Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 279: Thiên kiêu (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Người và xe ngựa đều ở bên rìa đường, phía trên chiếc xe ngựa của Sở ChínhDương còn có một cái mái che nắng và mưa.Sở Tuyên Tiết bước nhanh vào trong mái che.Đầu tiên, hắn nhìn về phía cửu đệ của mình. . .Sở Chính Dương đứng hàng thứ chín trong cùng thế hệ, vì thế được gọi là lãocửu.Tuy nhiên, cửu đệ mà Sở Tuyên Tiết nhìn thấy chỉ còn là một đoàn máu đen đãkhô cạn.“Tướng quân, tất cả thi thể đều bị tan chảy, không còn nhận ra cái gì, hiệntrường cũng không có manh mối hữu dụng nào. Có điều, chúng kiểm tra thìphát hiện phương pháp phối chế Hóa Thi Thủy này rất tương đồng với Hóa ThiThủy của đám người di đảng Lệ thái tử hay dùng.”Một vị Bách hộ Cẩm y vệ ở hiện trường tiến lên, cung kính đi theo sau lưng SởTuyên Tiết.Vị trước mắt này chính là con trai trưởng của nhị phòng Kinh Tây Sở thị, bâygiờ đã là tứ phẩm Trung Vũ Tướng Quân, đảm nhiệm chức vụ quan trọng trongcấm quân.Người này cố tình rút chút thời gian rảnh rổi để đến Lâm Hải điều tra vụ án SởChính Dương bị ám sát.Vạn hộ đại nhân của Cẩm y vệ Đông Châu bọn họ cũng từng ra lệnh, tất cả Cẩmy vệ Đông Châu phải toàn lực phối hợp điều tra.“Lệ thái tử?”Sở Tuyên Tiết nhíu chặt lông mày, vì sao cửu đệ lại dính líu đám đám người diđảng của Lệ thái tử rồi? Là tìm thấy tung tích của bọn họ, sau đó bị giết ngườidiệt khẩu?Sở Tuyên Tiết cũng không kết luận ngay, hắn tiến vào trong xe ngựa, cẩn thậndò xét một phen, sau đó lại liếc mắt nhìn dấu vết chiến đấu ở bên ngoài.Sau đó, hắn nhắm mắt lại, rơi vào suy ngẫm.Hung thủ chỉ có một người, sau khi g**t ch*t Sở Chính Dương thì lại quét nganghiện trường, giết sạch tất cả thủ hạ của Sở Chính Dương.Thực lực nằm trong khoảng ngũ phẩm đến ngũ phẩm.Điều kỳ lạ là, hiện trường không có bất cứ dấu vết nào của việc sử dụng chânnguyên.Dấu vết này đã biến mất? Hay là hung thủ chưa từng dùng chân nguyên, hoặc làdứt khoát không có chân nguyên?Sở Tuyên Tiết liếc mắt nhìn về phía Bách hộ Cẩm y vệ ở phía xa xa: “Có pháthiện người sống nào gần hiện trường không? Nơi này là quan đạo, người đến kẻđi, lẽ nào không có ai nhìn thấy gì sao?”“Không có!” Vị Bách hộ Cẩm y vệ kia cười khổ nói: “Tướng quân, địa hình nơinày đặc thù, chỉ là một ngã rẽ nhỏ, hai bên đều có góc khuất, tầm nhìn đã bị chemất. Hơn nữa, hôm chuyện xảy ra thì có Ma Thần – Táng Thiên hàng lâm, cácgia tộc và thế lực ở Lâm Hải đã phong tỏa phạm vi hai mươi dặm quanh đây.Sau khi Cẩm y vệ chúng ta tiếp nhận thì vẫn phong tỏa, đến giờ vẫn không cóngười nào đi qua con đường này.”Sở Tuyên Tiết lại cau mày lần nữa, sau đó vẻ mặt của hắn khôi phục lạnh lùng,liếc mắt nhìn chiếc xe ngựa bị phá hủy kia rồi rơi vào suy ngẫm: “Dường nhưcó quan hệ với di đảng của Lệ thái tử, nhưng cũng không thể kết luận như vậy,Cẩm y vệ các ngươi có thể điều tra các quận bên cạnh, tìm kiếm tung tích diđảng của Lệ thái tử.”“Ngoài ra, ta muốn biết Sở Chính Dương đã xử lý những vụ án nào sau khi tiếpnhận chức vị Thiên hộ Cẩm y vệ ở đây. Sau đó lại thu tập danh sách tất cảnhững người đã tham dự bí cảnh cửu phẩm ngày hôm đó cho ta, ta cần tất cả tưliệu từ bé đến lớn của bọn họ, càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt.Sở Chính Dương đã gặp sát thủ sau khi rời khỏi tòa cảnh này.Cho nên đám người tham dự trận tranh đấu bí cảnh này cũng có hiềm nghi, cóthể hắn sẽ tìm thấy thứ gì đó từ trong những thứ này. . .Khi Sở Hi Thanh đi xuống lôi đài, thì cả tòa tửu lâu đều ầm ầm như sét đánh.Một đám dân cờ bạc điên cuồng gào thét vỗ bàn.Trận ầm ĩ này chẳng mấy chốc đã lan truyền ra ngoài Thắng Bại Lâu, đám dângiang hồ không có tiền đi vào xem cũng bắt đầu gào rống lên.Một số người to gan thậm chí còn rút binh khí ra, muốn xông vào bên trong, mơhồ có khuynh hướng bạo động.May mà khách đi vào Thắng Bại Lâu đã bị tước binh khí trước khi vào, bằngkhông thì giờ phút này sẽ là nội ứng ngoại hợp.Tả nha nội cũng phản ứng rất kịp thời, điều hành mấy trăm võ sư võ trang đầyđủ, đẩy đám người muốn gây sự ở bên trong ra ngoài. Hắn còn mời một độiquan quân ở gần đó đến canh phòng, đại đội này khoảng tầm hai trăm người,còn có một lượng cung nỏ quân dụng rất lớn, lúc này mới có thể miễn cưỡngđàn áp được.Nữ thị vệ thì lập tức đưa Sở Hi Thanh về gian phòng xa hoa trên tầng cao nhấtkia.Sau đó, Tả Thanh Vân cũng đi theo sau, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Sởhuynh đệ, trận sinh tử lôi này của ngươi cũng quá thẳng thắn dứt khoát rồi, tốtxấu gì cũng phải ứng phó vài đao trên đài chứ. Nếu ta không biết là không phải,thì ta cũng cho rằng các ngươi bán độ.”Sở Hi Thanh liền cười một tiếng: “Lần sau ta sẽ chú ý hơn.”Thế nhưng sinh tử lôi đã phân thắng bại, cũng phân sinh tử.Mặc kệ là tình huống nào, hắn cũng sẽ dốc hết sức để ứng phó.
Người và xe ngựa đều ở bên rìa đường, phía trên chiếc xe ngựa của Sở Chính
Dương còn có một cái mái che nắng và mưa.
Sở Tuyên Tiết bước nhanh vào trong mái che.
Đầu tiên, hắn nhìn về phía cửu đệ của mình. . .
Sở Chính Dương đứng hàng thứ chín trong cùng thế hệ, vì thế được gọi là lão
cửu.
Tuy nhiên, cửu đệ mà Sở Tuyên Tiết nhìn thấy chỉ còn là một đoàn máu đen đã
khô cạn.
“Tướng quân, tất cả thi thể đều bị tan chảy, không còn nhận ra cái gì, hiện
trường cũng không có manh mối hữu dụng nào. Có điều, chúng kiểm tra thì
phát hiện phương pháp phối chế Hóa Thi Thủy này rất tương đồng với Hóa Thi
Thủy của đám người di đảng Lệ thái tử hay dùng.”
Một vị Bách hộ Cẩm y vệ ở hiện trường tiến lên, cung kính đi theo sau lưng Sở
Tuyên Tiết.
Vị trước mắt này chính là con trai trưởng của nhị phòng Kinh Tây Sở thị, bây
giờ đã là tứ phẩm Trung Vũ Tướng Quân, đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong
cấm quân.
Người này cố tình rút chút thời gian rảnh rổi để đến Lâm Hải điều tra vụ án Sở
Chính Dương bị ám sát.
Vạn hộ đại nhân của Cẩm y vệ Đông Châu bọn họ cũng từng ra lệnh, tất cả Cẩm
y vệ Đông Châu phải toàn lực phối hợp điều tra.
“Lệ thái tử?”
Sở Tuyên Tiết nhíu chặt lông mày, vì sao cửu đệ lại dính líu đám đám người di
đảng của Lệ thái tử rồi? Là tìm thấy tung tích của bọn họ, sau đó bị giết người
diệt khẩu?
Sở Tuyên Tiết cũng không kết luận ngay, hắn tiến vào trong xe ngựa, cẩn thận
dò xét một phen, sau đó lại liếc mắt nhìn dấu vết chiến đấu ở bên ngoài.
Sau đó, hắn nhắm mắt lại, rơi vào suy ngẫm.
Hung thủ chỉ có một người, sau khi g**t ch*t Sở Chính Dương thì lại quét ngang
hiện trường, giết sạch tất cả thủ hạ của Sở Chính Dương.
Thực lực nằm trong khoảng ngũ phẩm đến ngũ phẩm.
Điều kỳ lạ là, hiện trường không có bất cứ dấu vết nào của việc sử dụng chân
nguyên.
Dấu vết này đã biến mất? Hay là hung thủ chưa từng dùng chân nguyên, hoặc là
dứt khoát không có chân nguyên?
Sở Tuyên Tiết liếc mắt nhìn về phía Bách hộ Cẩm y vệ ở phía xa xa: “Có phát
hiện người sống nào gần hiện trường không? Nơi này là quan đạo, người đến kẻ
đi, lẽ nào không có ai nhìn thấy gì sao?”
“Không có!” Vị Bách hộ Cẩm y vệ kia cười khổ nói: “Tướng quân, địa hình nơi
này đặc thù, chỉ là một ngã rẽ nhỏ, hai bên đều có góc khuất, tầm nhìn đã bị che
mất. Hơn nữa, hôm chuyện xảy ra thì có Ma Thần – Táng Thiên hàng lâm, các
gia tộc và thế lực ở Lâm Hải đã phong tỏa phạm vi hai mươi dặm quanh đây.
Sau khi Cẩm y vệ chúng ta tiếp nhận thì vẫn phong tỏa, đến giờ vẫn không có
người nào đi qua con đường này.”
Sở Tuyên Tiết lại cau mày lần nữa, sau đó vẻ mặt của hắn khôi phục lạnh lùng,
liếc mắt nhìn chiếc xe ngựa bị phá hủy kia rồi rơi vào suy ngẫm: “Dường như
có quan hệ với di đảng của Lệ thái tử, nhưng cũng không thể kết luận như vậy,
Cẩm y vệ các ngươi có thể điều tra các quận bên cạnh, tìm kiếm tung tích di
đảng của Lệ thái tử.”
“Ngoài ra, ta muốn biết Sở Chính Dương đã xử lý những vụ án nào sau khi tiếp
nhận chức vị Thiên hộ Cẩm y vệ ở đây. Sau đó lại thu tập danh sách tất cả
những người đã tham dự bí cảnh cửu phẩm ngày hôm đó cho ta, ta cần tất cả tư
liệu từ bé đến lớn của bọn họ, càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt.
Sở Chính Dương đã gặp sát thủ sau khi rời khỏi tòa cảnh này.
Cho nên đám người tham dự trận tranh đấu bí cảnh này cũng có hiềm nghi, có
thể hắn sẽ tìm thấy thứ gì đó từ trong những thứ này. . .
Khi Sở Hi Thanh đi xuống lôi đài, thì cả tòa tửu lâu đều ầm ầm như sét đánh.
Một đám dân cờ bạc điên cuồng gào thét vỗ bàn.
Trận ầm ĩ này chẳng mấy chốc đã lan truyền ra ngoài Thắng Bại Lâu, đám dân
giang hồ không có tiền đi vào xem cũng bắt đầu gào rống lên.
Một số người to gan thậm chí còn rút binh khí ra, muốn xông vào bên trong, mơ
hồ có khuynh hướng bạo động.
May mà khách đi vào Thắng Bại Lâu đã bị tước binh khí trước khi vào, bằng
không thì giờ phút này sẽ là nội ứng ngoại hợp.
Tả nha nội cũng phản ứng rất kịp thời, điều hành mấy trăm võ sư võ trang đầy
đủ, đẩy đám người muốn gây sự ở bên trong ra ngoài. Hắn còn mời một đội
quan quân ở gần đó đến canh phòng, đại đội này khoảng tầm hai trăm người,
còn có một lượng cung nỏ quân dụng rất lớn, lúc này mới có thể miễn cưỡng
đàn áp được.
Nữ thị vệ thì lập tức đưa Sở Hi Thanh về gian phòng xa hoa trên tầng cao nhất
kia.
Sau đó, Tả Thanh Vân cũng đi theo sau, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Sở
huynh đệ, trận sinh tử lôi này của ngươi cũng quá thẳng thắn dứt khoát rồi, tốt
xấu gì cũng phải ứng phó vài đao trên đài chứ. Nếu ta không biết là không phải,
thì ta cũng cho rằng các ngươi bán độ.”
Sở Hi Thanh liền cười một tiếng: “Lần sau ta sẽ chú ý hơn.”
Thế nhưng sinh tử lôi đã phân thắng bại, cũng phân sinh tử.
Mặc kệ là tình huống nào, hắn cũng sẽ dốc hết sức để ứng phó.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Người và xe ngựa đều ở bên rìa đường, phía trên chiếc xe ngựa của Sở ChínhDương còn có một cái mái che nắng và mưa.Sở Tuyên Tiết bước nhanh vào trong mái che.Đầu tiên, hắn nhìn về phía cửu đệ của mình. . .Sở Chính Dương đứng hàng thứ chín trong cùng thế hệ, vì thế được gọi là lãocửu.Tuy nhiên, cửu đệ mà Sở Tuyên Tiết nhìn thấy chỉ còn là một đoàn máu đen đãkhô cạn.“Tướng quân, tất cả thi thể đều bị tan chảy, không còn nhận ra cái gì, hiệntrường cũng không có manh mối hữu dụng nào. Có điều, chúng kiểm tra thìphát hiện phương pháp phối chế Hóa Thi Thủy này rất tương đồng với Hóa ThiThủy của đám người di đảng Lệ thái tử hay dùng.”Một vị Bách hộ Cẩm y vệ ở hiện trường tiến lên, cung kính đi theo sau lưng SởTuyên Tiết.Vị trước mắt này chính là con trai trưởng của nhị phòng Kinh Tây Sở thị, bâygiờ đã là tứ phẩm Trung Vũ Tướng Quân, đảm nhiệm chức vụ quan trọng trongcấm quân.Người này cố tình rút chút thời gian rảnh rổi để đến Lâm Hải điều tra vụ án SởChính Dương bị ám sát.Vạn hộ đại nhân của Cẩm y vệ Đông Châu bọn họ cũng từng ra lệnh, tất cả Cẩmy vệ Đông Châu phải toàn lực phối hợp điều tra.“Lệ thái tử?”Sở Tuyên Tiết nhíu chặt lông mày, vì sao cửu đệ lại dính líu đám đám người diđảng của Lệ thái tử rồi? Là tìm thấy tung tích của bọn họ, sau đó bị giết ngườidiệt khẩu?Sở Tuyên Tiết cũng không kết luận ngay, hắn tiến vào trong xe ngựa, cẩn thậndò xét một phen, sau đó lại liếc mắt nhìn dấu vết chiến đấu ở bên ngoài.Sau đó, hắn nhắm mắt lại, rơi vào suy ngẫm.Hung thủ chỉ có một người, sau khi g**t ch*t Sở Chính Dương thì lại quét nganghiện trường, giết sạch tất cả thủ hạ của Sở Chính Dương.Thực lực nằm trong khoảng ngũ phẩm đến ngũ phẩm.Điều kỳ lạ là, hiện trường không có bất cứ dấu vết nào của việc sử dụng chânnguyên.Dấu vết này đã biến mất? Hay là hung thủ chưa từng dùng chân nguyên, hoặc làdứt khoát không có chân nguyên?Sở Tuyên Tiết liếc mắt nhìn về phía Bách hộ Cẩm y vệ ở phía xa xa: “Có pháthiện người sống nào gần hiện trường không? Nơi này là quan đạo, người đến kẻđi, lẽ nào không có ai nhìn thấy gì sao?”“Không có!” Vị Bách hộ Cẩm y vệ kia cười khổ nói: “Tướng quân, địa hình nơinày đặc thù, chỉ là một ngã rẽ nhỏ, hai bên đều có góc khuất, tầm nhìn đã bị chemất. Hơn nữa, hôm chuyện xảy ra thì có Ma Thần – Táng Thiên hàng lâm, cácgia tộc và thế lực ở Lâm Hải đã phong tỏa phạm vi hai mươi dặm quanh đây.Sau khi Cẩm y vệ chúng ta tiếp nhận thì vẫn phong tỏa, đến giờ vẫn không cóngười nào đi qua con đường này.”Sở Tuyên Tiết lại cau mày lần nữa, sau đó vẻ mặt của hắn khôi phục lạnh lùng,liếc mắt nhìn chiếc xe ngựa bị phá hủy kia rồi rơi vào suy ngẫm: “Dường nhưcó quan hệ với di đảng của Lệ thái tử, nhưng cũng không thể kết luận như vậy,Cẩm y vệ các ngươi có thể điều tra các quận bên cạnh, tìm kiếm tung tích diđảng của Lệ thái tử.”“Ngoài ra, ta muốn biết Sở Chính Dương đã xử lý những vụ án nào sau khi tiếpnhận chức vị Thiên hộ Cẩm y vệ ở đây. Sau đó lại thu tập danh sách tất cảnhững người đã tham dự bí cảnh cửu phẩm ngày hôm đó cho ta, ta cần tất cả tưliệu từ bé đến lớn của bọn họ, càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt.Sở Chính Dương đã gặp sát thủ sau khi rời khỏi tòa cảnh này.Cho nên đám người tham dự trận tranh đấu bí cảnh này cũng có hiềm nghi, cóthể hắn sẽ tìm thấy thứ gì đó từ trong những thứ này. . .Khi Sở Hi Thanh đi xuống lôi đài, thì cả tòa tửu lâu đều ầm ầm như sét đánh.Một đám dân cờ bạc điên cuồng gào thét vỗ bàn.Trận ầm ĩ này chẳng mấy chốc đã lan truyền ra ngoài Thắng Bại Lâu, đám dângiang hồ không có tiền đi vào xem cũng bắt đầu gào rống lên.Một số người to gan thậm chí còn rút binh khí ra, muốn xông vào bên trong, mơhồ có khuynh hướng bạo động.May mà khách đi vào Thắng Bại Lâu đã bị tước binh khí trước khi vào, bằngkhông thì giờ phút này sẽ là nội ứng ngoại hợp.Tả nha nội cũng phản ứng rất kịp thời, điều hành mấy trăm võ sư võ trang đầyđủ, đẩy đám người muốn gây sự ở bên trong ra ngoài. Hắn còn mời một độiquan quân ở gần đó đến canh phòng, đại đội này khoảng tầm hai trăm người,còn có một lượng cung nỏ quân dụng rất lớn, lúc này mới có thể miễn cưỡngđàn áp được.Nữ thị vệ thì lập tức đưa Sở Hi Thanh về gian phòng xa hoa trên tầng cao nhấtkia.Sau đó, Tả Thanh Vân cũng đi theo sau, hắn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Sởhuynh đệ, trận sinh tử lôi này của ngươi cũng quá thẳng thắn dứt khoát rồi, tốtxấu gì cũng phải ứng phó vài đao trên đài chứ. Nếu ta không biết là không phải,thì ta cũng cho rằng các ngươi bán độ.”Sở Hi Thanh liền cười một tiếng: “Lần sau ta sẽ chú ý hơn.”Thế nhưng sinh tử lôi đã phân thắng bại, cũng phân sinh tử.Mặc kệ là tình huống nào, hắn cũng sẽ dốc hết sức để ứng phó.