Tác giả:

1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã…

Chương 9

Kẻ Công Lược Đừng Hòng Phá Hoại Gia Đình Hạnh Phúc Của Tôi!Tác giả: Lâm Loan LoanTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã… Hiện tại mẹ không ở nhà, với tính cách của Tống Mỹ Ngọc, nhất định bà ta sẽ không an phận, mặc dù sáng nay đã bị cụt hứng, nhưng tôi tin đối phương sẽ nhanh chóng ngóc đầu lại. Tôi phải cảnh giác cao độ để đối phó với hai mẹ con đó. Tôi nhất định, hơn nữa tuyệt đối không để diễn biến của kiếp trước tái diễn.19Ngày hôm sau là cuối tuần. Tôi hẹn Tưởng Nam đến nhà chơi, thật ra cũng là để bàn cách đối phó với hai mẹ con Triệu Tiểu Hi.Sau khi nghe tôi kể xong về sự việc Tuyết Bảo và bún bò, Tưởng Nam gật đầu đăm chiêu."Xem ra hai mẹ con này thật sự rất có vấn đề, vậy bây giờ cậu định làm gì?""Vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch cụ thể, đi tới đâu tính tới đó. Tớ chỉ lo lỡ Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta cùng lúc ra tay, một người đối phó cha tớ, một người đối phó Lục Tinh Dã, tớ sợ mình không phân thân được.""Vậy nên hôm nay cậu gọi tớ đến?""Xem ra chỉ có để cậu hạ gục Lục Tinh Dã trước."Biểu cảm của đối phương khựng lại."Hạ gục. . . kiểu gì?"Tôi ghé vào tai cô ấy, nói nhỏ vài câu.Mặt Tưởng Nam đỏ lên, ngượng ngùng đưa nắm tay đấm tôi mấy cái."Đáng ghét, sao cậu xấu vậy."Tôi hắng giọng một cái."Không phải thật sự đến bước đó, chỉ là diễn một màn kịch, khiến Lục Tinh Dã hiểu lầm là được."Mặc dù trông anh ấy có vẻ bất cần đời, thật ra lại là người rất có trách nhiệm, quan niệm gia đình cũng rất nặng, đến lúc đó chúng ta có thể làm ầm lên đến mức phụ huynh hai bên phải can thiệp. Dù sao cha mẹ tớ đã nói muốn cậu làm con dâu của bọn họ từ lâu rồi, còn bên phía bác trai bác gái, có lẽ cũng sẽ không phản đối. Như vậy, người lớn ắt sẽ để các cậu đính hôn, lúc đó Triệu Tiểu Hi muốn công lược Lục Tinh Dã, có lẽ không còn đơn giản như vậy nữa."Tưởng Nam khẽ thở dài."Ý cậu là. . . giả vờ à."Sao tôi cảm thấy cô ấy có chút thất vọng."Nhưng, cậu chắc chắn làm như vậy có được không? Chúng ta làm ầm lên như vậy, lỡ như đến lúc đó Lục Tinh Dã biết sự thật rồi giận thì sao?"Tôi nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy Lục Tinh Dã ở kiếp trước, là tại nhà tang lễ.Thân thể anh ấy không còn nguyên vẹn, ghép thế nào cũng không thể hoàn chỉnh.Nhìn người anh trai từng khôi ngô anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, tôi đã khóc đến ngất xỉu.Cảm giác như cả bầu trời sụp đổ, tận thế, tôi không muốn trải qua lần nữa."Tớ không hề sợ anh ấy giận, Tưởng Nam, tớ chỉ cần anh trai tớ sống, sống thật khỏe mạnh."Tưởng Nam ngẩn người nhìn tôi, nhanh chóng quyết định."Được, tớ đồng ý với cậu, cứ làm như vậy."20Từ đó về sau, Tưởng Nam thường xuyên đến nhà tôi. Lúc thì bảo Lục Tinh Dã dạy cô ấy làm bài tập, lúc lại bảo anh ấy dẫn cô ấy đi chơi game, chỉ thiếu mỗi việc khi ngủ khi tắm cũng quấn lấy anh ấy. Hầu như ngày nào cũng về muộn, có khi còn ngủ lại ở phòng khách nhà chúng tôi.Triệu Tiểu Hi mấy lần muốn trò chuyện với Lục Tinh Dã, nhưng ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có. Cô ta giận điên lên.21Một buổi chiều, Lục Tinh Dã hẹn bạn đi chơi bóng. Dù sao cũng rảnh, tôi và Tưởng Nam định đi dạo trung tâm thương mại một lúc.Chiếc xe của tài xế Lưu vừa rời khỏi sân, một bóng người đột nhiên nhảy ra từ bên đường, khiến tất cả chúng tôi đều giật mình.May mắn là xe phanh kịp thời nên không xảy ra tai nạn gì.Một gã đàn ông vẻ mặt gian xảo đang nằm sấp trên nắp capo, miệng lẩm bẩm điều gì đó.Tài xế Lưu đưa tay lên xoa trán, nét mặt ông ấy có vẻ đau đầu."Chú Lưu, có chuyện gì vậy ạ?" Tôi lập tức hỏi."Cô Tinh Viện, cô ngồi trong xe một lát, tôi sẽ quay lại ngay."Không biết ông ấy định làm gì, nhưng tôi vẫn gật đầu.Thấy chú Lưu xuống xe, gã đàn ông kia mặt mày hớn hở, kéo ông ấy nói chuyện liên tục, ánh mắt thỉnh thoảng liếc vào trong xe.Tôi cảm thấy có chút khó chịu.Gã này trông gian manh xảo quyệt, nhìn là biết không phải người tốt.Hai người nói vài câu, chú Lưu vừa xua tay vừa định lên xe, nhưng đối phương túm chặt lấy ông ấy không cho đi.Có vẻ như gã đàn ông đó đưa ra yêu cầu gì đó nhưng chú Lưu không đồng ý.Gã còn bám theo quấy rầy một hồi lâu.Nhưng chú Lưu kiên quyết không đồng ý, mở cửa lên xe mà không thèm ngoái lại.Gã đàn ông đột nhiên biến sắc, miệng chửi bới om sòm, ánh mắt cũng hung dữ hơn lúc nãy nhiều.Tôi còn nghi ngờ không biết chú Lưu có gây thù chuốc oán với xã hội đen không nữa."Xin lỗi cô Tinh Viện." Sau khi lên xe, ông ấy ngượng ngùng nói với tôi.Vì lo lắng nên tôi không nhịn được hỏi:"Chú Lưu, người đó là ai vậy ạ?""Haiz, một người họ hàng xa ở quê tôi, không biết sao lại lấy được số điện thoại và địa chỉ của tôi, cứ đeo bám đòi mượn tiền."

Hiện tại mẹ không ở nhà, với tính cách của Tống Mỹ Ngọc, nhất định bà ta sẽ không an phận, mặc dù sáng nay đã bị cụt hứng, nhưng tôi tin đối phương sẽ nhanh chóng ngóc đầu lại. Tôi phải cảnh giác cao độ để đối phó với hai mẹ con đó. Tôi nhất định, hơn nữa tuyệt đối không để diễn biến của kiếp trước tái diễn.

19

Ngày hôm sau là cuối tuần. Tôi hẹn Tưởng Nam đến nhà chơi, thật ra cũng là để bàn cách đối phó với hai mẹ con Triệu Tiểu Hi.

Sau khi nghe tôi kể xong về sự việc Tuyết Bảo và bún bò, Tưởng Nam gật đầu đăm chiêu.

"Xem ra hai mẹ con này thật sự rất có vấn đề, vậy bây giờ cậu định làm gì?"

"Vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch cụ thể, đi tới đâu tính tới đó. Tớ chỉ lo lỡ Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta cùng lúc ra tay, một người đối phó cha tớ, một người đối phó Lục Tinh Dã, tớ sợ mình không phân thân được."

"Vậy nên hôm nay cậu gọi tớ đến?"

"Xem ra chỉ có để cậu hạ gục Lục Tinh Dã trước."

Biểu cảm của đối phương khựng lại.

"Hạ gục. . . kiểu gì?"

Tôi ghé vào tai cô ấy, nói nhỏ vài câu.

Mặt Tưởng Nam đỏ lên, ngượng ngùng đưa nắm tay đấm tôi mấy cái.

"Đáng ghét, sao cậu xấu vậy."

Tôi hắng giọng một cái.

"Không phải thật sự đến bước đó, chỉ là diễn một màn kịch, khiến Lục Tinh Dã hiểu lầm là được.

"Mặc dù trông anh ấy có vẻ bất cần đời, thật ra lại là người rất có trách nhiệm, quan niệm gia đình cũng rất nặng, đến lúc đó chúng ta có thể làm ầm lên đến mức phụ huynh hai bên phải can thiệp. Dù sao cha mẹ tớ đã nói muốn cậu làm con dâu của bọn họ từ lâu rồi, còn bên phía bác trai bác gái, có lẽ cũng sẽ không phản đối. Như vậy, người lớn ắt sẽ để các cậu đính hôn, lúc đó Triệu Tiểu Hi muốn công lược Lục Tinh Dã, có lẽ không còn đơn giản như vậy nữa."

Tưởng Nam khẽ thở dài.

"Ý cậu là. . . giả vờ à."

Sao tôi cảm thấy cô ấy có chút thất vọng.

"Nhưng, cậu chắc chắn làm như vậy có được không? Chúng ta làm ầm lên như vậy, lỡ như đến lúc đó Lục Tinh Dã biết sự thật rồi giận thì sao?"

Tôi nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy Lục Tinh Dã ở kiếp trước, là tại nhà tang lễ.

Thân thể anh ấy không còn nguyên vẹn, ghép thế nào cũng không thể hoàn chỉnh.

Nhìn người anh trai từng khôi ngô anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, tôi đã khóc đến ngất xỉu.

Cảm giác như cả bầu trời sụp đổ, tận thế, tôi không muốn trải qua lần nữa.

"Tớ không hề sợ anh ấy giận, Tưởng Nam, tớ chỉ cần anh trai tớ sống, sống thật khỏe mạnh."

Tưởng Nam ngẩn người nhìn tôi, nhanh chóng quyết định.

"Được, tớ đồng ý với cậu, cứ làm như vậy."

20

Từ đó về sau, Tưởng Nam thường xuyên đến nhà tôi. Lúc thì bảo Lục Tinh Dã dạy cô ấy làm bài tập, lúc lại bảo anh ấy dẫn cô ấy đi chơi game, chỉ thiếu mỗi việc khi ngủ khi tắm cũng quấn lấy anh ấy. Hầu như ngày nào cũng về muộn, có khi còn ngủ lại ở phòng khách nhà chúng tôi.

Triệu Tiểu Hi mấy lần muốn trò chuyện với Lục Tinh Dã, nhưng ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có. Cô ta giận điên lên.

21

Một buổi chiều, Lục Tinh Dã hẹn bạn đi chơi bóng. Dù sao cũng rảnh, tôi và Tưởng Nam định đi dạo trung tâm thương mại một lúc.

Chiếc xe của tài xế Lưu vừa rời khỏi sân, một bóng người đột nhiên nhảy ra từ bên đường, khiến tất cả chúng tôi đều giật mình.

May mắn là xe phanh kịp thời nên không xảy ra tai nạn gì.

Một gã đàn ông vẻ mặt gian xảo đang nằm sấp trên nắp capo, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Tài xế Lưu đưa tay lên xoa trán, nét mặt ông ấy có vẻ đau đầu.

"Chú Lưu, có chuyện gì vậy ạ?" Tôi lập tức hỏi.

"Cô Tinh Viện, cô ngồi trong xe một lát, tôi sẽ quay lại ngay."

Không biết ông ấy định làm gì, nhưng tôi vẫn gật đầu.

Thấy chú Lưu xuống xe, gã đàn ông kia mặt mày hớn hở, kéo ông ấy nói chuyện liên tục, ánh mắt thỉnh thoảng liếc vào trong xe.

Tôi cảm thấy có chút khó chịu.

Gã này trông gian manh xảo quyệt, nhìn là biết không phải người tốt.

Hai người nói vài câu, chú Lưu vừa xua tay vừa định lên xe, nhưng đối phương túm chặt lấy ông ấy không cho đi.

Có vẻ như gã đàn ông đó đưa ra yêu cầu gì đó nhưng chú Lưu không đồng ý.

Gã còn bám theo quấy rầy một hồi lâu.

Nhưng chú Lưu kiên quyết không đồng ý, mở cửa lên xe mà không thèm ngoái lại.

Gã đàn ông đột nhiên biến sắc, miệng chửi bới om sòm, ánh mắt cũng hung dữ hơn lúc nãy nhiều.

Tôi còn nghi ngờ không biết chú Lưu có gây thù chuốc oán với xã hội đen không nữa.

"Xin lỗi cô Tinh Viện." Sau khi lên xe, ông ấy ngượng ngùng nói với tôi.

Vì lo lắng nên tôi không nhịn được hỏi:

"Chú Lưu, người đó là ai vậy ạ?"

"Haiz, một người họ hàng xa ở quê tôi, không biết sao lại lấy được số điện thoại và địa chỉ của tôi, cứ đeo bám đòi mượn tiền."

Kẻ Công Lược Đừng Hòng Phá Hoại Gia Đình Hạnh Phúc Của Tôi!Tác giả: Lâm Loan LoanTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương1 Tôi đã sống lại, sống lại vào năm mười tám tuổi, ngày mà Triệu Tiểu Hi vừa đến nhà tôi. "Tinh Viện, đây là dì Tống và con gái dì ấy là Tiểu Hi, lại đây làm quen đi." Mẹ gọi tôi đến phòng khách. Bên cạnh ghế sofa có một cô gái đang đứng. Cô ta trạc tuổi tôi, đôi mày cong cong, làn da trắng mịn, mái tóc dài uốn nhẹ cuộn sóng như tảo biển. Là một người đẹp chuẩn mực. "Đây chính là Tinh Viện à, ôi, xinh thật đấy, Úc Khiết, đúng là như được khắc ra từ cùng một khuôn với cô vậy." Người đang nói là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Vóc dáng thon thả, ngũ quan tinh tế dịu dàng, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ sườn xám dài ôm sát rất đẹp. Khuôn mặt bà ta nở như hoa, nhìn tôi vui vẻ thân thiện, miệng nói những lời lịch sự. Hai mẹ con này, chính là Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta - Tống Mỹ Ngọc. "Tính cách quá nghịch ngợm, con gái mà không chút dịu dàng điềm đạm, đâu như Tiểu Hi nhà cô, ngoan ngoãn dễ bảo." Mẹ tôi xoa trán tôi, giọng đầy nuông chiều. Chỉ một cử chỉ đơn giản như vậy thôi, mà tôi đã… Hiện tại mẹ không ở nhà, với tính cách của Tống Mỹ Ngọc, nhất định bà ta sẽ không an phận, mặc dù sáng nay đã bị cụt hứng, nhưng tôi tin đối phương sẽ nhanh chóng ngóc đầu lại. Tôi phải cảnh giác cao độ để đối phó với hai mẹ con đó. Tôi nhất định, hơn nữa tuyệt đối không để diễn biến của kiếp trước tái diễn.19Ngày hôm sau là cuối tuần. Tôi hẹn Tưởng Nam đến nhà chơi, thật ra cũng là để bàn cách đối phó với hai mẹ con Triệu Tiểu Hi.Sau khi nghe tôi kể xong về sự việc Tuyết Bảo và bún bò, Tưởng Nam gật đầu đăm chiêu."Xem ra hai mẹ con này thật sự rất có vấn đề, vậy bây giờ cậu định làm gì?""Vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch cụ thể, đi tới đâu tính tới đó. Tớ chỉ lo lỡ Triệu Tiểu Hi và mẹ cô ta cùng lúc ra tay, một người đối phó cha tớ, một người đối phó Lục Tinh Dã, tớ sợ mình không phân thân được.""Vậy nên hôm nay cậu gọi tớ đến?""Xem ra chỉ có để cậu hạ gục Lục Tinh Dã trước."Biểu cảm của đối phương khựng lại."Hạ gục. . . kiểu gì?"Tôi ghé vào tai cô ấy, nói nhỏ vài câu.Mặt Tưởng Nam đỏ lên, ngượng ngùng đưa nắm tay đấm tôi mấy cái."Đáng ghét, sao cậu xấu vậy."Tôi hắng giọng một cái."Không phải thật sự đến bước đó, chỉ là diễn một màn kịch, khiến Lục Tinh Dã hiểu lầm là được."Mặc dù trông anh ấy có vẻ bất cần đời, thật ra lại là người rất có trách nhiệm, quan niệm gia đình cũng rất nặng, đến lúc đó chúng ta có thể làm ầm lên đến mức phụ huynh hai bên phải can thiệp. Dù sao cha mẹ tớ đã nói muốn cậu làm con dâu của bọn họ từ lâu rồi, còn bên phía bác trai bác gái, có lẽ cũng sẽ không phản đối. Như vậy, người lớn ắt sẽ để các cậu đính hôn, lúc đó Triệu Tiểu Hi muốn công lược Lục Tinh Dã, có lẽ không còn đơn giản như vậy nữa."Tưởng Nam khẽ thở dài."Ý cậu là. . . giả vờ à."Sao tôi cảm thấy cô ấy có chút thất vọng."Nhưng, cậu chắc chắn làm như vậy có được không? Chúng ta làm ầm lên như vậy, lỡ như đến lúc đó Lục Tinh Dã biết sự thật rồi giận thì sao?"Tôi nhớ lại lần cuối cùng nhìn thấy Lục Tinh Dã ở kiếp trước, là tại nhà tang lễ.Thân thể anh ấy không còn nguyên vẹn, ghép thế nào cũng không thể hoàn chỉnh.Nhìn người anh trai từng khôi ngô anh tuấn, ngọc thụ lâm phong, tôi đã khóc đến ngất xỉu.Cảm giác như cả bầu trời sụp đổ, tận thế, tôi không muốn trải qua lần nữa."Tớ không hề sợ anh ấy giận, Tưởng Nam, tớ chỉ cần anh trai tớ sống, sống thật khỏe mạnh."Tưởng Nam ngẩn người nhìn tôi, nhanh chóng quyết định."Được, tớ đồng ý với cậu, cứ làm như vậy."20Từ đó về sau, Tưởng Nam thường xuyên đến nhà tôi. Lúc thì bảo Lục Tinh Dã dạy cô ấy làm bài tập, lúc lại bảo anh ấy dẫn cô ấy đi chơi game, chỉ thiếu mỗi việc khi ngủ khi tắm cũng quấn lấy anh ấy. Hầu như ngày nào cũng về muộn, có khi còn ngủ lại ở phòng khách nhà chúng tôi.Triệu Tiểu Hi mấy lần muốn trò chuyện với Lục Tinh Dã, nhưng ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có. Cô ta giận điên lên.21Một buổi chiều, Lục Tinh Dã hẹn bạn đi chơi bóng. Dù sao cũng rảnh, tôi và Tưởng Nam định đi dạo trung tâm thương mại một lúc.Chiếc xe của tài xế Lưu vừa rời khỏi sân, một bóng người đột nhiên nhảy ra từ bên đường, khiến tất cả chúng tôi đều giật mình.May mắn là xe phanh kịp thời nên không xảy ra tai nạn gì.Một gã đàn ông vẻ mặt gian xảo đang nằm sấp trên nắp capo, miệng lẩm bẩm điều gì đó.Tài xế Lưu đưa tay lên xoa trán, nét mặt ông ấy có vẻ đau đầu."Chú Lưu, có chuyện gì vậy ạ?" Tôi lập tức hỏi."Cô Tinh Viện, cô ngồi trong xe một lát, tôi sẽ quay lại ngay."Không biết ông ấy định làm gì, nhưng tôi vẫn gật đầu.Thấy chú Lưu xuống xe, gã đàn ông kia mặt mày hớn hở, kéo ông ấy nói chuyện liên tục, ánh mắt thỉnh thoảng liếc vào trong xe.Tôi cảm thấy có chút khó chịu.Gã này trông gian manh xảo quyệt, nhìn là biết không phải người tốt.Hai người nói vài câu, chú Lưu vừa xua tay vừa định lên xe, nhưng đối phương túm chặt lấy ông ấy không cho đi.Có vẻ như gã đàn ông đó đưa ra yêu cầu gì đó nhưng chú Lưu không đồng ý.Gã còn bám theo quấy rầy một hồi lâu.Nhưng chú Lưu kiên quyết không đồng ý, mở cửa lên xe mà không thèm ngoái lại.Gã đàn ông đột nhiên biến sắc, miệng chửi bới om sòm, ánh mắt cũng hung dữ hơn lúc nãy nhiều.Tôi còn nghi ngờ không biết chú Lưu có gây thù chuốc oán với xã hội đen không nữa."Xin lỗi cô Tinh Viện." Sau khi lên xe, ông ấy ngượng ngùng nói với tôi.Vì lo lắng nên tôi không nhịn được hỏi:"Chú Lưu, người đó là ai vậy ạ?""Haiz, một người họ hàng xa ở quê tôi, không biết sao lại lấy được số điện thoại và địa chỉ của tôi, cứ đeo bám đòi mượn tiền."

Chương 9