Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 280: âm mưu
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tả Thanh Vân thì lại cười ha ha: “Thật ra thì cũng không cần, là do tên ĐàoViên này quá yếu. Sau ngày hôm nay, đám người muốn khiêu chiến ngươi sẽphải cân nhắc lại thực lực của mình xem có thể chống lại ngươi hay không rồi.”Sau đó hắn vung tay elen, để ngươi đưa một xấp ngân phiếu qua.“Lần sinh tử lôi nay, lệ phí di chuyển là một ngàn lượng bạc. Bàn cá dược là573.000 lượng bạc, khấu trừ bộ phận khách ăn và các loại chi tiêu, tổng cộngkiếm được 89.200 lượng bạc, ngươi có thể lấy một phần mười trong số này. Talấy số chẵn cho Hi Thanh ngươi, tổng số mười ngàn lượng bạc.”Vẻ mặt Tả Thanh Vân khá là tiếc nuối.Đáng tiếc là thời gian quá vội, bằng không thì bàn cược còn có thể cao hơnnhiều, tầm bảy mươi lăm vạn lượng là không thành vấn đề.Những trận sinh tử lôi có thể hấp dẫn một lượng lớn dân giang hồ quan tâm nhưthê này, một năm cũng chỉ có hai ba lần.Ngoài ra, đại đa số kẻ có tiền ở quận Tú Thủy đều đặt cược lên người Sở HiThanh.Những thủ đoạn Sở Hi Thanh từng dùng ở bên Lâm Hải, có thể giấu được đámkhách giang hồ kia, nhưng lại giấu được đám thế gia và quyền quý có tin tứcnhanh nhạy này.Mấu chốt là tên khốn nạn Lý Thương kia lại còn đặt 58.000 lượng lên người SởHi Thanh ngay trước khi chiến đấu.Đám dân cờ bạc kia hiểu lầm bọn họ thông đồng với nhau cũng là có lý do cả.“Còn nữa, đây là năm cái pháp khí trên người Đào Viên, hai cái thất phẩm, bacái bát phẩm, cùng một thanh đao cấp độ thất phẩm hạ.”Lúc này, lại có ngươi mang hai cái khay lên, khay bên trái là pháp khí, khai bênphải là thanh Cửu hoàn Thiên hùng đao.Khi Sở Hi Thanh xuống lôi đài thì rất tiêu sái, nhưng không có nghĩa là hắnkhông muốn chiến lợi phẩm ở trên sinh tử lôi.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn khay pháp khí một chút rồi hơi lắc đầu.Con đường võ đạo của Đào Viên khác với hắn, chỉ tập trung vào hệ Thổ và sứcmạnh.Vì thế Sở Hi Thanh không dùng được cái pháp khí nào trong này cả.Còn về phần thanh cửu hoàn đại đao này, Sở Hi Thanh lại càng không dùngđược.Hắn nhấc tay lên: “Ta không dùng được những thứ này, có thể mời nha nội bánđi giúp ta hay không? Ngoài ra, ta còn muốn nhờ nha nội để ý giúp ta, nhìn xemcó thấy pháp khí thất phẩm của thuật tu thiên hướng Thần Hàng Thuật ở Cổ Thịtập hay không? Ta cần ba đến bốn kiện.”“Nếu như có pháp khí thất phẩm của võ tu thiên hướng tốc độ xuất thủ hoặc làcó quan hệ với nguyên thần, Thuần Dương, phong và lôi thì ta cũng cảm thấyhứng thú.”Lúc này, trong tay Sở Hi Thanh có bốn món pháp khí là Tụ Thần Bí, Tàng ThầnLiên, Phong Lôi Tí Trạc và Thanh Lôi Bích, bên dưới còn có một đôi Đăng VânNgoa.Những thứ này đều là những thứ rất mạnh mẽ, mà lại có thể phối hợp với nhau,cơ bản là đủ dùng.Nếu như có thể thêm một cái pháp khí gia tăng tốc độ xuất thủ thì càng tốt.Trái lại thì đến nay Sở Vân Vân vẫn không có cái pháp khi ra dáng nào.Thiên hướng Thần Hàng Thuật trong miệng Sở Hi Thanh, thật ra là vì ‘nghĩ vậthóa hình’ của Sở Vân Vân.Thần Hàng Thuật và ‘nghĩ vật hóa hình’ cực kỳ tương tự, pháp khí của cả haiđều tương thông với nhau.Tả Thanh Vân nghe vậy lại cười ha ha, hắn dứt khoát gật đầu: “Có thể bán!Ngươi cứ yên tâm! Bản nha nội vẫn còn có chút con đường ở Cổ Thị tập này,đảm bảo là sẽ là giá cả hợp lý nhất! Còn về phần pháp khí thì ta sẽ bảo người đểý giúp ngươi.”Sở Hi Thanh tự nhiên là yên tâm, nếu hắn đi bán những thứ này, đảm bảo sẽ bịđám gian thương kia cạo rất nhiều mỡ.Nhưng đổi thành Tả Thanh Vân thì đám người kia sẽ không có lá gan này.Vị nha nội này quan hệ rất rộng, không phải là hắn có thể so sánh.Lúc này, nữ thị vệ quét mắt nhìn gian phòng xa hoa ở sau lưng, cau mày nói:“Muội muội của ngươi không ở trong phòng, hình như nàng đã đi ra ngoài.”Thời điểm này, bên ngoài toàn là đám dân cờ bạc thua đến mắt.Nàng lo lắng Sở Vân Vân đi ra ngoài một mình, có thể sẽ gặp nguy hiểm.Hai mắt Sở Hi Thanh lóe lên, liền nở nụ cười thản nhiên: “Không có gì đâu,muội muội ta rất hiểu chuyện, chúng ta không cần phải để ý đến nàng.”Chắc hẳn Sở Vân Vân đi đến cửa tiệm cầm đồ kia, để tìm cái cột cờ kỳ quái kiarồi.Thực lực của vị Bá Võ Vương này còn vượt xa đám người bọn họ gộp lại, nàocần hắn đi lo lắng chứ?. . .Sở Hi Thanh không biết chính là, trong một căn phòng riêng nào đó ở tầng thứtư Thắng Bại Lâu.Thượng Quan Long Tiển đang yên lặng uống rượu trên một bàn tiệc.Lúc này, do đám dân cờ bạc gây sự ở bên ngoài, cho nên đám khách quý ở trongphòng riêng bọn họ không đi được, mà đều ngồi chờ ở bên trong tửu lâu, chờbên ngoài yên ắng rồi mới đi.Thắng Bại Lâu vốn là một động tiêu tiền đỉnh cấp nhất ở Cổ Thị tập, nó có đồnhắm ngon nhất, ca múa đẹp nhất, nữ nhân xinh đẹp nhất, còn có năm mươi bàncờ bạc.Chỉ cần là đàn ông, thì chơi đùa vài ngày tại đây cũng sẽ không cảm thấy chán.
Tả Thanh Vân thì lại cười ha ha: “Thật ra thì cũng không cần, là do tên Đào
Viên này quá yếu. Sau ngày hôm nay, đám người muốn khiêu chiến ngươi sẽ
phải cân nhắc lại thực lực của mình xem có thể chống lại ngươi hay không rồi.”
Sau đó hắn vung tay elen, để ngươi đưa một xấp ngân phiếu qua.
“Lần sinh tử lôi nay, lệ phí di chuyển là một ngàn lượng bạc. Bàn cá dược là
573.000 lượng bạc, khấu trừ bộ phận khách ăn và các loại chi tiêu, tổng cộng
kiếm được 89.200 lượng bạc, ngươi có thể lấy một phần mười trong số này. Ta
lấy số chẵn cho Hi Thanh ngươi, tổng số mười ngàn lượng bạc.”
Vẻ mặt Tả Thanh Vân khá là tiếc nuối.
Đáng tiếc là thời gian quá vội, bằng không thì bàn cược còn có thể cao hơn
nhiều, tầm bảy mươi lăm vạn lượng là không thành vấn đề.
Những trận sinh tử lôi có thể hấp dẫn một lượng lớn dân giang hồ quan tâm như
thê này, một năm cũng chỉ có hai ba lần.
Ngoài ra, đại đa số kẻ có tiền ở quận Tú Thủy đều đặt cược lên người Sở Hi
Thanh.
Những thủ đoạn Sở Hi Thanh từng dùng ở bên Lâm Hải, có thể giấu được đám
khách giang hồ kia, nhưng lại giấu được đám thế gia và quyền quý có tin tức
nhanh nhạy này.
Mấu chốt là tên khốn nạn Lý Thương kia lại còn đặt 58.000 lượng lên người Sở
Hi Thanh ngay trước khi chiến đấu.
Đám dân cờ bạc kia hiểu lầm bọn họ thông đồng với nhau cũng là có lý do cả.
“Còn nữa, đây là năm cái pháp khí trên người Đào Viên, hai cái thất phẩm, ba
cái bát phẩm, cùng một thanh đao cấp độ thất phẩm hạ.”
Lúc này, lại có ngươi mang hai cái khay lên, khay bên trái là pháp khí, khai bên
phải là thanh Cửu hoàn Thiên hùng đao.
Khi Sở Hi Thanh xuống lôi đài thì rất tiêu sái, nhưng không có nghĩa là hắn
không muốn chiến lợi phẩm ở trên sinh tử lôi.
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn khay pháp khí một chút rồi hơi lắc đầu.
Con đường võ đạo của Đào Viên khác với hắn, chỉ tập trung vào hệ Thổ và sức
mạnh.
Vì thế Sở Hi Thanh không dùng được cái pháp khí nào trong này cả.
Còn về phần thanh cửu hoàn đại đao này, Sở Hi Thanh lại càng không dùng
được.
Hắn nhấc tay lên: “Ta không dùng được những thứ này, có thể mời nha nội bán
đi giúp ta hay không? Ngoài ra, ta còn muốn nhờ nha nội để ý giúp ta, nhìn xem
có thấy pháp khí thất phẩm của thuật tu thiên hướng Thần Hàng Thuật ở Cổ Thị
tập hay không? Ta cần ba đến bốn kiện.”
“Nếu như có pháp khí thất phẩm của võ tu thiên hướng tốc độ xuất thủ hoặc là
có quan hệ với nguyên thần, Thuần Dương, phong và lôi thì ta cũng cảm thấy
hứng thú.”
Lúc này, trong tay Sở Hi Thanh có bốn món pháp khí là Tụ Thần Bí, Tàng Thần
Liên, Phong Lôi Tí Trạc và Thanh Lôi Bích, bên dưới còn có một đôi Đăng Vân
Ngoa.
Những thứ này đều là những thứ rất mạnh mẽ, mà lại có thể phối hợp với nhau,
cơ bản là đủ dùng.
Nếu như có thể thêm một cái pháp khí gia tăng tốc độ xuất thủ thì càng tốt.
Trái lại thì đến nay Sở Vân Vân vẫn không có cái pháp khi ra dáng nào.
Thiên hướng Thần Hàng Thuật trong miệng Sở Hi Thanh, thật ra là vì ‘nghĩ vật
hóa hình’ của Sở Vân Vân.
Thần Hàng Thuật và ‘nghĩ vật hóa hình’ cực kỳ tương tự, pháp khí của cả hai
đều tương thông với nhau.
Tả Thanh Vân nghe vậy lại cười ha ha, hắn dứt khoát gật đầu: “Có thể bán!
Ngươi cứ yên tâm! Bản nha nội vẫn còn có chút con đường ở Cổ Thị tập này,
đảm bảo là sẽ là giá cả hợp lý nhất! Còn về phần pháp khí thì ta sẽ bảo người để
ý giúp ngươi.”
Sở Hi Thanh tự nhiên là yên tâm, nếu hắn đi bán những thứ này, đảm bảo sẽ bị
đám gian thương kia cạo rất nhiều mỡ.
Nhưng đổi thành Tả Thanh Vân thì đám người kia sẽ không có lá gan này.
Vị nha nội này quan hệ rất rộng, không phải là hắn có thể so sánh.
Lúc này, nữ thị vệ quét mắt nhìn gian phòng xa hoa ở sau lưng, cau mày nói:
“Muội muội của ngươi không ở trong phòng, hình như nàng đã đi ra ngoài.”
Thời điểm này, bên ngoài toàn là đám dân cờ bạc thua đến mắt.
Nàng lo lắng Sở Vân Vân đi ra ngoài một mình, có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Hai mắt Sở Hi Thanh lóe lên, liền nở nụ cười thản nhiên: “Không có gì đâu,
muội muội ta rất hiểu chuyện, chúng ta không cần phải để ý đến nàng.”
Chắc hẳn Sở Vân Vân đi đến cửa tiệm cầm đồ kia, để tìm cái cột cờ kỳ quái kia
rồi.
Thực lực của vị Bá Võ Vương này còn vượt xa đám người bọn họ gộp lại, nào
cần hắn đi lo lắng chứ?
. . .
Sở Hi Thanh không biết chính là, trong một căn phòng riêng nào đó ở tầng thứ
tư Thắng Bại Lâu.
Thượng Quan Long Tiển đang yên lặng uống rượu trên một bàn tiệc.
Lúc này, do đám dân cờ bạc gây sự ở bên ngoài, cho nên đám khách quý ở trong
phòng riêng bọn họ không đi được, mà đều ngồi chờ ở bên trong tửu lâu, chờ
bên ngoài yên ắng rồi mới đi.
Thắng Bại Lâu vốn là một động tiêu tiền đỉnh cấp nhất ở Cổ Thị tập, nó có đồ
nhắm ngon nhất, ca múa đẹp nhất, nữ nhân xinh đẹp nhất, còn có năm mươi bàn
cờ bạc.
Chỉ cần là đàn ông, thì chơi đùa vài ngày tại đây cũng sẽ không cảm thấy chán.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tả Thanh Vân thì lại cười ha ha: “Thật ra thì cũng không cần, là do tên ĐàoViên này quá yếu. Sau ngày hôm nay, đám người muốn khiêu chiến ngươi sẽphải cân nhắc lại thực lực của mình xem có thể chống lại ngươi hay không rồi.”Sau đó hắn vung tay elen, để ngươi đưa một xấp ngân phiếu qua.“Lần sinh tử lôi nay, lệ phí di chuyển là một ngàn lượng bạc. Bàn cá dược là573.000 lượng bạc, khấu trừ bộ phận khách ăn và các loại chi tiêu, tổng cộngkiếm được 89.200 lượng bạc, ngươi có thể lấy một phần mười trong số này. Talấy số chẵn cho Hi Thanh ngươi, tổng số mười ngàn lượng bạc.”Vẻ mặt Tả Thanh Vân khá là tiếc nuối.Đáng tiếc là thời gian quá vội, bằng không thì bàn cược còn có thể cao hơnnhiều, tầm bảy mươi lăm vạn lượng là không thành vấn đề.Những trận sinh tử lôi có thể hấp dẫn một lượng lớn dân giang hồ quan tâm nhưthê này, một năm cũng chỉ có hai ba lần.Ngoài ra, đại đa số kẻ có tiền ở quận Tú Thủy đều đặt cược lên người Sở HiThanh.Những thủ đoạn Sở Hi Thanh từng dùng ở bên Lâm Hải, có thể giấu được đámkhách giang hồ kia, nhưng lại giấu được đám thế gia và quyền quý có tin tứcnhanh nhạy này.Mấu chốt là tên khốn nạn Lý Thương kia lại còn đặt 58.000 lượng lên người SởHi Thanh ngay trước khi chiến đấu.Đám dân cờ bạc kia hiểu lầm bọn họ thông đồng với nhau cũng là có lý do cả.“Còn nữa, đây là năm cái pháp khí trên người Đào Viên, hai cái thất phẩm, bacái bát phẩm, cùng một thanh đao cấp độ thất phẩm hạ.”Lúc này, lại có ngươi mang hai cái khay lên, khay bên trái là pháp khí, khai bênphải là thanh Cửu hoàn Thiên hùng đao.Khi Sở Hi Thanh xuống lôi đài thì rất tiêu sái, nhưng không có nghĩa là hắnkhông muốn chiến lợi phẩm ở trên sinh tử lôi.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn khay pháp khí một chút rồi hơi lắc đầu.Con đường võ đạo của Đào Viên khác với hắn, chỉ tập trung vào hệ Thổ và sứcmạnh.Vì thế Sở Hi Thanh không dùng được cái pháp khí nào trong này cả.Còn về phần thanh cửu hoàn đại đao này, Sở Hi Thanh lại càng không dùngđược.Hắn nhấc tay lên: “Ta không dùng được những thứ này, có thể mời nha nội bánđi giúp ta hay không? Ngoài ra, ta còn muốn nhờ nha nội để ý giúp ta, nhìn xemcó thấy pháp khí thất phẩm của thuật tu thiên hướng Thần Hàng Thuật ở Cổ Thịtập hay không? Ta cần ba đến bốn kiện.”“Nếu như có pháp khí thất phẩm của võ tu thiên hướng tốc độ xuất thủ hoặc làcó quan hệ với nguyên thần, Thuần Dương, phong và lôi thì ta cũng cảm thấyhứng thú.”Lúc này, trong tay Sở Hi Thanh có bốn món pháp khí là Tụ Thần Bí, Tàng ThầnLiên, Phong Lôi Tí Trạc và Thanh Lôi Bích, bên dưới còn có một đôi Đăng VânNgoa.Những thứ này đều là những thứ rất mạnh mẽ, mà lại có thể phối hợp với nhau,cơ bản là đủ dùng.Nếu như có thể thêm một cái pháp khí gia tăng tốc độ xuất thủ thì càng tốt.Trái lại thì đến nay Sở Vân Vân vẫn không có cái pháp khi ra dáng nào.Thiên hướng Thần Hàng Thuật trong miệng Sở Hi Thanh, thật ra là vì ‘nghĩ vậthóa hình’ của Sở Vân Vân.Thần Hàng Thuật và ‘nghĩ vật hóa hình’ cực kỳ tương tự, pháp khí của cả haiđều tương thông với nhau.Tả Thanh Vân nghe vậy lại cười ha ha, hắn dứt khoát gật đầu: “Có thể bán!Ngươi cứ yên tâm! Bản nha nội vẫn còn có chút con đường ở Cổ Thị tập này,đảm bảo là sẽ là giá cả hợp lý nhất! Còn về phần pháp khí thì ta sẽ bảo người đểý giúp ngươi.”Sở Hi Thanh tự nhiên là yên tâm, nếu hắn đi bán những thứ này, đảm bảo sẽ bịđám gian thương kia cạo rất nhiều mỡ.Nhưng đổi thành Tả Thanh Vân thì đám người kia sẽ không có lá gan này.Vị nha nội này quan hệ rất rộng, không phải là hắn có thể so sánh.Lúc này, nữ thị vệ quét mắt nhìn gian phòng xa hoa ở sau lưng, cau mày nói:“Muội muội của ngươi không ở trong phòng, hình như nàng đã đi ra ngoài.”Thời điểm này, bên ngoài toàn là đám dân cờ bạc thua đến mắt.Nàng lo lắng Sở Vân Vân đi ra ngoài một mình, có thể sẽ gặp nguy hiểm.Hai mắt Sở Hi Thanh lóe lên, liền nở nụ cười thản nhiên: “Không có gì đâu,muội muội ta rất hiểu chuyện, chúng ta không cần phải để ý đến nàng.”Chắc hẳn Sở Vân Vân đi đến cửa tiệm cầm đồ kia, để tìm cái cột cờ kỳ quái kiarồi.Thực lực của vị Bá Võ Vương này còn vượt xa đám người bọn họ gộp lại, nàocần hắn đi lo lắng chứ?. . .Sở Hi Thanh không biết chính là, trong một căn phòng riêng nào đó ở tầng thứtư Thắng Bại Lâu.Thượng Quan Long Tiển đang yên lặng uống rượu trên một bàn tiệc.Lúc này, do đám dân cờ bạc gây sự ở bên ngoài, cho nên đám khách quý ở trongphòng riêng bọn họ không đi được, mà đều ngồi chờ ở bên trong tửu lâu, chờbên ngoài yên ắng rồi mới đi.Thắng Bại Lâu vốn là một động tiêu tiền đỉnh cấp nhất ở Cổ Thị tập, nó có đồnhắm ngon nhất, ca múa đẹp nhất, nữ nhân xinh đẹp nhất, còn có năm mươi bàncờ bạc.Chỉ cần là đàn ông, thì chơi đùa vài ngày tại đây cũng sẽ không cảm thấy chán.