, bây giờ bà ấy gặp khó khăn, chúng ta đương nhiên phải giúp đỡ."Tôi không thể giải thích quá rõ ràng với cha, huống chi ông ấy cũng sẽ không tin.