Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 356: Đao khí như cầu vồng (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mười tám năm trước, Tần Mộc Ca bái vào võ quán Chính Dương, tu luyệnthành công Nhai Tí đao ý.Khi nàng mười một tuổi rưỡi, bởi vì trở về quê nhà Thiết Sơn, trên đường vềđột phá thất phẩm, mới bị Huyết Nhai Đao cảm ứng được.Khi đó, toàn bộ Vô Tướng Thần Tông tìm kiếm hơn một năm như một con ruồikhông đầu, mãi cho đến khi Tần Mộc Ca gần mười ba tuổi, được tuyển chọnlàm đệ tử chân truyền của tông môn, thì khi đó họ mới xác định được, chính vịBá Võ Vương này là người đã xúc động Huyết Nhai Đao, khiến cho đao khí hóacầu vồng.Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm: “Ta muốn phái ba mươi chín vị thuật sư lụcphẩm dẫn người, cầm pháp khí đi khắp ba mươi tám châu và kinh thành để traxét các đệ tử mới có thiên phú xuất chúng ở các châu.”Thiên hạ của Đại Ninh vốn chỉ có ba mươi sáu châu, Bá Võ Vương – Tần MộcCa khuyếch trương mười bảy ngàn dặm, mở ra hai châu Cực và Tuyệt, khiếncho Đại Ninh có ba mươi tám châu.Muốn tra xét các đệ tử mới là vì người có tố chất tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đaonày, có khả năng là vừa mới nhập thế.Lý Trường Sinh cũng chưa quên cái ví dụ là Tần Mộc Ca.Nữ tử này có thiên phú trác tuyệt từ nhỏ, nhưng có chí bảo của Thiết Sơn Tầnthị ở bên người, che đậy khí cơ, khiến cho Huyết Nhai Đao chậm chạp khôngthể cảm ứng được sự tồn tại của nàng.“Còn nữa, chúng ta cũng cần điều tra tất cả những người leo lên Thanh VânTổng Bảng, và những người nằm trong ba mươi vị trí đầu Thanh Vân Bảng củacác châu.”Hắn nói đến đây, lại hơi chần chờ do dự: “Cũng cần phải quan tâm đến các đệ tửtu luyện Nhai Tí đao ý ở các đại võ quán.”Đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Giáo Viên Viện nghe vậy thì hơi gật đầu.Hắn cho rằng những đệ tử tu luyện Nhai Tí đao ý kia không có nhiều khả nănglắm, bằng không thì bọn họ đã xúc động Huyết Nhai Đao từ lâu rồi.Tuy nhiên, cách làm của Lý Trường Sinh là không sai sót, dù chỉ có một tia khảnăng, thì cũng không thể buông tha!Đại trưởng lão Ngạo Quốc của Chiến Đường nhíu mày nói: “Nhưng tông tahành động lớn như vậy, chỉ sợ sẽ dẫn đến người ngoài nghi ngờ, thậm chí là đểlộ tin tức. Tuy rằng truyền thừa Thần Ý Xúc Tử Đao ở tông ta, nhưng lại có vôsố người mơ ước môn đao quyết này.”Lý Trường Sinh cười khổ: “Chỉ có thể là lấy hay bỏ như vậy, cũng không thểkhông làm gì cả, ngồi chờ người kia đi đến trước mặt chúng ta.”Sau đó, hắn nhìn về phía đại trưởng lão Tri Phi Tử của Thuật Sư Viện: “Tri Phisư đệ, mời Thuật Sư Viện các ngươi nghĩ cách, tìm kiếm phương vị đại khái củangười này được không?”Tri Phi Tử nhất thời cau mày, vẻ mặt hơi khó xử.Sau đó hắn hơi gật đầu: “Việc này liên quan rất lớn, ta sẽ cố hết sức để thử mộtlần. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, ta và các trưởng lão trong Thuật SưViện phải được phép quan sát và nghiên cứu tất cả kinh điển liên quan đếnHuyết Nhai Đao Quân bên trong Tàng Kinh Lâu.”“Có thể!” Lý Trường Sinh phất tay áo một cái: “Việc này do ngươi phụ trách,mặc kệ là yêu cầu gì thì ngươi cũng có thể nói ra.”Chỉ cần có thể nhanh chóng tìm được ngươi kia rồi đưa về bản sơn, thì hắn cóthể không tiếc gì cả. . .. . .Võ quán Chính Dương, ánh sáng và lửa của những phù châu kia đã biến mất từlâu.Nhưng nơi bị hư hỏng của phù trận cũng đã được Tử Tĩnh đạo nhân chữa trịqua.Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong ở phía trên hai cây trụ sắt đang dùng ánh mắtlạnh lùng và nghiêm nghị để quét qua tất cả mọi người dưới mặt đất, cố gắngtìm kiếm kẻ đã ném phù châu từ trong số bọn họ.Mấy người Diệp Tri Thu và Khâu Phong cũng rút binh khí của mình ra, vẻ mặttràn đầy cảnh giác.Sở Hi Thanh thì lại ngồi xếp bằng tại chỗ, vẻ mặt chăm chú tập trung, nhìn thếnào cũng giống như mấy người đang luyện hóa Binh sát ở bên cạnh.Thật ra thì kinh mạch trong cơ thể của hắn đang bành trướng và đau đớn khôngthôi, chỉ vì do con Sát linh Nhai Tí kia nhập thể.Tuy nhiên, để tránh lòi đuôi nên hắn vẫn phải hết sức tập trung hấp thu Binh sátvào cơ thể rồi luyện hóa.Sở Hi Thanh thậm chí còn giả bộ như đang rất phấn chấn, vẻ mặt hàm chứa ývui mừng mà tiến lên vài bước về phía trước, cách hai thanh thần binh kia gầnhơn một chút.Dù sao thì với đao ý tầng năm và Thuần Dương của hắn, lúc này không nhân cơhội mà hấp thu nhiều Binh sát một chút thì mới là không bình thường.May mắn là lúc này, Linh sát Nhai Tí trong cơ thể hắn bắt đầu tự di chuyển,nuốt chủng và áp súc nhưng Binh sát dư thừa ở trong cơ thể của Sở Hi Thanh.Khẩu vị của nó tựa như vô cùng vô tận, đến bao nhiêu thì có thể nuốt bấy nhiêu.Lúc này, trái lại thì Sở Hi Thanh không dám hấp thụ quá nhiều.Hắn chỉ ngồi xuống bên cạnh một vị giáo úy thất phẩm của Thiên Bình Quân,rồi bắt đầu luyện hóa Binh sát.Tốc độ hấp thu Binh sát của người này cực nhanh, nhưng cũng không phải lànhanh nhất, chỉ có thể nằm trong mười vị trí đầu ở hơn 400 người ở đây.

Mười tám năm trước, Tần Mộc Ca bái vào võ quán Chính Dương, tu luyện

thành công Nhai Tí đao ý.

Khi nàng mười một tuổi rưỡi, bởi vì trở về quê nhà Thiết Sơn, trên đường về

đột phá thất phẩm, mới bị Huyết Nhai Đao cảm ứng được.

Khi đó, toàn bộ Vô Tướng Thần Tông tìm kiếm hơn một năm như một con ruồi

không đầu, mãi cho đến khi Tần Mộc Ca gần mười ba tuổi, được tuyển chọn

làm đệ tử chân truyền của tông môn, thì khi đó họ mới xác định được, chính vị

Bá Võ Vương này là người đã xúc động Huyết Nhai Đao, khiến cho đao khí hóa

cầu vồng.

Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm: “Ta muốn phái ba mươi chín vị thuật sư lục

phẩm dẫn người, cầm pháp khí đi khắp ba mươi tám châu và kinh thành để tra

xét các đệ tử mới có thiên phú xuất chúng ở các châu.”

Thiên hạ của Đại Ninh vốn chỉ có ba mươi sáu châu, Bá Võ Vương – Tần Mộc

Ca khuyếch trương mười bảy ngàn dặm, mở ra hai châu Cực và Tuyệt, khiến

cho Đại Ninh có ba mươi tám châu.

Muốn tra xét các đệ tử mới là vì người có tố chất tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đao

này, có khả năng là vừa mới nhập thế.

Lý Trường Sinh cũng chưa quên cái ví dụ là Tần Mộc Ca.

Nữ tử này có thiên phú trác tuyệt từ nhỏ, nhưng có chí bảo của Thiết Sơn Tần

thị ở bên người, che đậy khí cơ, khiến cho Huyết Nhai Đao chậm chạp không

thể cảm ứng được sự tồn tại của nàng.

“Còn nữa, chúng ta cũng cần điều tra tất cả những người leo lên Thanh Vân

Tổng Bảng, và những người nằm trong ba mươi vị trí đầu Thanh Vân Bảng của

các châu.”

Hắn nói đến đây, lại hơi chần chờ do dự: “Cũng cần phải quan tâm đến các đệ tử

tu luyện Nhai Tí đao ý ở các đại võ quán.”

Đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Giáo Viên Viện nghe vậy thì hơi gật đầu.

Hắn cho rằng những đệ tử tu luyện Nhai Tí đao ý kia không có nhiều khả năng

lắm, bằng không thì bọn họ đã xúc động Huyết Nhai Đao từ lâu rồi.

Tuy nhiên, cách làm của Lý Trường Sinh là không sai sót, dù chỉ có một tia khả

năng, thì cũng không thể buông tha!

Đại trưởng lão Ngạo Quốc của Chiến Đường nhíu mày nói: “Nhưng tông ta

hành động lớn như vậy, chỉ sợ sẽ dẫn đến người ngoài nghi ngờ, thậm chí là để

lộ tin tức. Tuy rằng truyền thừa Thần Ý Xúc Tử Đao ở tông ta, nhưng lại có vô

số người mơ ước môn đao quyết này.”

Lý Trường Sinh cười khổ: “Chỉ có thể là lấy hay bỏ như vậy, cũng không thể

không làm gì cả, ngồi chờ người kia đi đến trước mặt chúng ta.”

Sau đó, hắn nhìn về phía đại trưởng lão Tri Phi Tử của Thuật Sư Viện: “Tri Phi

sư đệ, mời Thuật Sư Viện các ngươi nghĩ cách, tìm kiếm phương vị đại khái của

người này được không?”

Tri Phi Tử nhất thời cau mày, vẻ mặt hơi khó xử.

Sau đó hắn hơi gật đầu: “Việc này liên quan rất lớn, ta sẽ cố hết sức để thử một

lần. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, ta và các trưởng lão trong Thuật Sư

Viện phải được phép quan sát và nghiên cứu tất cả kinh điển liên quan đến

Huyết Nhai Đao Quân bên trong Tàng Kinh Lâu.”

“Có thể!” Lý Trường Sinh phất tay áo một cái: “Việc này do ngươi phụ trách,

mặc kệ là yêu cầu gì thì ngươi cũng có thể nói ra.”

Chỉ cần có thể nhanh chóng tìm được ngươi kia rồi đưa về bản sơn, thì hắn có

thể không tiếc gì cả. . .

. . .

Võ quán Chính Dương, ánh sáng và lửa của những phù châu kia đã biến mất từ

lâu.

Nhưng nơi bị hư hỏng của phù trận cũng đã được Tử Tĩnh đạo nhân chữa trị

qua.

Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong ở phía trên hai cây trụ sắt đang dùng ánh mắt

lạnh lùng và nghiêm nghị để quét qua tất cả mọi người dưới mặt đất, cố gắng

tìm kiếm kẻ đã ném phù châu từ trong số bọn họ.

Mấy người Diệp Tri Thu và Khâu Phong cũng rút binh khí của mình ra, vẻ mặt

tràn đầy cảnh giác.

Sở Hi Thanh thì lại ngồi xếp bằng tại chỗ, vẻ mặt chăm chú tập trung, nhìn thế

nào cũng giống như mấy người đang luyện hóa Binh sát ở bên cạnh.

Thật ra thì kinh mạch trong cơ thể của hắn đang bành trướng và đau đớn không

thôi, chỉ vì do con Sát linh Nhai Tí kia nhập thể.

Tuy nhiên, để tránh lòi đuôi nên hắn vẫn phải hết sức tập trung hấp thu Binh sát

vào cơ thể rồi luyện hóa.

Sở Hi Thanh thậm chí còn giả bộ như đang rất phấn chấn, vẻ mặt hàm chứa ý

vui mừng mà tiến lên vài bước về phía trước, cách hai thanh thần binh kia gần

hơn một chút.

Dù sao thì với đao ý tầng năm và Thuần Dương của hắn, lúc này không nhân cơ

hội mà hấp thu nhiều Binh sát một chút thì mới là không bình thường.

May mắn là lúc này, Linh sát Nhai Tí trong cơ thể hắn bắt đầu tự di chuyển,

nuốt chủng và áp súc nhưng Binh sát dư thừa ở trong cơ thể của Sở Hi Thanh.

Khẩu vị của nó tựa như vô cùng vô tận, đến bao nhiêu thì có thể nuốt bấy nhiêu.

Lúc này, trái lại thì Sở Hi Thanh không dám hấp thụ quá nhiều.

Hắn chỉ ngồi xuống bên cạnh một vị giáo úy thất phẩm của Thiên Bình Quân,

rồi bắt đầu luyện hóa Binh sát.

Tốc độ hấp thu Binh sát của người này cực nhanh, nhưng cũng không phải là

nhanh nhất, chỉ có thể nằm trong mười vị trí đầu ở hơn 400 người ở đây.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mười tám năm trước, Tần Mộc Ca bái vào võ quán Chính Dương, tu luyệnthành công Nhai Tí đao ý.Khi nàng mười một tuổi rưỡi, bởi vì trở về quê nhà Thiết Sơn, trên đường vềđột phá thất phẩm, mới bị Huyết Nhai Đao cảm ứng được.Khi đó, toàn bộ Vô Tướng Thần Tông tìm kiếm hơn một năm như một con ruồikhông đầu, mãi cho đến khi Tần Mộc Ca gần mười ba tuổi, được tuyển chọnlàm đệ tử chân truyền của tông môn, thì khi đó họ mới xác định được, chính vịBá Võ Vương này là người đã xúc động Huyết Nhai Đao, khiến cho đao khí hóacầu vồng.Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm: “Ta muốn phái ba mươi chín vị thuật sư lụcphẩm dẫn người, cầm pháp khí đi khắp ba mươi tám châu và kinh thành để traxét các đệ tử mới có thiên phú xuất chúng ở các châu.”Thiên hạ của Đại Ninh vốn chỉ có ba mươi sáu châu, Bá Võ Vương – Tần MộcCa khuyếch trương mười bảy ngàn dặm, mở ra hai châu Cực và Tuyệt, khiếncho Đại Ninh có ba mươi tám châu.Muốn tra xét các đệ tử mới là vì người có tố chất tu luyện Thần Ý Xúc Tử Đaonày, có khả năng là vừa mới nhập thế.Lý Trường Sinh cũng chưa quên cái ví dụ là Tần Mộc Ca.Nữ tử này có thiên phú trác tuyệt từ nhỏ, nhưng có chí bảo của Thiết Sơn Tầnthị ở bên người, che đậy khí cơ, khiến cho Huyết Nhai Đao chậm chạp khôngthể cảm ứng được sự tồn tại của nàng.“Còn nữa, chúng ta cũng cần điều tra tất cả những người leo lên Thanh VânTổng Bảng, và những người nằm trong ba mươi vị trí đầu Thanh Vân Bảng củacác châu.”Hắn nói đến đây, lại hơi chần chờ do dự: “Cũng cần phải quan tâm đến các đệ tửtu luyện Nhai Tí đao ý ở các đại võ quán.”Đại trưởng lão Thanh Hư Tử của Giáo Viên Viện nghe vậy thì hơi gật đầu.Hắn cho rằng những đệ tử tu luyện Nhai Tí đao ý kia không có nhiều khả nănglắm, bằng không thì bọn họ đã xúc động Huyết Nhai Đao từ lâu rồi.Tuy nhiên, cách làm của Lý Trường Sinh là không sai sót, dù chỉ có một tia khảnăng, thì cũng không thể buông tha!Đại trưởng lão Ngạo Quốc của Chiến Đường nhíu mày nói: “Nhưng tông tahành động lớn như vậy, chỉ sợ sẽ dẫn đến người ngoài nghi ngờ, thậm chí là đểlộ tin tức. Tuy rằng truyền thừa Thần Ý Xúc Tử Đao ở tông ta, nhưng lại có vôsố người mơ ước môn đao quyết này.”Lý Trường Sinh cười khổ: “Chỉ có thể là lấy hay bỏ như vậy, cũng không thểkhông làm gì cả, ngồi chờ người kia đi đến trước mặt chúng ta.”Sau đó, hắn nhìn về phía đại trưởng lão Tri Phi Tử của Thuật Sư Viện: “Tri Phisư đệ, mời Thuật Sư Viện các ngươi nghĩ cách, tìm kiếm phương vị đại khái củangười này được không?”Tri Phi Tử nhất thời cau mày, vẻ mặt hơi khó xử.Sau đó hắn hơi gật đầu: “Việc này liên quan rất lớn, ta sẽ cố hết sức để thử mộtlần. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian này, ta và các trưởng lão trong Thuật SưViện phải được phép quan sát và nghiên cứu tất cả kinh điển liên quan đếnHuyết Nhai Đao Quân bên trong Tàng Kinh Lâu.”“Có thể!” Lý Trường Sinh phất tay áo một cái: “Việc này do ngươi phụ trách,mặc kệ là yêu cầu gì thì ngươi cũng có thể nói ra.”Chỉ cần có thể nhanh chóng tìm được ngươi kia rồi đưa về bản sơn, thì hắn cóthể không tiếc gì cả. . .. . .Võ quán Chính Dương, ánh sáng và lửa của những phù châu kia đã biến mất từlâu.Nhưng nơi bị hư hỏng của phù trận cũng đã được Tử Tĩnh đạo nhân chữa trịqua.Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong ở phía trên hai cây trụ sắt đang dùng ánh mắtlạnh lùng và nghiêm nghị để quét qua tất cả mọi người dưới mặt đất, cố gắngtìm kiếm kẻ đã ném phù châu từ trong số bọn họ.Mấy người Diệp Tri Thu và Khâu Phong cũng rút binh khí của mình ra, vẻ mặttràn đầy cảnh giác.Sở Hi Thanh thì lại ngồi xếp bằng tại chỗ, vẻ mặt chăm chú tập trung, nhìn thếnào cũng giống như mấy người đang luyện hóa Binh sát ở bên cạnh.Thật ra thì kinh mạch trong cơ thể của hắn đang bành trướng và đau đớn khôngthôi, chỉ vì do con Sát linh Nhai Tí kia nhập thể.Tuy nhiên, để tránh lòi đuôi nên hắn vẫn phải hết sức tập trung hấp thu Binh sátvào cơ thể rồi luyện hóa.Sở Hi Thanh thậm chí còn giả bộ như đang rất phấn chấn, vẻ mặt hàm chứa ývui mừng mà tiến lên vài bước về phía trước, cách hai thanh thần binh kia gầnhơn một chút.Dù sao thì với đao ý tầng năm và Thuần Dương của hắn, lúc này không nhân cơhội mà hấp thu nhiều Binh sát một chút thì mới là không bình thường.May mắn là lúc này, Linh sát Nhai Tí trong cơ thể hắn bắt đầu tự di chuyển,nuốt chủng và áp súc nhưng Binh sát dư thừa ở trong cơ thể của Sở Hi Thanh.Khẩu vị của nó tựa như vô cùng vô tận, đến bao nhiêu thì có thể nuốt bấy nhiêu.Lúc này, trái lại thì Sở Hi Thanh không dám hấp thụ quá nhiều.Hắn chỉ ngồi xuống bên cạnh một vị giáo úy thất phẩm của Thiên Bình Quân,rồi bắt đầu luyện hóa Binh sát.Tốc độ hấp thu Binh sát của người này cực nhanh, nhưng cũng không phải lànhanh nhất, chỉ có thể nằm trong mười vị trí đầu ở hơn 400 người ở đây.

Chương 356: Đao khí như cầu vồng (2)